Chương3

Đã 3 ngày trôi qua,

cuộc sống cũng ngày một yên ổn, mỗi ngày càng trở nên bớt tẻ nhạt, đôi tay của

An Mộc Ninh cũng dần bình phục: lớp băng bột dày cộm đã thay bằng lớp gạc mỏng,

Dịch Phong Thần đã nghĩ 1 tuần cô có thể ra viện nhưng cứ cái đà này Mộc Ninh

chỉ cần thêm 2 ngày nữa thôi.

Dịch Phong Kỳ khép

hờ đôi mi dài, bàn tay thon dài gõ từng nhịp lên mặt bàn kính sạch bóng. Phong

Kỳ đã nghĩ nên tới thăm Mộc Ninh nhưng có vẻ lý do đến cũng nhàn nhạt nên thôi,

anh vân vê chiếc điện thoại mặt không có chút biểu cảm.

“ Dịch Tổng…Minh

Nguyên quả rất yêu em gái…trên mức em gái bình thường.”

Lời nói của Trương

Lâm như ám vào óc anh, thần trí anh cứ cuốn vào, nếu Minh Nguyên với Mộc Ninh

có tình cảm anh em sâu đậm với nhau như vậy, cũng luôn yêu thương Mộc Ninh,

cũng nhớ cũng chăm sóc cho Mộc Ninh, vậy…vậy quan hệ của Phong Kỳ với Mộc Ninh cũng

là mức anh em thôi sao? Thế mà trước đây anh còn nhầm là tình yêu cơ đấy, thật

nực cười.

“Dịch Tổng, Ngôn Tâm

về tới nơi rồi, tôi chuẩn bị xe.”

“Được rồi, Trương Lâm,

cậu thôi việc chỗ Phong Thần đi, cho cậu 1 ngày.”

Phong Kỳ búng tay lập

tức đứng dậy đi thẳng.

O  O  O

“ Tiểu Ninh, ăn nhanh lên.” Minh Nguyên thổi thổi thìa cháo

đút cho Mộc Ninh, anh thực sự mệt mỏi vì mấy ngày nay chạy đôn chạy đáo lo

chuyện của cô.

“Tiểu Nguyên anh cứ

nghĩ em là hổ đói không bằng, từ từ.” Mộc Ninh chu đôi môi nhỏ nhắn đỏ chói

thơm chụt lên má Minh Nguyên.

“ Tiểu Ninh biết điều

đấy, nào ăn đi.”

Minh Nguyên trước nay

mặt lạnh như thiếu tiền và cần tiền thì ông anh trai này cũng biết cười cơ đấy,

chỉ có nhưng lúc thế này hai anh em mới vui vẻ cùng nhau giống như tháng năm

trước.

cạnh

Cửa bật mở, trước mắt

anh em nhà họ Vãn là hai con người với những vẻ khác nhau lạnh băng nhưng hỗn

độn những…tội lỗi

“Vãn Mộc Ninh, tớ nhớ

cậu lắm .”

Ngôn Tâm nhanh chóng

chạy lại Mộc Ninh, cô gái với đôi mắt đem láy, máy tóc hạt dẻ mền mại, nụ cười

tươi sáng, thân hình cô nàng trở nên đẹp tới điệu, chiếc váy trên người rất

thời thượng, có lẽ cuộc sống của Ngôn Tâm cũng tốt.

“ Tiểu Tâm, tớ cũng

vậy.” Mặc dù cái tay bất tiện nhưng hai cô gái xinh đẹp không giấu nổi lòng,

Mộc Ninh cứ mặc Ngôn Tâm choàng lấy cổ, 3 năm không gặp cô gái này ngoài chữ

đẹp ra thì mọi thứ vẫn như cũ. Mộc Tâm lại đưa đôi mắt nhìn người đi cùng Ngôn

Tâm, không ai khác chính là Dịch đại thiếu gia - Dịch Phong Kỳ

“ À Dịch Phong Kỳ nói

cho tớ biết bệnh tình của cậu rồi không cần phải lo lắng gì đâu, yên tâm đi.”

Ngôn Tâm hiểu ý hồn nhiên nói.

“ Chào em, Vãn Mộc

Ninh.” Phong Kỳ cất tiếng, giọng rất phức tạp. Chỉ có Minh Nguyên cứ nhìn họ,

nhìn cả cô gái thật đẹp trước mặt, đột nhiên anh nghe thấy Ngôn Tâm nhắc tới

anh: “Anh Minh Nguyên, em về rồi.”

“ Ừ…Chào mừng.” Minh

nguyên chỉ gật đầu lấy lệ, anh dặt tô cháo lên kệ tủ rồi quay lưng ra ngoài: “

Tiểu Ninh, anh ra ngoài chút về phải ăn hết đấy.”

“ Vâng.”

Nhưng theo sau anh còn có một người, một người anh cũng yêu,

yêu hơn cả tình yêu anh dành cho Mộc Ninh.

“ Minh Nguyên.”

Là tiếng gọi trong trẻo anh đã chờ đợi tận 3 năm, anh dừng

lại nhưng tiếp tục đi, anh sẽ ra vườn của bệnh viện

Ngồi xuống chiếc ghế

đá lạnh lẽo, Minh Nguyên nheo mắt trước cô gái đừng đối diện “ Có chuyện gì sao?”

“ Anh cố tình lảng

tránh em…anh đúng là giỏi thật.”Ngôn Tâm cười tươi một nụ cười y hệt thiên

thần.

