Chương 59: Chụp ảnh cưới

Ads

Tôi nhìn đồng hồ, bảy

giờ tối. Nếu tôi không nhầm thì chẳng có công viên nào mở cửa đến tận bây giờ,

chắc Ngô Giang sẽ không ngớ ngẩn đến nỗi ngồi lại luôn trong đó chứ?

Có lẽ tôi nên đi ăn tối,

như thế sẽ không suy nghĩ đến anh ấy nữa. Lúc tôi xuống phòng bếp thì Cao Phi

đã rời đi từ lúc nào, xe của anh ta không có ở trong sân.

Theo dự đoán của tôi

thì năm mươi phần trăm là anh ta đi tìm Thuỵ Du, năm mươi phần trăm còn lại là

ra bar uống rượu giải sầu.

Người giúp việc hôm nay

xin nghỉ, trong tủ chỉ có đồ ăn thừa từ hôm qua và thực phẩm tươi chưa chế biến,

tôi lục lọi một lúc không thấy có thứ gì vừa mắt, mà hôm nay tôi không có tâm

trạng nấu nướng, tốt nhất là gọi đồ ăn ngoài.

Ăn bánh pizza cộng thêm

một cốc Pepsi, bụng tôi đã ngừng biểu tình. Khó hiểu là trước đây tôi từng ăn

bánh của cửa hàng này rồi, cảm thấy rất ngon, lần này ăn lại cứ như nhai sáp,

chẳng có mùi vị gì cả.

Tôi quyết tâm không sờ

tới cái di động, đề phòng bản thân trong lúc hồ đồ lại chạy đi gặp Ngô Giang.

Xem ti vi, xem báo, đọc

truyện, xem tài liệu, lên mạng… tôi cố gắng để tìm tất cả mọi việc có thể làm

được ra nhằm phân tán sự chú ý. Nhưng

tôi không biết ti vi chiếu cái gì, không biết trên báo có tin gì, cũng chẳng hiểu

nội dung của tài liệu… nói cách khác thì một chữ cũng không vào nổi đầu.

Lần trước tôi đã mềm

lòng trước Ngô Giang, biết rõ là không nên nhưng vẫn đồng ý bắt đầu cùng anh ấy,

kết quả là thương tích đầy mình. Nếu tôi còn không rút nổi kinh nghiệm tiếp tục

đâm đầu vào hố lửa thì không nghi ngờ gì nữa, bệnh của tôi đã hết cách chữa trị.

Tôi mở nhạc trong

phòng, quyết định uống hai viên thuốc ngủ rồi nằm lên giường. Tôi không thể đi

gặp Ngô Giang, đã biết sẽ không có kết quả thì chẳng nên tiếp tục.

Đầu óc từ suy nghĩ tỉnh

táo dần trở nên mơ màng, tai tôi nghe thấy tiếng chuông điện thoại, muốn chạm

vào nhưng mí mắt nặng trịch, không cách nào mở ra được.

Liệu anh ấy có ngồi ở

công viên cả đêm không?

Chắc là không, tuy trời

đã sang xuân nhưng vẫn còn lạnh, ngồi ở đấy sẽ thành ngô đông lạnh mất. Anh ấy

sẽ không ngốc như vậy.

Không gặp không về!

Ngô Giang, mau về đi, đừng

đợi em! Em sẽ không đến.

Chuông điện thoại reo

không ngừng, chỉ là sau một lúc tôi hoàn toàn chìm vào giấc ngủ, không nghe được

gì nữa.

----------------------***----------------------

  • Diệp

Thư, Diệp Thư, em không định dậy à?

Tôi khó khăn mở mắt,

gương mặt Cao Phi ở rất gần làm tôi giật mình.

chuyện gì thế?

Chúng ta phải đi chụp ảnh cưới, em nhớ chứ?

À, đúng rồi. Tôi mệt mỏi

gật đầu với anh ta. Đợi Cao Phi rời khỏi phòng mình tôi mới ra khỏi chăn, vội

vã chộp lấy cái điện thoại.

Hai mươi cuộc gọi nhỡ, chín

tin nhắn.

“Diệp Thư, sao em chưa đến?”

“Có chuyện gì với em phải không, sao em

không nghe điện thoại?”

“Trời rất lạnh, em thực sự không đến

sao?”

“Người phụ nữ nhẫn tâm, em không đến

anh sẽ không chờ em nữa.”

Tim tôi khẽ thắt lại.

Anh ấy bỏ cuộc cũng tốt, hai chúng tôi càng kéo dài càng khó khăn.

“Em không đến gặp anh thì anh sẽ đến chỗ

em.”

“Diệp Thư, anh đang đứng ở cổng khu biệt

thự em ở, em ra ngoài gặp anh hoặc anh sẽ tìm cách đột nhập vào đó.”

