Chương 67: Đừng náo loạn nữa

Lâm Lệ sửng sốt, khó hiểu nhìn

anh, nhất thời không phản ứng kịp, hỏi: “Cái gì bạn tốt?”

Chu Hàn thấy phản ứng của cô,

trong lòng đột nhiên nhen lên dự cảm xấu, vô thức nhíu mày lại, nhìn cô lần nữa

nghiêm trang hỏi: “không phải là bạn tốt em đến rồi?” Lúc nói chuyện, ánh mắt

nhìn chằm chằm bụng cô.

Lâm Lệ theo ánh mắt anh, sau đó

lại nhìn cốc ca cao nóng trong tay và túi chườm nóng trong lòng, sau đó chậm

chạp nữa cũng ý thức được, nhất thời hai gò má hồng lên, xấu hổ trừng mắt, giận

dữ nói: “Anh, anh nói linh tinh cái gì vậy? Em mới không có bạn tốt

tới!”

Nghe vậy Chu Hàn cũng có chút

lúng túng, khuôn mặt màu đồng nổi lên màu đỏ quỷ dị, nhưng cũng chỉ là thoáng

qua, dưới đáy lòng thầm mắng trợ lý Từ không đáng tin, nghĩ xem gần đây có phải

là giao cho anh ta quá ít công việc hay không để cho anh ta rảnh rỗi, cho nên

mới nghĩ ra cái chủ ý không đáng tin này. (VL: Khổ thân a Từ, a tự cầu phúc

đi!)

Không khí thoáng cái có chút

lúng túng quỷ dị, Lâm Lệ để chén ca cao trong tay và túi chườm nóng kia xuống,

xoay người trở về phòng.

Thấy cô muốn đi, Chu Hàn đưa

tay kéo cô lại, cau mày có chút mệt mỏi hỏi: “Em rốt cuộc đang náo loạn cái gì?”

Gần đây anh quả thật mệt mỏi, không phải thân thể mà là trái tim mệt mỏi, thật

vất vả mới giải quyết chuyện của Tiểu Bân, lại không nghĩ rằng cô tự nhiên lại

náo loạn với anh, thậm chí anh còn hoàn toàn không biết tại

sao!

“Em không có.” Lâm Lệ lạnh

giọng trả lời, vừa muốn rút tay ra khỏi anh.

Chu Hàn dùng sức, liền kéo cô

vào trong lòng mình, một tay ôm hông, một tay cố định đầu cô, cằm chống lên trán

cô, khẽ thở dài, có chút vô lực nói: “Lâm Lệ, đừng náo loạn với anh nữa, gần đây

anh thật mệt muốn chết.” Chỉ muốn hảo hảo ôm cô, để cô mang mang lại ấm áp cho

mình, mệt mỏi cũng chỉ muốn có thể dựa vào cô, an tâm ngủ một giấc. Thì ra không

biết bắt đầu từ khi nào, anh lại quyến luyến cô như vậy, có cô ở bên người là có

thể khiến cho anh an tâm.

Trong lòng Lâm Lệ rung động, bị

anh kéo tới làm cho đau. Giọng nói mệt mỏi vô lực kia khiến cho người ta không

không nhịn được đau lòng không thôi.

Nhưng nhớ đến đêm hôm đó, lúc

anh mơ ngủ mà đau đớn gọi tên Lăng Nhiễm, Lâm Lệ có chút khổ sở nhắm mắt lại. Cô

đã trải qua một lần rồi, không muốn lại ngu ngốc thêm lần thứ

hai!

Đưa tay dùng sức đẩy ra, không

nhìn vào mắt anh, chỉ nói: “Em không có náo loạn với anh, anh đang mệt mỏi, nên

ngủ sớm chút đi.” Nói dứt lời liền xoay người đi.

Chu Hàn nhìn bóng lưng của cô,

ánh mắt âm trầm, lạnh giọng mở miệng: “Lâm Lệ!”

Giọng anh trầm thấp mà âm lãnh,

làm cho người ta không khỏi cảm thấy không rét mà run, Lâm Lệ dừng bước. Ở chung

được một thời gian, Lâm Lệ biết anh là đang tức giận.

Cắn cắn môi, Lâm Lệ xoay người

lại, đang lúc muốn mở miệng thì còn chưa kịp nhìn rõ, chỉ thấy một thân ảnh hiện

lên, sau đó cảm giác có người nâng mặt cô lên, nhiệt độ trên môi tăng lên, vừa

ấm áp lại vừa bá đạo mạnh mẽ dùng dầu lưỡi trực tiếp cạy mở hàm răng, tiến vào

càn quét trong miệng cô. Vừa mang theo tức giận, cướp bóc, lại mang theo bá đạo

không thể bỏ qua.

“Bốp!”

Một cái tát vang dội cả phòng

khách yên tĩnh, thời gian dường như dừng lại trong nháy mắt, cả phòng khách chỉ

nghe thây tiếng hô hấp, không một âm thanh nào khác.

