23. Đòi nợ

Trạm Thời Lễ bình thản như thường, bị Từ Sân nhìn chằm chằm từ khoảng cách gần vẫn không hề chột dạ: "30 triệu bọn bắt cóc ông chủ còn có thể cược một ván, 300 triệu thì bọn chúng cũng lo không còn mạng mà tiêu, rất bình thường."

Từ Sân ngẫm nghĩ, dường như đã xua tan mọi nghi ngại: "Hợp lý phết."

Trạm Thời Lễ đứng lên, kéo cậu dậy: "Đi thôi, phải nhanh hơn."

Họ đi tiếp lên núi, giữa chừng lại nhận một cuộc gọi khác từ bọn bắt cóc. Từ Sân tìm thấy một vị trí kín đáo đã được đánh dấu theo yêu cầu của đối phương, ném túi du lịch đựng tiền xuống đó.

Túi biến mất vào trong khe núi.

"Bọn bắt cóc nói bố tôi ở trong một căn nhà hoang trên núi, kêu chúng ta tự đi đón người."

Trạm Thời Lễ kéo tay cậu: "Đất trơn, cẩn thận."

Từ Sân không để ý: "Thì đi chậm thôi, vội cái gì."

Trạm Thời Lễ nhéo lòng bàn tay cậu: "Ừ."

Nửa tiếng sau họ tìm được căn nhà bỏ hoang đã lâu trong khu rừng trên núi, đi từ trong ra ngoài cũng không thấy ai.

Trong nhà có một chiếc bàn cũ và mấy chiếc ghế gỗ đổ lăn lóc, trên bàn là hộp mì tôm ăn dở, đầu lọc thuốc lá rơi vãi đầy đất, cạnh chân bàn còn có một con dao gọt hoa quả.

"Chạy hết rồi." Từ Sân chẳng sốt ruột, đến bên cửa sổ nhìn ra ngoài, không xa đằng trước có một chiếc ô tô màu đen không biển số, nhìn kỹ hình như trong xe cũng không có người: "Có lẽ xe đi lên đây bằng lối khác, bên đó còn đường."

Trạm Thời Lễ: "Chúng ta đi xem."

Hắn đi trước, Từ Sân không đuổi theo mà hỏi hắn: "Nic, anh không sợ cảnh sát sao?"

Trạm Thời Lễ dừng chân, xoay người nhìn cậu.

Từ Sân chống một tay lên bậu cửa sổ dựa người ra sau, cười như không cười: "Bố tôi bị bắt cóc, từ đầu đến cuối anh đều không ngạc nhiên, giống như đã đoán trước sẽ có chuyện xảy ra. Có phải anh biết gì không? Hay chuyện này anh cũng có phần, hoặc tất cả là kế hoạch của anh?"

Trạm Thời Lễ không mảy may chột dạ: "Cậu nghĩ nhiều rồi."

"Tôi nghĩ nhiều ư?" Từ Sân bình tĩnh hỏi: "Tối qua đám người kia đều hoang mang, không ai chú ý đến anh, về sau anh mượn chìa khóa xe của bác Trần, nói anh đánh rơi đồ trên xe có phải không?"

Trạm Thời Lễ thừa nhận: "Rơi bút trên xe."

"Tôi lặng lẽ đi theo anh, nhìn thấy hết rồi." Từ Sân cười: "Món đồ anh lấy dưới gầm ghế hoàn toàn không phải bút, là thiết bị định vị đúng chứ?"

Cuối cùng ánh mắt Trạm Thời Lễ cũng hơi dao động, nhưng vẫn điềm tĩnh.

Từ Sân nói tiếp: "Quả nhiên anh là đồ lừa đảo, nói là đến gặp tôi nhưng thực chất lại cố tình đến để xác nhận hành tung của bố tôi, đi bệnh viện là để gắn máy định lên xe. Anh nói xem nếu tôi tiết lộ những chuyện này cho cảnh sát biết, anh có bị cảnh sát điều tra không? Việc đã làm kiểu gì chẳng để lại chứng cứ?"

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

5 / 5 (1 lượt đánh giá)