“Thôi được, anh chịu thua, bảo vệ khu

này chặt quá, anh không vào được. Em mau ra đây!”

“Anh không hiểu, cho dù em nghe được gì

thì ít nhất cũng nên đợi anh trở về giải thích với em. Vì sao em lại vội vàng lấy

anh ta?”

“Diệp Thư, gặp anh được không, anh

không muốn chúng ta lại bỏ qua nhau một lần nữa.”

Tôi ngồi bó gối trên

giường, gục đầu xuống, cảm thấy trái tim mình bị rất nhiều cây kim châm vào,

đau nhức âm ỉ.

Giải thích thì thế nào?

Tôi bây giờ đã cưỡi lên lưng cọp, nhảy xuống chẳng phải là tan xương nát thịt

hay sao? Cao Phi muốn tôi sống không bằng chết cũng chẳng có gì khó. Hơn nữa…

tôi đã lựa chọn con đường trả thù thì không thể không có anh ta.

Tôi vỗ vỗ mặt mình, vào

phòng tắm đánh răng rửa mặt.

Khi xe ô tô ra khỏi cổng

khu biệt thự tôi còn để ý bên ngoài nhưng không thấy Ngô Giang, chắc anh ấy đã

đi từ lâu…

Từ lúc ở nhà cho tới

khi đến khách sạn Lavender tôi và Cao Phi rất hạn chế nói chuyện. Anh ta có tâm

sự, tôi cũng có tâm sự, chẳng ai muốn mở miệng.

Người chụp ảnh cưới cho

tôi và Cao Phi là một người khá có tiếng tăm trong lĩnh vực này, nghe nói mời

được ông ấy không dễ chút nào. Chỉ là một màn che mắt thiên hạ mà anh ta cũng đầu

tư kĩ càng như thế.

Hay thật, vừa đúng tối

qua tôi cũng chuẩn bị cho Cao Phi một sự bất ngờ, anh ta tìm nhiếp ảnh gia này

thì tác dụng thúc đẩy càng lớn.

Suốt nửa tiếng đồng hồ

cả tôi và Cao Phi bị nhiếp ảnh gia từ nhắc nhở nhẹ nhàng đến tức giận mắng mỏ.

  • Hai

người làm cái gì thế, chụp ảnh cưới mà mặt buồn như đám ma.

Tôi thật muốn khen ông ấy

một câu, khả năng quan sát của chú thật tốt.

  • Này

anh, chú rể mà lạnh lùng thế à, anh có muốn cưới cô ấy không, ánh mắt phải thể

hiện sự vui mừng yêu thương chứ!

Cái này đúng là làm khó

Cao Phi rồi, tôi có phải người anh ta yêu đâu, làm sao thể hiện tình cảm tha

thiết được. Mà anh ta cứ lạnh lùng còn hơn, giả như bây giờ anh ta đem ánh mắt

yêu thương ra biểu diễn khéo tôi lại sợ đến không đứng nổi.

ơi, cô là cô dâu đấy, cô phải cười hạnh phúc hay là e lệ ngượng ngùng, phải

nhìn chồng cô tràn ngập tình cảm chứ, sao cô cứ nhìn lung tung xung quanh làm

gì hả? Ở đây chồng cô là người đàn ông đẹp trai nhất rồi, không cần chú ý ai

khác đâu! –Mặt nhiếp ảnh gia đã đỏ gay như con gà chọi, chắc ông ấy bị tôi và

Cao Phi làm tức điên rồi.

Tôi thở dài quay sang

nhìn Cao Phi. Thuỵ Du ơi là Thuỵ Du, tối qua đã lên facebook ngụ ý khiêu khích

rõ ràng như thế rồi mà chẳng lẽ hôm nay cô ta không đến à? Cô ta thích nhất là

tranh cướp thứ gì của người khác cơ mà.

Quàng tay lên cổ chú rể đi, hai người nhìn nhau đắm đuối vào!

Tôi cũng không định làm

người chụp ảnh tăng huyết áp vì tức giận nên chủ động phối hợp, vòng tay ôm lấy

cổ Cao Phi.

Cao Phi hơi cứng người

lại, anh ta nhìn tôi chăm chú rồi mỉm cười.

  • Đúng

rồi, chú rể biểu cảm rất tốt. Cô dâu cười đi nào!

Cái này giống y như

đóng phim, tôi và Cao Phi là diễn viên còn ông chú chụp ảnh đóng vai trò làm đạo

diễn, nghĩ thế nên tôi không tự chủ bật cười.

Trong lúc tôi đang

không tập trung thì Cao Phi bất ngờ áp sát mặt tôi. Mùi nước hoa từ tinh dầu vỏ

cam quanh quẩn bên cạnh khiến tôi thất thần.

Cảm giác mềm mại trên

môi truyền đến, máu trong người tôi dường như đông lại.