Cái tát này Lâm Lệ dùng lực rất

mạnh, gần như là dùng hết sức lực, một chút cũng không hạ thủ lưu tình. Thậm chí

ngay cả tay cô đến lúc này vẫn còn tê dại, run rẩy, vừa phập phồng thở

dốc.

Lâm Lệ đánh nặng như vậy, tự

nhiên Chu Hàn cũng cảm thấy đau, khuôn mặt màu đồng cổ hiện rõ dấu ấn lòng bàn

tay nhìn rất đáng sợ, như là chứng minh cho cái tát này không phải là hư ảo, mà

là thực, sức lực cũng rất thực.

Lâm Lệ nhìn anh, tức giận quát

anh: “Anh đồ khốn nạn, tại sao phải đối với tôi như vậy!” Cả người tức giận,

dường như đang run rẩy.

Chu Hàn cũng nhìn cô, ánh mắt

kia lạnh lùng như có thể giết được người, đè nén giận giữ trong lòng, nhìn cô

hỏi: “rốt cuộc em đang ầm ĩ cái gì, muốn ầm ĩ thì ít ra cũng phải cho anh biết

lý do chứ!” Giọng nói trầm thấp, rõ ràng mang theo lửa giận, dường như không cẩn

thận là sẽ bị nhóm lên.

Lâm Lệ cũng tức giận, lớn tiếng

quát: “Lý do, tốt, anh muốn lý do tôi sẽ cho anh biết. Tôi không chơi, không

muốn chơi cùng anh nữa, không thử yêu nhau, tôi với anh trở lại vị trí ban đầu,

anh là anh, tôi là tôi, chúng ta nước sông không phạm nước giếng, hôn nhân của

chúng ta chỉ thuần túy là hợp tác!”

“Em nói gì?!” Chu Hàn nhìn cô

chằm chằm, không có động tác gì nữa, nhưng mà hơi thở đã thay đổi, dường như

quanh thân tràn ngập chất dễ cháy, không cẩn thận sẽ nổ tung!

“Tôi nói tôi không muốn thử yêu

đương với anh, chúng ta trở lại điểm ban đầu, tôi không muốn làm thế thân cho

người khác nữa!” Lâm Lệ nói, trong lòng càng cảm thấy uất ức và khó chịu, nước

mắt không khống chế được chảy xuống, trong đầu lóe lên hình ảnh của Trình Tường,

của Tiêu Tiêu, còn hiện lên hình ảnh của Lăng Nhiễm, nhiều nhất chính là hình

ảnh đêm hôm đó anh ngủ mê man, vẻ mặt đau đớn gọi tên Lăng Nhiễm. Nước mắt không

nhịn được nữa, như đập nước bị vỡ, Lâm Lệ che miệng, nghĩ muốn cố gắng ngăn chặn

tiếng khóc của mình. Cô không muốn làm đứa nhỏ trong phòng hoảng

sợ.

Chu Hàn nhìn cô, lửa giận kia

bởi vì nước mắt của cô mà bị dập tắt không còn tăm hơi, cũng không tức giận nữa,

nhìn bộ dạng cô khóc bất lực đến như thế, đáy lòng chỉ còn lại thương tiếc không

thôi. Ánh mắt vốn nhiễm lửa giận bây giờ thoáng cái trở nên nhu

hòa.

Lâm Lệ bất lực khóc, những hình

ảnh kia giống như một bộ phim ngắn không ngừng xoay tròn trong tâm trí cô, uất

ức tràn ra, che tay cố gắng cảnh báo chính mình: “Em không muốn, không muốn,

mười năm là đủ rồi, em không bao giờ muốn là thế thân cho người khác, không cần

nữa…”

Cuối cùng Chu Hàn nửa quỳ xuống

mặt đất, đưa tay ôm cô vào lồng ngực, ôm chặt nói bên tai cô: “Em không phải,

không phải…”

Lâm Lệ khóc, muốn thoát ra khỏi

ngực anh, đưa tay đánh vào lưng anh, Chu Hàn không hề mảy may có ý định buông

tay ra, vẫn cứ ôm cô thật chặt.

Cũng không biết khóc như vậy

bao lâu, Chu Hàn phát hiện người trong ngực mình không giãy dụa nữa, âm thanh

nức nở cũng chầm chậm biến mất, cúi đầu nhìn lại, lúc này mới phát hiện Lâm Lệ

trong ngực khóc đã mê man ngủ không biết lúc nào rồi.

Đưa tay vén những sợi tóc vì

nước mắt mà dính vào mặt cho cô lên, nhẹ tay v**t v* mặt cô, lúc này mới ôm cô,

đứng dậy ôm cô vào phòng nghỉ.

