Chương 66: “Dịu dàng chăm sóc”

Lâm Lệ là cố tình tránh Chu

Hàn, cho nên buổi sáng đặc biệt ở lại phòng nằm cùng thằng bé thêm một lát, nhìn

đồng hồ, tính ra Chu Hàn hẳn là đã đi làm rồi, lúc này mới thức

dậy.

Cũng là vì cố ý tránh né, cho

nên khí nhìn thấy Chu Hàn ngồi trong phòng khách, Lâm Lệ không khỏi sửng sốt,

không rõ sao lúc này anh còn ở nhà.

Chu Hàn nhìn cô, vẻ mặt có chút

nghiêm túc, trầm giọng hỏi: “em đang trốn anh sao?”

Lâm Lệ phục hồi tinh thần lại,

phủ nhận nói: “em không có.” Lúc nói chuyện, ánh mắt nhìn quanh quẩn, không dám

nhìn anh, căng thẳng vô thức nắm chặt tay lại.

Chu Hàn đứng dậy, đi về phía

cô, cuối cùng đứng lại trước mặt cô, nhìn chằm chằm cô, hỏi: “Tại sao lấy tất cả

quần áo trong phòng đi?”

Tay trái nắm thật chặt tay

phải, Lâm Lệ cố ý tránh anh ra, ánh mắt lóe lên không dám nhìn thẳng anh, chỉ

nói: “mấy ngày qua cảm xúc tiểu Bân không ổn định, em muốn ở cùng nó nhiều

hơn.”

Ánh mắt Chu Hàn dán chặt vào

cô, lên giọng mạnh mẽ không cho cô lảng tránh: “vậy có cần thiết phải dọn toàn

bộ quần áo không?”

“Như vậy sẽ tiện hơn.” Lâm Lệ

lướt qua anh đi vào trong bếp, nhưng lúc đi ngang qua anh, tay bị anh bắt

được.

Lâm Lệ muốn rút về, nhưng làm

sao so được sức lực của anh.

Chu Hàn xoay người, nhìn sườn

mặt cô, hỏi: “Tại sao đột nhiên như vậy?”

Lâm Lệ cắn môi, chỉ nói: “em

chỉ trở về với vị trí vốn có của em mà thôi.” Cô không muốn phức tạp hóa chuyện

này nữa, không muốn bản thân mình thử đầu tư thêm nhiều tình cảm nữa, khiến cho

tất cả trở lại điểm xuất phát, coi như chưa từng xảy ra chuyện

gì.

Chu Hàn cau mày, có chút nghe

không hiểu ý cô: “em có ý gì?”

Lâm Lệ hít vào một hơi thật

dài, lạnh giọng nói: “Không có gì, ngu ngốc một lần là đủ rồi, em chỉ là không

muốn khiến bản thân mình ngu ngốc thêm lần nữa.” Đưa tay gỡ tay anh ra, trực

tiếp vào phòng bếp.

Chu Hàn nhìn bóng lưng của cô,

chân mày nhíu chặt hơn chút ít.

Nếu như lúc trước nói Lâm Lệ

tránh né là do Chu Hàn suy đoán, như vậy những ngày kế tiếp những hành động biểu

hiện của Lâm Lệ đã hoàn toàn ăn khớp với suy đoán của Chu Hàn, đúng là cô đang

trốn tránh anh, hơn nữa còn trốn rất rõ.

Buổi tối bất kể Chu Hàn về lúc

nào, phòng cô và Tiểu Bân luôn đóng chặt, buổi sáng anh cố ý hay vô tình rề rà

muộn một chút, nhưng chưa từng gặp được cô. Chu Hàn không rõ, không rõ ràng rốt

cuộc vấn đề là ở chỗ nào, tại sao thoáng cái cô như là thay đổi thành một người

khác, tránh anh khắp nơi.

“SHIT!” thô bạo ném tập giấy tờ

trong tay lên trên bàn, cả người Chu Hàn bực bội khó hiểu, tay cầm ném tập giấy

tờ đi.

