Chương 8

Trùng trung niên với vẻ mặt chán chường, uể oải tựa lưng vào ghế sofa, những hình ảnh động thái của các khách quý tổ trên hoang tinh lơ lửng giữa không trung, bên cạnh còn có vài trùng đang ngồi theo dõi từng hàng bình luận theo thời gian thực.

Ông ta rít một hơi xì gà hương tin tức tố của trùng đực, thong thả khoan khoái phun ra một vòng khói.

Đây là loại hàng xa xỉ rất khó mua, số trùng cái có thể hưởng thụ được chỉ đếm trên đầu ngón tay, huống chi là loại trùng như ông ta, hoàn toàn dựa vào năng lực trùng cái của mình.

Nghĩ đến đây, ông ta nhếch chân bắt chéo, xoa xoa mái tóc vàng bù xù của mình, dưới lớp râu ria xồm xoàm khóe miệng cong lên đầy khoái ý.

“Tích tích!” ông ta không kiên nhẫn cúi đầu kiểm tra tin nhắn quang não, là ai? Dám quấy rầy khoảnh khắc dễ chịu như vậy của ông ta?

Việt gia coi tiền như rác: Trịnh đạo diễn, anh còn nhớ trước đó đã hứa với tôi chuyện gì không? Vì sao lại để trùng cái tham gia chương trình?

Một file video được gửi tới cùng lúc.

“Hừ.” Trùng trung niên thờ ơ bấm mở video

Ôn Mặc Ý nhắm mắt theo sát phía sau ‘Việt Tư Niên’, đôi mắt to tràn đầy khát vọng muốn thân cận hùng phụ.

“Nhóc rất phiền.” Trùng đực cao lớn cúi đầu lạnh lùng nhìn nhóc con, trong ánh mắt tràn ngập chán ghét.

Nhóc con không biết phải làm sao, sững sờ đứng tại chỗ, nước mắt lập tức dâng lên.

Ôn Tinh Lan đứng ở góc, trên mặt phủ một tầng bóng tối, không nhìn rõ biểu cảm.

Video đến đây đột nhiên dừng lại, Trịnh đạo buông chân bắt chéo, thân người nghiêng về phía trước, thao tác quang não phát lại video một lần nữa để nghiên cứu tỉ mỉ.

Một lúc lâu sau, ông ta hứng thú bật cười, trong mắt tràn đầy kích động và ác ý.

Ông ta tiện tay trả lời: Còn đoạn sau nữa không?

Thấy mãi không có hồi âm, ông ta quay đầu gọi á thư đang ở góc thao tác hệ thống bàn quang não.

“Cậu! Lại đây!”

Á thư sắc mặt tái nhợt, hai mắt vô thần, đôi tay lướt trên bàn phím tạo thành tàn ảnh.

“Chậc!” Trịnh đạo bị b·ị b·ắt đứng dậy, đi qua đi lại rồi dùng sức vỗ một cái lên sau đầu á thư.

“Cậu điếc à?! Gọi mà không nghe thấy sao?”

“Trịnh đạo, hiện tại tổ khách quý của Việt Tư Niên có độ hot cao nhất, số người xem online vẫn đang tăng theo thời gian thực, số liệu đã vượt qua các gameshow cùng kỳ khác 37%…” Á thư b·iểu t·ình đờ đẫn, theo bản năng lải nhải như “niệm kinh”, hoàn toàn không hay biết cú đánh mang tính nhục nhã của Trịnh đạo.

“Tôi có mắt! Tôi tự xem.” Trịnh đạo cắt ngang, mày bực bội nhíu lại.

Tên Từ Nhiên này cái gì cũng tốt, chỉ có điều quá lải nhải, phiền ch·ết trùng!

Từ Nhiên khép miệng, phát ngốc nhìn chằm chằm bình luận, rồi lại chớp mắt rụt về thế giới nhỏ của mình.

Trịnh đạo chuyển tiếp video cho Từ Nhiên, bàn tay to mang tính trấn an vỗ vỗ sau cổ Từ Nhiên, bị xúc cảm da thịt trơn nhẵn ngoài ý muốn làm giật mình, ngón tay không nhịn được mà xoa nhẹ một cái.

“Cắt ghép video này với nội dung trong chương trình một chút, sau đó đăng lên.”

Cổ tr*n tr** của Từ Nhiên nổi lên từng lớp da gà trong không khí, nhưng trên mặt cậu ta vẫn không hề có biểu cảm.

“Nguyên soái sẽ phát hiện.” Cậu ta máy móc nhấn mạnh.