Tôi kinh hãi trợn mắt

nhìn Cao Phi, anh ta… anh ta… lại dám hôn tôi?

  • Tuyệt,

đẹp lắm, rất tự nhiên!

Tự nhiên cái con khỉ,

đây là tự ý xâm phạm thân thể của người khác! Cao Phi phát bệnh thần kinh rồi,

đáng lẽ tôi nên báo cho viện tâm thần mang anh ta đi để khỏi gây nguy hiểm cho

xã hội.

Tôi vô tình nhìn vào tấm

gương lớn trong đại sảnh. Hình ảnh một cô gái xinh đẹp mặc váy xanh phản chiếu

trong gương, bởi vì cô ta đứng phía sau lưng nên lúc nãy tôi không nhìn thấy,

có điều Cao Phi hẳn là thấy rất rõ.

Thảo nào anh ta bất ngờ giở trò quỷ, tôi cứ tưởng anh ta bị điên.

Thì ra Thuỵ Du đã đến.

Tôi tự nhiên ghé sát

tai Cao Phi thì thầm.

  • Anh

hài lòng với bất ngờ này chứ?

Cao Phi lạnh lùng cười,

bàn tay lạnh lẽo v**t v* gương mặt tôi.

  • Cảm

ơn em, tôi rất hài lòng!

Tôi quan sát biểu hiện

của Thuỵ Du từ tấm gương. Cô ta cắn môi, quay mặt đi như đang khóc, sau nửa

phút thì bỏ chạy.

Tôi và Cao Phi ngay lập

tức rời nhau. Cao Phi dợm bước đuổi theo Thuỵ Du nhưng không hiểu sao bỗng đứng

lại.

  • Tôi…

có nên đuổi theo cô ấy không?

Tham khảo ý kiến của

tôi à? Theo tôi thì không, cứ để cô ta hưởng thụ cảm giác bị bỏ rơi, như thế

sau này mới dễ bắt cô ta lại, phải cho cô ta thấy chỉ có Cao Phi mới cho cô ta

một đám cưới danh chính ngôn thuận, đây là thứ mà phụ nữ nào cũng muốn nhưng

Cao Vũ lại không thể cho.

Nhưng mà trong phim rất

hay có cảnh nhân vật chính bỏ chạy vì kích động, qua đường bị xe đâm chết. Eo

ôi, xem nhiều phim quá làm tôi lại tưởng tượng linh tinh rồi!

  • Anh

cứ nên đuổi theo đi, đề phòng Thuỵ Du lái xe không cẩn thận.

Ánh mắt Cao Phi hơi tối

lại.

  • Được,

vậy em ở đây chờ tôi. Một lúc nữa tôi sẽ quay lại!

Cái gì, còn quay lại hả?

Hôm nay diễn kịch chưa đủ sao?

Tôi thản nhiên kiếm cái

ghế ngồi xuống, ngược lại cả ông chú chụp ảnh, người phụ việc và trang điểm đều

đang nhìn tôi tò mò.

  • Chồng

cô đi đâu vậy? –Ông chú chụp ảnh cau mày hỏi tôi.

  • Chú

chịu khó chờ một chút, anh ta đi gặp bạn gái cũ, một lúc nữa sẽ về.

  • Cái

gì? –Cả ba người đồng thanh hô lên, thật là ăn ý trong công việc.

Cô gái trang điểm có vẻ

thông cảm với tôi, nhẹ nhàng nói.

  • Chị

đừng buồn, chắc chồng chị và cô ta không có gì đâu.

Làm ơn đi người đẹp, nếu

Cao Phi và Thuỵ Du không có gì thì tôi mới phải lo lắng đấy, tốt nhất là họ có

gì đi, thế tôi mới mau chóng được giải thoát.

Ông chú chụp ảnh lên tiếng

chất vấn tôi.

  • Cô cứ

để chồng cô đi như thế à? Nếu là vợ tôi thì bà ấy sẽ túm tóc con bé kia mà cho

nó mấy cái tát luôn ấy.

Chú ơi chú bà tám quá

đi, chú định khuyên cháu đi đánh ghen chắc!

Tôi ngồi một lúc thấy

hơi chán liền ra ngoài vườn hoa của khách sạn đi dạo. Bước từ trong ra ngoài

nhiệt độ thay đổi đột ngột làm tôi lạnh run người. Ngớ ngẩn thật, tôi mặc cái

váy cưới mỏng manh lại còn hở lưng hở ngực, không mau chóng đi vào sẽ chết vì

rét.

Đột nhiên một chiếc áo

vest đen của nam giới khoác lên người tôi. Hơi thở ấm áp quen thuộc phả lên gáy

làm tôi không nén được rung động.

  • Đi theo

anh! –Ngô Giang lạnh lùng nói, không đợi tôi trả lời đã kéo tay tôi.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.