Lúc này trợ lý Từ đẩy cửa đi

vào, thấy anh như thế đột nhiên sửng sốt, nhìn anh không khỏi dè dặt hỏi: “Chu

tổng, xảy ra chuyện gì sao?”

Chu Hàn nhìn anh ta một cái,

tức giận quay đầu đi tựa vào ghế xoay.

Trợ lý Từ không giải thích

được, theo lý mà nói gần đây không có dự án gì đặc biệt quan trọng gấp rút gì,

ngoài ra sau khi Chu Hàn công khai bản giám định quan hệ cha con trước mặt phóng

viên thì vụ tai tiếng lần trước đã dần lắng xuống rồi kết thúc, nghĩ như thế,

hẳn là không có chuyện gì đáng phiền lòng mới phải.

Khom lưng nhặt tập giấy tờ bị

Chu Hàn ném trên mặt đất, lần nữa thả lên trên bàn làm việc của Chu Hàn, lúc này

mới đưa giấy tờ trong tay mình cho anh, “Chu tổng, đây là báo cáo tiến độ lần

một của công trình bên Quảng Đông, anh xem một chút.”

Chu Hàn nhíu mày không nói

chuyện, chỉ mặt lạnh gật đầu.

Để giấy tờ xuống rồi trợ lý Từ

cũng không ra ngoài ngay lập tức, mà là nhìn Chu Hàn nhiều chuyện hỏi.”Chu tổng,

anh không sao chứ, có phải gặp chuyện phiền phức gì không?”

Nghe vậy, Chu Hàn mắt lạnh quét

qua anh ta, giọng nói không lớn nhưng âm trầm có chút đáng sợ, hỏi: “trợ lý Từ,

hai ngày gần đây có phải cậu quá rảnh rỗi rồi không.”

Trợ lý Từ cười khan, có chút

nịnh hót nói: “tôi đây không phải là quan tâm ông chủ thôi nha.” Nhìn nét mặt

ngày càng âm trầm của Chu Hàn kia, trợ lý Từ anh đã lăn lộn ở trên xã hội này

lâu như vậy, tự nhiên là biết chút quan sát sắc mặt, thấy tình huống không đúng,

trợ lý Từ vội vàng chuyển đề tài, định bụng chuồn đi, nói: “tôi nhớ ra tôi còn

phải gọi điện cho Vương tổng bên Thượng Hải, nếu Chu tổng không có việc gì thì

tôi ra ngoài đã.” Nói xong cũng không đợi Chu Hàn trả lời, trực tiếp quay đầu

vừa muốn đi ra.

Chu Hàn thấy anh ta muốn đi,

đột nhiên nhớ ra cái gì đó, mở miệng gọi anh ta lại: “chờ một

chút.”

Trợ lý Từ dừng lại, quay đầu

nhìn anh, hỏi: “Chu tổng còn có chuyện gì căn dặn.”

Chu Hàn có chút không được tự

nhiên, ho nhẹ một tiếng, sau đó nhìn trợ lý Từ hỏi: “trợ lý Từ, có phải cậu có

bạn gái không?”

Trợ lý Từ sửng sốt, gật đầu

đáp, “vâng đúng ạ.” Trong lòng tính toán anh hỏi cái này làm cái

gì?

Chu Hàn suy nghĩ một lúc, cuối

cùng mở miệng hỏi: “Cái kia, cậu có biết lúc nào thì tự nhiên phụ nữ lại nổi

cáu?”

Nghe vậy, trợ lý Từ sửng sốt,

một lúc lâu mới kịp phản ứng, hóa ra là Chu Hàn anh hiện giờ là đang buồn bực vì

phụ nữ a!

Một lúc lâu cũng không thấy anh

trả lời, tâm tình Chu Hàn càng bực bội hơn, trầm mặt nói: “quên đi, cậu đi ra

ngoài đi.” Nói xong đưa tay trực tiếp cầm tập tài liệu anh đặt lên trên bàn, lật

xem.