“ Không hề.” Anh đáp

gọn gàng

“ Anh Minh Nguyên,

em xin lỗi anh, thực lòng xin lỗi.”

“ Sao cô phải xin

lỗi tôi?”

“Anh Minh Nguyên, dù

có thế nào anh cũng đừng tha thứ cho em, đùng bao giờ cười trước mặt em…cũng đừng

bao giờ nhìn mặt em nữa nhé.”Ngôn Tâm cúi mặt nói lí nhí, câu nói từ lời của cô

gái 21 tuổi này sao có thể, nặng lòng tới thế. Minh Nguyên nhíu mày, anh im

lặng.

“ Em có lỗi với anh nhiều, rất nhiều, xin lỗi

em còn chưa để anh xả hận đã ra đi, là Ngôn Tâm không tốt.” Trẻ con, Ngôn Tâm

thật trẻ con, trẻ con tới nỗi lời nói của cô anh chỉ muốn đem cho chó gặm,

người đâu mà giả ngây thơ tới sợ.

“ Ngôn Tâm nói sao

nhỉ em ngây thơ ngây thơ làm tôi nổi cả da gà rồi này.” Minh Nguyên nói nửa vờ

nửa thực khiến Ngôn Tâm dãy nảy lên: “Này, Vãn Minh Nguyên, em đã hạ mình xin

lỗi không nhận thì thôi.”

“ haizzz anh còn

phải chăm sóc Mộc Ninh, chấm dứt ở đây.” Minh Nguyên đứng dậy quay người bỏ đi,

dù thế nào, cô có xin lỗi thế nào thì anh cũng không đời nào tha thứ cho cô,

không bao giờ.

“ Minh Nguyên, anh

còn ngồi đấy tán gái à, trời ạ Mộc Ninh còn ở trong nằm viện, dậy, dậy.” Một cô

gái trông không kém cạnh Ngôn tâm, đôi mắt cô gái này đúng là làm lộ mọi cảm

xúc: tức giận buồn vui,... đôi mắt ấy giờ đang muốn nuốt tên trắng trợn mám gái

đang ngồi ghế đá.

“ Liêu Mẫn, từ từ

thôi.” Minh Nguyên bị lời nói làm giật mình ngồi xuống giờ còn cố phải đứng dậy

bởi…Minh Nguyên bị tê chân, chân tê dại từ lúc đút cháo cho Mộc Ninh rồi, nói

chuyện với Ngôn Tâm là do bất đắc dĩ.

“ Liêu Mẫn?” Ngôn Tâm

vẫn đứng đó, đôi mắt dừng lên con người tên Liêu Mẫn

“ Ngôn Tâm?” Liêu Mẫn

cũng ngạc nhiên, ngay sau đó quẳng luôn Minh Nguyên một xó ôm chầm lấy Ngôn Tâm

“ Trùi ui 3 năm không

gặp hotgirl Liêu Mẫn cũng ra dáng người lớn lắm rồi nhỉ?”

“ ừ, tớ đẹp sẵn không

cần khen, Ngôn Tâm, tớ nhớ cậu quá.”

Cuộc tán gẫu diễn ra

rất vui chỉ có Minh Nguyên lạnh lùng đã không biết ẩn ở chỗ nào rồi.

O O  O

Phòng bệnh bây giờ chỉ có Mộc Ninh và Phong Kỳ, anh chẳng

nói với cô câu nào, lặng im nhìn nhau vẫn là đôi mắt khó hiểu và một đôi mắt

đầy ý cười “ Mộc Ninh à em đừng

có nóng mấy ngày nữa ra viện, thiếu gia đây còn nhiều bí mật cho em lắm cứ từ

từ.”

Bức ảnh 3 cô gái xinh

đẹp với nụ cười dạng rỡ, nụ cười không 1 chút tạp chất, không một chút vướng

bận nhưng tình bạn đẹp liệu còn gì chờ đợi họ. Tấm ảnh do thợ chụp Phong Kỳ

thực sự không tệ chỉ là không có gì tệ hơn thôi, cười cái nỗi gì? Anh ghép hình

mặt lợn, gà, chó đang cười vào tấm thân nhỏ bé của ba cô nàng, nhưng sao có mỗi

Minh Nguyên chịu trận.

“ ha ha ha..”

Nụ cười giòn tan hòa vào không khí, ánh mặt trời chiều tà

rọi vào gương mặt Ngôn Tâm: “Tên Khốn Phong Kỳ, anh ấy hiểm thật.”

“ Ngôn Tâm, cậu ác

miệng quá, không phải khốn mà là đẹp trai còn sở khanh.”

“ Ừ đúng là Phong Kỳ

đẹp trai nhưng không bằng Vãn Minh Nguyên nhà ta, hehe.” Mộc Ninh ra điều đăm

chiêu.

“ Ừ Ừ, à không không.”

Ngôn Tâm và Liêu Mân cứ đồng tình lắc đầu gật đầu

“ haizzz vây thì cả 3

tiểu thư ta đều xinh đẹp.”

“ Aidza câu này được

đó Mộc Ninh.” Liêu Mẫn vỗ ta

“ Ước cho mấy chúng

ta cứ thế này thì tốt, thời gian ở Pháp đúng là cực hình.”

“ Biết thế thì tốt.”

Lại một tràng cười

vang lên, rất mịn màng, rất đẹp đẽ.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.