01. Con hoang
Xe đi lên đỉnh núi, càng lên cao tầm nhìn càng rộng mở, bên kia những tán cây cao vút mọc chi chít là toàn cảnh đô thị lớn. Cơn bão nhiệt đới vừa quét qua, thành phố sầm uất nhuốm màu đìu hiu.
Từ Sân không nhìn nữa, chuyển hướng sang Trạm Thời Lễ ngồi ở ghế phụ lái đằng trước. Hắn đang trả lời tin nhắn trên điện thoại, góc nghiêng lạnh lùng nghiêm túc không rõ cảm xúc, xương mày sắc bén, khóe môi cong lên tự nhiên trung hòa lại khí chất tổng thể của cả con người.
Một sự lạc quẻ tinh tế.
Lần đầu Từ Sân gặp Trạm Thời Lễ là vào ba tháng trước, dưới căn chung cư ở Manhattan.
Chạng vạng hôm ấy cậu tan làm về chỗ ở, người đàn ông này lẳng lặng chờ bên ngoài chung cư. Giữa ráng chiều chói chang quá mức, hắn quay người lại đưa cho cậu danh thiếp, tự xưng là trợ lý của Từ Thế Kế.
Từ Thế Kế, nhân vật nổi tiếng thuộc top 10 người giàu nhất Hồng Kông, ông bố ruột mà Từ Sân không thấy mặt hơn hai chục năm.
Ngày ấy Từ Sân hỏi Trạm Thời Lễ: "Nếu tôi quay về chắc chắn sẽ có người gây khó dễ, anh Trạm có giúp tôi không?"
Trạm Thời Lễ đáp: "Có yêu cầu gì cậu cứ việc liên lạc."
Từ Sân đã cười, nhớ kỹ câu nói này và nhận danh thiếp của hắn.
Mười mấy phút sau xe đến nơi, đi qua cổng biệt thự dừng ở bãi đỗ xe ngoài trời.
Trạm Thời Lễ xuống xe mở cửa cho Từ Sân, khẽ cúi người để tầm mắt ngang bằng người trong xe, nhẹ giọng nói: "Cậu Sân, đến rồi."
Từ Sân ngước mắt nhìn hắn, im lặng giây lát mới cất giọng: "Anh Trạm gọi tôi là Seren cũng được."
Trạm Thời Lễ gật đầu, nhường đường cho cậu: "Xuống xe thôi."
Từ Sân sải bước xuống xe, Trạm Thời Lễ bỗng giơ tay vuốt phẳng cổ áo sơ mi hơi nhăn cho cậu một cách rất tự nhiên.
Từ Sân nghiêng đầu nhìn vào mắt hắn: "Cảm ơn."
Trạm Thời Lễ rút tay về, bình thản nói: "Việc nên làm." Hắn là trợ lý của Từ Thế Kế, làm những việc này có vẻ là lẽ đương nhiên.
Quản gia dẫn người làm ra đón Từ Sân, giới thiệu ngắn gọn tình hình trong nhà cho cậu. Từ Sân dừng bước ngoái lại nhìn, chỉ trông thấy bóng lưng Trạm Thời Lễ lại lên xe rời đi.
Mới bốn giờ hơn, Từ Thế Kế ở ngoài chưa về, hầu hết người trong nhà cũng không có mặt.
Cậu chủ mới Từ Sân bị bỏ lại một mình trong phòng khách nhỏ, uống cà phê ăn bánh ngọt, thừ người ngắm cảnh vật ngoài cửa sổ sát đất.
Phía trước vườn hoa có một thác nước chảy róc rách xuống ao cá. Bên kia ao cá là cây bạch quả cao lớn chỉ còn cành khô lá héo do ảnh hưởng của bão, lâu lâu rụng một lá trôi theo dòng nước.
Từ Sân đếm nhẩm số lá rụng, khi đếm đến mười mấy thì cửa phòng khách có tiếng người.
"Cậu Sân? Cậu Sân gì? Hôm nay nó về nhà à?"
"Thưa mợ hai, mấy hôm trước trong bữa ăn ông chủ có nhắc chuyện cậu Sân về."
Một người phụ nữ trang điểm xinh đẹp đi giày cao gót mũi nhọn bước vào nhà, cởi áo khoác ném cho người làm. Lúc ngang qua phòng khách nhỏ, cô ta liếc Từ Sân một lượt bằng thái độ vừa ngạo mạn vừa soi mói.
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
