Chương4

Hôm nay chính là lúc Mộc Ninh phải ra viện, đôi tay cầm mọi

thứ đã vững hơn, đúng là người có nhóm máu hiếm bao giờ khả năng phục hồi cũng

nhanh y như người sói trong thần thoại. Mộc Ninh đang được tập vận lí trị liệu

lần cuối, cô vui vẻ chăm chú nhìn Dịch Phong Thần “Anh Phong Thần, quen

biết Phong Kỳ lâu rồi mà giờ mới được gặp anh đấy.”

Phong Thần chậm rãi

điều chế thuốc chuẩn bị tiêm cho cô: “ Vậy giờ có diễm phúc rồi đấy thôi.”

“ Anh Phong Thần này,

nếu em hợp tác với Phong Kỳ thì có phải ở chung nhà với anh không?”

“ Ừ. Ngồi im đi.”

Phong Thần nhíu mày, anh đưa kim tiêm tới nhẹ nhàng, mũi kim vào ven, Mộc Ninh

chỉ cười trừ, đúng là tiêm nhiều mà cô vẫn chưa thích nghi được.

“ Luyện viết

chưa?”Phong Thần chợt hỏi

“ Luyện viết, à không

sao đâu anh, trước kia em cũng từng phẫu thuật, bác sĩ đó còn dạy em cách viết

nhanh nhất nữa, cầm bút viết hơi đau nhưng không sao.” Mộc Ninh hồn nhiên trả

lời, có thật là không đau, cầm bút run tới bần bật cả người, đau buốt lên tới

não, đau tới khóc nấc lên ấy chứ, dần dần mọi thứ cũng trở lại bình thường, tất

cả mọi chuyện đều sẽ ổn.

Phong Thần im lặng

không nói gì chỉ nhìn ra cửa. Phong Kỳ đã đứng ở đó từ lâu, ánh mắt rõi theo

rất khó hiểu, sắc mặt cũng khó coi, rồi anh quay đi.

“ Anh Phong Thần, tạm

biệt anh.”

O  O  O

Chiếc xe BMW đã đậu trước bệnh viện, Phong Kỳ lặng lẽ rõi

theo người con gái đang lững thững đi tới, Mộc Ninh thực sự đang nghĩ gì nhỉ?

Phong Kỳ mở cửa đón lấy cô.

“ Này tôi tưởng em

phải ngắm em trai tôi lâu chứ.”

“ Anh…”

“ Lên xe.” Phong Kỳ

lạnh nhạt bật xe, Mộc Ninh nhanh nhẹn chui tọt vào. Mộc Ninh chột dạ liếc anh,

gương mặt khôi ngô toát nên vẻ lạnh lùng đáng sợ, cô khép đôi mi bảo vệ chủ

nghĩa im lặng là vàng.

Con đường phố hiện

ra mỗi lúc một rõ rệt, khu nhà với những kiến trúc bắt mắt trị giá hàng tỷ cứ

nối tiếp nhau, đất ở đây tương đương với hàng chục viên ruby đen cổ, hàng trăm

cửa tiệm thời trang, mỗi chỗ một vẻ choáng ngợp, diễm lệ. Chính xác thì đây là

đường Phong Lệ xa hoa bậc nhất thành phố này, chỉ có bậc quý tộc, gia đình danh

giá nổi tiếng mới được tồn tại.

Phong Kỳ dừng lại ở

một căn biệt thự khá lớn, tòa nhà cao được sơn một màu sữa với vệt viền xanh

lam phối vô cũng mạnh mẽ, đường đi lát toàn bộ bằng sỏi trắng, sân phủ những

lớp cỏ dày cắt tỉa cẩn thận nên luôn có một màu xanh mướt, hồ bơi to thỏa sức

vũng vẫy thêm vào đó là những bồn hoa đủ loại đầy sắc. Một căn biệt thự đầy đủ

không quá lớn cũng không quá nhỏ, toát được cả vẻ cao quý trang nhã của chủ

nhân, nhìn là biết người chọn nơi này đã rất kĩ lưỡng.

“ Xuống đi, tôi sẽ

mang đồ vào.” Phong Kỳ bước xuống mở cửa cho Mộc Ninh, cô đương nhiên đang sững

sờ với vẻ khang trang lộng lẫy ở đây, cô nhéo mắt rồi lại chằm chặp vào Phong

Kỳ: “ Này, nhà…à không căn biệt thự này là của anh thật sao?”

“ Em có ý kiến?”

Phong Kỳ đáp một cách lạnh lẽo, hàn khí quả là hàn khí

“ Ấy không, aidza cái

tay đau quá.” Mộc Ninh vờ nhăn nhó, Phong Kỳ chỉ liếc xéo rồi đẩy cổ vào nhà

cùng với một đống đồ.

Sau khi phân chia chỗ

ở phòng đồ đạc, Mộc Ninh bắt đầu chiếm hữu chiếc giường êm, aidza quá êm luôn

miễn không để tên Phong Kỳ bước vào là được.

“ Này sao anh vào

phòng tôi.” Mộc Ninh bật dạy, cái tay lại nhói lên sau hoạt đọng mạnh này rồi.

“ Ký hợp đồng.” Phong

Kỳ đưa tập hồ sơ trước mặt cô

“ Ký thì ký nhưng ta

tôi thế này.”

“ Chân, chân cô có bị

sao đâu, đóng dấu vân chân là được mà.”

Quạ…quạ.. quạ…quạ bay

đầy đầu, Phong Kỳ anh ngây thơ phát sợ, ngây thơ hơn cả Ngôn Tâm, ngây thơ phái

bực

“ Anh có bị sao không

sao lại dùng chân để đóng dấu vân chân, đầu óc anh bị liệt rồi à, người đâu…”

Phong Kỳ đâu để Mộc

Ninh ngông cuồng, anh chồm lấy người cô và quệt chút sơn đỏ lên ngón chân và

bản hợp đồng ký kết hoàn toàn thành công rực rỡ.

“ Quá đáng đồ đáng

ghét anh cứ đợi đấy, trời ạ cái chân của tôi.” Mộc Ninh ra sức suýt xoa.

“ Mà này lúc tắm nhớ

gọi tôi sẽ tắm giúp em.”

“ Tắm cái gì, anh đi

luôn đi.” Mộc Ninh phùng phình tức giận chòng chọc nguýt cái cửa nơi chàng trai

đẹp đã mất hút.

Ăn cơm trưa bụng đói,

Mộc Ninh dẫn xác xuống phòng bếp. Phong kỳ đã ngồi sẵn đối diện với anh còn có

Dịch Phong Thần và Ngôn Tâm.

“ Ngôn Tâm, đến thăm

tớ hả? Trùi ui bạn tốt.” Mộc Ninh nhanh chóng chạy tới bàn ăn, Mọi người thì

không như cô đều mang ánh mắt phức tạp.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.