“Cậu không biết che giấu địa chỉ IP rồi đăng sao?” Trịnh đạo dùng sức vỗ vào sau cổ đối phương, những ngón tay tưởng như vô tình lại liên tiếp lướt qua da thịt của Từ Nhiên.

Từ Nhiên đột nhiên đứng bật dậy, làm Trịnh đạo giật mình, ông ta cảnh cáo nhìn á thư, ánh mắt tràn đầy ý tứ đừng có không biết tốt xấu.

“Đã rõ, Trịnh đạo.” Cậu ta lại đột ngột ngồi xuống, như thể vừa rồi chỉ là để báo cáo đơn thuần.

Đôi mắt xám lạnh không cảm xúc của Trịnh đạo nhìn chằm chằm Từ Nhiên, ông ta khoanh tay, cúi người ghé sát tai Từ Nhiên hạ giọng nói: “Cậu còn trông mong đại thiếu gia Việt gia sao? Muốn được các hạ rủ lòng thương? Đúng là tâm cao ngất, mệnh mỏng như giấy.”

Bàn tay đang thao tác quang não của Từ Nhiên bỗng siết chặt, mu bàn tay trắng nõn nổi gân xanh, râu trùng giữa tóc dựng thẳng lên.

Trịnh đạo duỗi tay v**t v* râu trùng màu nâu sẫm của đối phương, nhìn chằm chằm màn hình quang não nơi giá trị nhiệt độ không ngừng leo lên, nở nụ cười, trong mắt lộ ra ánh sáng tham lam.

“Có tiền thì muốn cái gì mà không có? Đừng có mê muội nhìn chằm chằm mấy các hạ kia! Cậu cho rằng bọn họ là thứ tốt đẹp gì sao?”

Ông ta hài hước véo véo râu trùng trong tay, rồi lại như cảm thấy vô vị mà buông ra, lạnh giọng nói tiếp “Ngay cả Thanh Nhiễm các hạ của cậu cũng không ngoại lệ, cậu còn đang tự lừa mình dối trùng sao?”

Trùng cái thân hình cao lớn cường tráng cười khẩy, nhét một tấm thẻ phòng vào lòng bàn tay Từ Nhiên.

“Hoan nghênh cậu đổi ý bất cứ lúc nào.”

Từ Nhiên chán ghét nghiêng đầu không nhìn tấm thẻ phòng, ánh mắt đờ đẫn nhìn chằm chằm từng hàng bình luận đang âm thầm thay đổi hướng dư luận.

Việc mình đang làm thật sự là đúng sao?

Cậu ta nhớ lại từng hành động của Tư Niên các hạ cùng với sự ngây thơ vui sướng của ấu tể trên hoang tinh.

Nhưng sự việc đã đến mức này, đã không còn đường cứu vãn.

Cậu ta đã không còn đường lui.

Trịnh đạo bước những bước nhàn nhã đắc ý ra khỏi phòng, căn phòng lập tức vang lên những tiếng thì thầm khe khẽ, bọn họ không biết đang nói gì, vừa nói vừa liếc nhìn Từ Nhiên cùng tấm thẻ phòng trên bàn của cậu ta.

Ngón tay Từ Nhiên run rẩy, dùng sức nắm chặt vào lòng bàn tay.

Không sao cả, chẳng qua chỉ là mấy lời đàm tiếu vặt vãnh.

Trùng đực các hạ cũng nếm thử cảm giác này đi, đều là phế vật như nhau, dựa vào cái gì chỉ vì là trùng đực mà lại sống tốt hơn mình?

Đôi mắt nâu sẫm của cậu ta từ trong veo dần dần trở nên vẩn đục, giống như một đống bùn bẩn bị vò nát rồi ném xuống đất.

….

【 Thật đúng là biết trùng biết mặt không biết lòng, nhóc con đáng thương quá! 】

【 A! Vừa tới hoang tinh là bắt đầu giả bộ rồi! 】

【 Trước đó đã có video tương tự, tra trùng hoàn toàn không thèm để ý đáp lại nguyên soái! 】

【 Ở đâu? Tôi cũng đi xem! 】

【 Bị xóa rồi không còn nữa! Chắc là Việt gia làm đó! Che đậy tai tiếng trùng đực rách nát cũ kỹ mà thôi! 】

Ôn Tinh Lan nhìn bình luận trên quang não của mình, sinh ra bất mãn trong lòng.

Tuy cậu không có quá nhiều kỳ vọng đối với trùng đực, nhưng cậu không hy vọng Ôn Mặc Ý bị sóng gió dư luận bên ngoài ảnh hưởng.

Không biết đoạn video phát tán từ đâu ra, sau khi lên Tinh Võng liền bị lên men, Việt gia vậy mà lại mặc kệ, ngồi nhìn tình thế khuếch tán.