Khi đang ôm Lâm Lệ quay về

phòng ngủ chính, trông thấy cửa phòng thằng bé đang khép hờ, mà thằng bé vốn

đang ở trong phòng lúc này đang thò đầu ra nhìn anh, đôi mắt đen nhánh mở thật

to, tầm mắt nhìn đến Lâm Lệ trong ngực anh, khuôn mặt nhỏ bé kia ẩn giấu không

được lo lắng.

Chu Hàn dừng bước, ánh mắt nhìn

chằm chằm vào bé, vẻ mặt nghiêm khắc có chút nghiêm túc khiến người sợ

hãi.

Thằng bé kia vô thức rụt đầu

lại, một lúc lâu cuối cùng có chút lo lắng cho Lâm Lệ mà nhô đầu ra muốn nhìn

tình hình một chút. Nhưng đúng lúc này nhìn thấy ánh mắt Chu Hàn lại giật mình,

khuôn mặt nhỏ nhắn ngẩn ra.

Chu Hàn cứ ôm Lâm Lệ như vậy

nhìn thằng bé, một lát sau mới mở miệng nói: “Tới đây mở cửa.”

Thằng bé sửng sốt, dường như

không kịp phản ứng lời của anh, không tiêu hóa kịp nội dung ý nghĩa bên

trong.

Thấy mãi nó không bước lên, Chu

Hàn một lần nữa mở miệng: “Tới đây mở cửa.”

Lúc này thằng bé mới phản ứng

kịp, xác nhận đúng là gọi nó đi qua, sợ hãi mở cửa phòng đi đến chỗ Chu Hàn,

đứng cách xa anh một mét, chần chờ không dám tới.

Chu Hàn nhìn mắt bé, ra hiệu

cho bé tới đây, lúc này đứa nhỏ mới yên tâm đi tới, đưa tay mở cửa

ra.

Chu Hàn ôm Lâm Lệ đi vào, nhẹ

nhàng thả cô lên trên giường, đưa tay cởi dép xuống, sau đó mới kéo chăn bông

đắp cho cô.

Đợi làm xong tất cả, vừa đứng ở

đầu giường một lúc quay lại chuẩn bị đi ra ngoài, cũng đúng lúc xoay lại thì

nhìn thấy thằng bé kia với vẻ mặt lo lắng, muốn nhìn tình huống của Lâm Lệ trên

giường. Nhưng thấy Chu Hàn quay lại, thân thể đột nhiên có chút cứng ngắc, lập

tức đứng thẳng.

Chu Hàn nhìn bé, vừa định bước

lên trước thì bé đã bỏ chạy, Chu Hàn còn chưa kịp phản ứng, người đã không thấy

đâu, chỉ nghe phịch một tiếng, cửa phòng đã bị đóng lại.

Chu Hàn xoay người liếc nhìn

Lâm Lệ trên giường, thấy cô chưa tỉnh lại, lúc này mới xoay người, nhẹ nhàng

đóng cửa lại.

Đứng trước phòng của đứa nhỏ,

Chu Hàn im lặng một lúc lâu, cuối cùng đưa tay gõ cửa.

Trong phòng một mảnh im lặng,

nghe không ra một chút âm thanh gì.

Đợi một lúc sau, Chu Hàn vừa

giơ tay lên gõ, trầm giọng nói: “Mở cửa.”

Sau đó đáp lại là một mảnh tĩnh

lặng, khi Chu Hàn giơ tay chuẩn bị trực tiếp mở cửa đi vào phòng thì tay cầm cửa

đã chuyển động, cửa phòng mở ra, thằng bé kia khẽ cắn môi nhìn anh, tay nhỏ bé

nắm thật chặt một góc áo ngủ, biểu hiện căng thẳng và sợ hãi.

Chu Hàn nhìn nó, không đợi anh

mở miệng, thằng bé kia giống như là lấy hết dũng khí ngẩng đầu hỏi anh: “ba là

muốn đuổi con đi sao?”

Chu Hàn sửng sốt, nhìn sâu vào

khuôn mặt nhỏ nhắn quật cường kia, vẻ mặt có phần rung động.

Thằng bé cắn môi, bời vì có

chút căng thẳng và sợ hãi nên cắn có chút mạnh, gần như cắn đến gần trắng

bệch.

Chu Hàn khẽ thở dài một tiếng,

chậm rãi giơ tay lên, bàn tay đặt lên trên đầu đứa nhỏ, khẽ vuốt vuốt tóc bé,

thanh âm trầm thấp hỏi: “Có đói bụng không?”

Đứa nhỏ sửng sốt, ngẩng đầu

nhìn anh, ánh mắt kia có chút không chắc chắn.

Chu Hàn xoa đầu bé, hỏi lại lần

nữa: “Đói bụng chưa?”

Đứa nhỏ vẫn chưa kịp phản ứng,

chẳng qua là vô thức gật đầu, mắt nhìn chằm chằm Chu Hàn.

Chu Hàn cong cong môi, nở một

nụ cười không rõ ràng, giọng nói có chút mất tự nhiên và cứng ngắc nói: “Ta đi

nấu đồ ăn cho con.”

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.