Lúc này trợ lý Từ mới lấy lại

tinh thần, nhịn cười, hỏi: “Chu tổng là bởi vì thư lý Lâm?”

Nghe tiếng, Chu Hàn nâng mắt

liếc anh một cái, ánh mắt kia bén nhọn như đao.

Trợ lý Từ không nhìn thẳng vào

ánh mắt kinh khủng có chút dọa người của anh, sau đó kéo cái ghế trước bàn làm

việc của anh, ngồi xuống, bộ dạng giàu kinh nghiệm nói: “nói một chút, anh chọc

thư ký Lâm ở đâu rồi, tại sao thư lý Lâm tức giận, tức giận thế nào?” Nghe thấy

mùi vị tám chuyện, trợ lý Từ trở nên phấn khởi dị thường.

Chu Hàn quét anh ta một cái,

trong lòng đột nhiên có chút hối hận hỏi anh ta cái vấn đề này, anh sớm phải

biết trợ lý Từ thật ra còn nhiều chuyện hơn cả đàn bà!

Trợ lý Từ một khi đã phấn khởi

liền trở nên có phần kiêu ngạo, thấy anh không đáp, liền thúc giục: “Nói a, anh

không nói tôi làm sao biết là tại sao a?”

“Nếu tôi biết chọc tới cô ấy ở

đâu, biết tại sao cô ấy tức giận thì tôi còn hỏi cậu làm cái gì?” Chu Hàn lạnh

giọng nói, vẻ mặt lạnh lùng không nhìn ra chút thay đổi tâm tình

nào.

“Cũng đúng.” Trợ lý Từ gật đầu,

nhíu mày suy nghĩ một lúc lâu, sau đó đột nhiên nghĩ đến cái gì, ngẩng mạnh đầu

nhìn Chu Hàn chằm chằm, nói: “tôi biết rồi, tôi biết vì sao tự nhiên thư ký Lâm

lại tức giận rồi!”

Chu Hàn nhướng mày, nhìn hỏi

anh: “Tại sao?”

Trợ lý Từ nghiêm trang nói,

“mỗi tháng phụ nữ luôn luôn vài ngày như vậy .”

Chu Hàn cau mày, nhìn chằm chằm

trợ lý Từ, một hồi lâu mới chậm rãi mở miệng, “cậu nói là…”

“Nhất định thế!” Vẻ mặt trợ lý

Từ chắc chắc, “mỗi tháng mà bạn tốt tới, bạn gái tôi luôn cãi nhau với tôi, tự

nhiên nổi cáu lên, vào lúc này thân là đàn ông điều chúng ta có thể làm là quan

tâm săn sóc, nấu một cốc ca cao nóng, chuẩn bị một túi nước ấm, như vậy có thể

dịu bớt khó chịu của họ, tự nhiên có thể làm hòa hoãn tâm tình

họ.”

Chu Hàn nhìn anh ta, vẻ mặt bán

tín bán nghi dường như còn đang suy nghĩ cái gì.

Trong phòng Tiểu Bân, thẳng bé

tựa vào lòng Lâm Lệ đọc truyện thiếu nhi, vẻ mặt nghiêm túc.

Lâm Lệ cúi đầu liếc nhìn nó,

sau đó đưa tay xoa xoa đầu nó, thấp giọng nói: “Tiểu Bân, ngày mai dì đưa con

lên lớp nhé.”

Nghe vậy, thằng bé trong lòng

cứng đờ, một lúc lâu mới nói thật nhỏ: “con không muốn đi.”

Lâm Lệ buông nó ra, đưa tay

nâng mặt nó lên, hỏi: “Tại sao?”

Thằng bé không nói chuyện, xoay

người lui ra khỏi lòng Lâm Lệ, ngồi sang bên cạnh đưa lưng về phía cô, cúi đầu

nghịch ngón tay mình.

“Có phải tiểu Bân sợ các bạn

học nói gì?” Lâm Lệ hỏi, đưa tay xoay người nó lại.