Đối với trùng cái mà nói, mấy trùng đực này cũng chỉ là kẻ tám lạng nửa cân, ngay cả trùng đực Việt Thanh Nhiễm được tôn sùng cũng chỉ là một tên ngụy quân tử rác rưởi.

So với việc phản kháng liên hôn gia tộc để đổi lấy một kẻ còn tệ hơn, chi bằng cứ để ‘Việt Tư Niên’ ở nhà làm vật trang trí.

Chỉ là bản thân mình cũng quá mềm yếu.

Ôn Tinh Lan cười khổ nghĩ: nhóc con muốn hùng phụ, mà mình lại không có cách nào tìm cho nhóc con một hùng phụ tốt hơn.

Ít nhất ‘Việt Tư Niên’ trước kia là một phế vật mười phần, không dám thật sự chọc giận mình, nhiều lắm cũng chỉ buông vài lời ác ý ngoài miệng, sẽ không lén lút ngược đãi nhóc con.

Nghĩ đến đây, Ôn Tinh Lan nhìn về phía trùng đực đang dẫn ấu tể chơi đùa cùng nai con, như có điều suy nghĩ.

Quang não của Việt Tư Niên là bị ai động tay động chân?

Cậu phát hiện quang não của trùng đực không thể gửi tin cầu cứu ra ngoài, còn bị chặn một số từ ngữ mấu chốt.

Nếu mình không tới, đối mặt với những sóng gió dư luận bên ngoài này, đối phương có thể biết được bao nhiêu?

Khi gặp phải nguy hiểm không thể ứng phó, anh mang theo ấu tể phải làm sao đây?

Không báo trước mà tham gia loại chương trình này, Việt Tư Niên rốt cuộc muốn làm gì?

Khômg thể tiếp tục ở lại chương trình này, phải rời đi càng sớm càng tốt.

Cậu xoay người dang rộng đôi cánh trùng trắng như tuyết khổng lồ, vỗ cánh bay đi dưới ánh mặt trời, giống như vị thần trở về bầu trời.

Việt Tư Niên khẽ buông tay, quả táo trong lòng bàn tay rơi xuống đất, bị nai con một miệng ngậm lấy, ngây ngô cười nhai nhóp nhép.

Anh ngơ ngác nhìn chằm chằm đôi cánh sau lưng trùng cái, thì ra chỗ cảm giác không bình thường sau lưng đối phương chính là cánh.

Khoan đã, mình cũng có thể bay sao?

Ánh mắt anh lập tức sáng lên, nhớ lại cảnh mình vì hái thảo dược mà phải bò lên vách đá hiểm trở gian nan, điên cuồng tìm kiếm ký ức rời rạc tan tác của nguyên thân.

À, thì ra chỉ có trùng cái mới có cánh trùng để bay.

Ánh mắt anh ảm đạm không còn ánh sáng, mất mát ngồi xổm trên mặt đất, niềm vui sướng buổi sáng bắt được nai con trộm vặt, v**t v* bộ lông xù xù không còn sót lại chút nào.

“Hùng phụ, ngài làm sao vậy?” Ấu tể quan tâm v**t v* trán trùng đực, cho rằng đối phương bị bệnh.

“Tôi không sao.” Việt Tư Niên rất vui mừng, nhóc con thật sự rất thông minh, bây giờ đã chủ động thử “vọng, văn, vấn, thiết”.(Vọng nhìn – Văn nghe/ngửi – Vấn hỏi – Thiết sờ/bắt mạch)

Tuy nói tôn trọng ý nguyện của ấu tể, nhưng phát hiện đối phương không bài xích việc học đông y, anh thật sự rất vui.

“Sao thư phụ đột nhiên đi rồi?” Ấu tể chu miệng không vui.

Đã lâu không quay về thăm nhóc con, vừa bồi cả đêm xong liền lại không thấy bóng dáng.

Thư phụ thật đáng ghét! Cẩn thận nhóc sẽ ghét thư phụ!

“Chắc là có việc gì đó, bé cưng yên tâm, cậu âyd sẽ trở về nhanh thôi.” Dù sao thì phi thuyền cũng chưa có khởi hành.

Việt Tư Niên thần sắc nhu hòa xoa xoa mái tóc của Ôn Mặc Ý, vì xúc cảm quá tốt nên lại xoa thêm mấy cái.

Nai con thấy vậy cũng đem đầu nhét vào lòng bàn tay Việt Tư Niên, trong miệng nhai quả táo “hừ hừ” ra hiệu cũng muốn được sờ.

Việt Tư Niên thấy thế dở khóc dở cười, vừa định duỗi tay sờ thì cái đầu nhỏ của Ôn Mặc Ý đã đuổi theo lại đây, ánh mắt cao ngạo liếc nai con một cái, trong nháy mắt từ bạn tốt biến thành kẻ địch.

Phát hiện Việt Tư Niên vẫn sờ đầu nai con, nhóc dùng giọng non nớt lớn tiếng khiển trách: “Hùng phụ bất công!”

Nai con lấy lòng l**m thẳng lên gương mặt của nhóc con, Ôn Mặc Ý cười khanh khách không ngừng.

Việt Tư Niên nhéo nhẹ một cái lên khuôn mặt mềm mại của nhóc, buồn cười nói: “Không được quậy!”

Chế độ bảo hộ của phi thuyền bao phủ một góc nhỏ của hoang tinh, nơi này yên bình tĩnh lặng, hoàn toàn không biết gì về mưa gió trên Tinh Võng.

【 Tư Niên các hạ trông cũng ổn mà, đâu có lạnh nhạt như trong video. 】

【 Cho nên nói, đúng là rất biết giả vờ! 】

【 Nhưng tôi nhớ dị thú họ hươu chỉ thân cận Trùng tộc có tâm hồn trong sạch. 】

【 Làm ơn đi! Trùng đực dùng mấy cọng cỏ lừa dị thú ngốc, chỉ số thông minh của cậu cũng chỉ ngang dị thú thôi sao? 】

【 Có phải cậu quên mất cảnh đắp thảo dược cầm máu vết thương không? 】

【Ở bên Trùng đực khổ lắm rồi, có vài trùng cái não tàn còn chưa ăn đủ hay sao? 】

Hôm nay bình luận trong phòng live stream đặc biệt nhiều, anh nhíu mày nhìn qua, phát hiện không ít chữ đều bị biến thành **** ****.

Xem ra Ôn Tinh Lan là vì chuyện này mà ra ngoài, Việt Tư Niên đã sớm phát hiện đối phương lén lút xem quang não của mình.

Nhưng có lẽ đây là chuyện tốt, anh cần một cơ hội để liên hệ với bên ngoài, bất luận là thu thập thêm trị số thân thể Trùng tộc, hay tìm cách kiếm được công cụ bào chế thảo dược, dụng cụ châm cứu trị liệu v.v.

Anh cần nghiên cứu thảo dược đông y, cũng cần kết hợp với tình huống thân thể của Trùng tộc ở thế giới xa lạ này để xây dựng một hệ thống đông y hoàn chỉnh.

Dù là chuyện gì, cũng không thể không màng hoàn cảnh thực tế mà làm cứng nhắc.

“Trịnh Thành Phong!” Ôn Tinh Lan dùng sức đẩy cửa phòng, ổ khóa phát ra tiếng “kẽo kẹt” không chịu nổi gánh nặng.

“Trùng mọi rợ!” Trịnh đạo nằm trên giường rít xì gà, phủi phủi tro, cau mày nhìn sang.

Ôn Tinh Lan treo lên nụ cười hoàn mỹ, ôn nhu nói: “Trịnh đạo, ông đã thuyết phục hùng chủ của tôi tham gia tiết mục rác rưởi của ông bằng cách nào vậy?”

“Bớt ghê tởm đi, trùng ngu! Thu lại cái nụ cười đần độn trên mặt cậu đi! Cậu bắt chước anh trai cậu làm tôi muốn nôn!” Trịnh đạo đứng dậy, đi tới trước mặt Ôn Tinh Lan, dùng sức rít một hơi xì gà, khinh miệt phun vòng khói vào mặt cậu.

“Từ hồi đi học cậu đã dùng chiêu này, cậu không thấy phiền à?”

“Trịnh Thành Phong, Việt Tư Niên và Ôn Mặc Ý sẽ rút khỏi tổ tiết mục.” Ôn Tinh Lan bị mùi tin tức tố trùng đực ập vào mặt làm ghê tởm, nhưng bề ngoài vẫn mỉm cười, không hề dao động.

“Mơ đi! Tôi còn ngại tiền đến sao? Ôn nhị ngốc, ngày đầu tiên cậu quen tôi à?” Trịnh Thành Phong chán đến cực điểm nằm trở lại trên giường, mái tóc ngắn màu vàng tung ra, cuộn quanh khuôn mặt gầy gò của ông ta.

“Trịnh đạo, ông muốn vào ngục giam tinh tế thêm một lần nữa sao?” Ôn Tinh Lan đang mỉm cười, nhưng đôi mắt xanh băng mở to như b*n r* từng mũi tên sắc nhọn, không chút lưu tình đâm thẳng vào tên trùng cái đang hít mây nhả khói kia.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.