Thằng bé vẫn cúi đầu, răng cắn

môi

Lâm Lệ thò tay, một lần nữa

nâng mặt nó lên, nhìn chăm chú vào mắt nó, nghiêm túc nói: “Tiểu Bân, có một số

việc nếu như chúng ta không dũng dám đi đối mặt, như vậy chuyện này sẽ tồn tại

vĩnh viễn, chúng ta có thể trốn tránh một thời gian ngắn, nhưng mà chúng ta

không thể trốn tránh cả đời.”

Thằng bé nhìn cô, đôi mắt đen

nhánh lóe lên.

“Tiểu Bân đồng ý với dì, làm

một người đàn ông dũng cảm, dũng cảm đối mặt với những khó khăn và trắc trở kia,

chúng ta cùng đi giải quyết, có được không?”

Thằng bé cũng nhìn cô, một lúc

lâu mới gật đầu, nhỏ giọng nói: “vâng.”

Lâm Lệ mỉm cười, cúi đầu hôn

xuống trán nó, xoa xoa đầu nó.

Mà lúc này vang lên tiếng gõ

cửa, cốc cốc cốc, rất có quy luật.

Tiểu Bân trong lòng ngẩng đầu

nhìn Lâm Lệ, hỏi: “là ba ba sao?”

Lâm Lệ gật đầu, trong nhà này

trừ Chu Hàn còn có thể là ai?

Nói Chu Hàn, dường như cả người

đứa nhỏ trở nên căng thẳng, nhìn Lâm Lệ hỏi: “Ba ba là tới đuổi con đi đấy sao?”

Ba ba nói nó không phải con trai anh, như vậy anh sẽ đuổi nó đi

sao?

Lâm Lệ lắc đầu, “Sẽ không, Tiểu

Bân đừng nói linh tinh.” Nói xong xoa xoa đầu nó, buông nó ra, đứng dậy đi ra

cửa.

Mở cửa, chỉ thấy Chu Hàn đứng ở

bên ngoài, ánh mắt nhìn chằm chằm cô.

Nhìn anh, Lâm Lệ hỏi: “Có

chuyện gì sao?” Giọng nói rất lạnh, thái độ rất nhạt.

Chu Hàn nhìn cô, bất động thanh

sắc cau mày lại, không hiểu sao, anh không thích thái độ và giọng nói không mặn

không nhạt của cô như thế.

Đè ép buồn bực trong lòng

xuống, chỉ nói: “Đi theo anh.” Nói xong liền xoay người trực tiếp rời

đi.

Lâm Lệ không biết anh muốn làm

gì, nhưng mà suy nghĩ một chút, quay đầu liếc nhìn tiểu Bân trên giường, khẽ

cười cười với nó: “dì đi ra ngoài một lát.”

Đóng cửa đi ra ngoài, khi đi

tới phòng khách, chỉ thấy Chu Hàn ra hiệu cho cô ngồi xuống, sau đó vào bếp bưng

một cái chén ra ngoài, tiến lên trực tiếp đặt vào trong tay cô, lúc này mới nhẹ

giọng mở miệng, “Nhân lúc còn nóng uống đi.”

Lâm Lệ cúi đầu, thế này mới

nhìn rõ trong chén kia là ca cao nóng!

Có chút khó hiểu ngẩng đầu,

nghi hoặc nhìn anh, “anh làm gì?”

Chu Hàn nhìn cô, sau đó lại

xoay người vào thư phòng, lúc đi ra trong tay cầm thêm túi chườm nóng, chỉ thấy

anh nghiêm mặt, cúi đầu đặt cái túi chườm nóng trong tay lên trên bụng

cô.

“Anh làm cái gì?” Lâm Lệ lại

càng khó hiểu, hoàn toàn bị một loạt hành động của anh làm cho không hiểu ra sao

cả!

Chu Hàn nâng mắt nhìn cô, nói “không phải là bạn tốt của em đến rồi sao.”

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.