Chương 60: Cô ấy là vợ tôi

Tôi giằng tay mình khỏi

Ngô Giang, lùi lại hai bước, kéo giãn khoảng cách giữa chúng tôi.

  • Anh

muốn làm gì?

  • Anh

chỉ muốn nói chuyện với em.

  • Tôi

không có chuyện gì để nói với anh.

Ngô Giang đi về phía

tôi, không chút nào che giấu sự tức giận. Tôi hoảng hốt lùi thêm mấy bước tới

khi lưng chạm vào tường. Ngô Giang ngay lập tức vây tôi lại trong hai cánh tay

của anh ấy.

  • Em

không có chuyện gì để nói à? –Ngô Giang gằn lên từng tiếng. –Em mặc kệ anh chờ

cả đêm bên ngoài, sáng nay còn vui vẻ đi chụp ảnh cưới với Cao Phi. Diệp Thư,

trước khi anh đi em đã nói sẽ đợi anh quay lại, vậy mà anh chưa về em liền nhận

lời lấy người khác, có phải em thấy anh rất ngu ngốc, rất dễ lừa không?

Tôi hít thở sâu, cố gắng

bình tĩnh, sau đó đem tất cả hoà nhã tích luỹ được để hỏi Ngô Giang một cách

bình thường mà không nghiến răng nghiến lợi.

  • Anh

chỉ cần trả lời em một câu, nếu đáp án là không thì em lập tức sẽ huỷ đám cưới

với Cao Phi, cúi đầu xin lỗi anh. Còn nếu đáp án là có… từ nay về sau anh cút

xa một chút, đừng chạy đến trước mặt em.

Sắc mặt Ngô Giang trầm

xuống.

  • Em hỏi

đi!

  • Đứa

bé trong bụng Phan Ý An có phải con anh không?

Tôi không rõ vì sao thời

điểm này tôi lại kích động như vậy. Trong đầu tôi nảy lên ý nghĩ hết sức điên

cuồng. Nếu Ngô Giang không làm chuyện có lỗi với tôi, nếu mọi thứ chỉ là hiểu lầm,

chẳng sợ Cao Phi gây khó dễ tôi cũng quay lại bên cạnh Ngô Giang, cùng lắm

chúng tôi sẽ bỏ trốn.

Đáp lại tôi chỉ là sự

im lặng. Vẻ mặt cam chịu của anh ấy… bức tường cuối cùng trong lòng tôi đã sụp

đổ hoàn toàn.

Tôi đã hy vọng rằng ít

nhất một lần trong đời mình cũng có người thực lòng yêu tôi, thực lòng muốn che

chở bảo vệ tôi. Cho dù chúng tôi không thể đến với nhau đi nữa thì đó là do

duyên phận không đủ, không phải tất cả mọi mối tình đều kết thúc bằng sự phản bội.

  • Diệp

Thư, không phải như em tưởng tượng đâu.

Tôi cười cay đắng,

không phải như tôi tưởng sao? Tôi có thể tưởng tượng ra cái gì?

  • Anh

có bị cô ta dùng thuốc kch thch không?

Không, anh…

  • Thế

thì chẳng có lý do gì để em chấp nhận được. –Tôi gần như gào lên, dùng tất cả sức

lực đẩy Ngô Giang ra, ném chiếc áo khoác vào người anh ấy rồi bỏ chạy.

Trong đầu tôi lúc này

không thể suy nghĩ bất kì điều gì, chỉ muốn đi khỏi đây, tránh khỏi người đàn

ông kia càng xa càng tốt. Anh ấy quay lại làm gì, tôi không cần. Nếu anh ấy

không trở về thì ít nhất tôi có thể giữ lấy chút tin tưởng cuối cùng. Bây giờ

thì không còn gì nữa, anh ấy đã đập nát tất cả.

Tôi chạy ra khỏi khách

sạn, không hề để ý đèn giao thông, giống như một kẻ điên băng qua đường.

Tiếng còi ô tô chói tai,

tiếng động cơ xe gầm rú làm tôi giật mình. Chỉ trong nháy mắt, chiếc xe ô tô sẽ

lao tới chỗ tôi.

  • Diệp

Thư! –Giọng nói kinh hoảng của Ngô Giang vang lên từ phía sau lưng tôi.

Cả người tôi bị ôm chặt,

ngã lăn trên nền đường vài vòng, vừa may tránh được chiếc ô tô.

Thiếu chút nữa tôi sẽ

thành nhân vật chính của một bài báo về vụ tai nạn giao thông kinh dị, tựa đề

có thể sẽ là cô dâu trẻ chết thảm dưới bánh xe tải.

Tôi choáng váng gượng dậy,

lưng bị chà xuống mặt đường làm tôi có cảm giác đau đớn. Một tay của Ngô Giang

vẫn đang ôm bên hông tôi.

  • Em

có sao không, có bị đau ở đâu không? –Ngô Giang lo lắng hỏi tôi, trong mắt

không giấu nổi vẻ hoảng loạn.

Vừa nãy chính anh ấy đã

ôm tôi tránh khỏi chiếc xe.

  • Em không sao…

  • Em bị

điên à, sang đường mà không nhìn?

Ngô Giang lớn tiếng

quát tôi. Hành động của tôi đúng là rất bất cẩn, suýt thì tiêu đời. Tôi vội

vàng ngồi dậy, không cãi lại Ngô Giang, chỉ im lặng quan sát anh ấy.

Sắc mặt tái mét, quần

áo đều bị dính bụi đường, tiều tuỵ không tả nổi, ôm tôi lăn mấy vòng chắc cũng

trầy trụa khắp người.

Ngô Giang từ từ đứng

lên, trên trán lấm tấm mồ hôi, tay trái giữ chặt lấy cổ tay phải. Anh ấy bị

thương.

  • Giang,

cổ tay của anh bị làm sao?

Ngô Giang nghiến răng,

đưa mắt nhìn tôi rồi gắt lên.

  • Mau mặc

áo khoác vào!

  • Để

em đưa anh đi bệnh viện!

  • Mặc

áo khoác vào!

Tôi bất đắc dĩ đợi đèn

xanh cho người đi bộ rồi quay lại vỉa hè bên kia nhặt chiếc áo khoác Ngô Giang

đánh rơi mặc lên người, tiện thể vẫy một chiếc taxi.

Trong lúc tôi đỡ Ngô

Giang lên xe thì ông chú chụp ảnh cùng hai người nữa chạy từ trong khách sạn

ra.

  • Ôi trời,

may là cô không sao! Tôi nghe nói có một cô gái mặc váy cưới lao đầu vào xe tải

tự tử, cứ tưởng là cô nghĩ không thông. –Ông ấy vừa vuốt ngực vừa thở hồng hộc.

Tự tử cái

con khỉ! Tôi không còn hơi sức đâu giải thích, quay sang nhân viên trang điểm.

  • Cô có

mang túi xách của tôi ra đây không?

Sau khi

thay váy tôi đã đưa túi cho cô ấy cầm, trong túi có ví tiền và cả điện thoại nữa.

  • Của

chị này!

  • Cảm

ơn.

Tôi định

đóng cửa taxi thì ông chú chụp ảnh vội ngăn lại.

  • Cô đi

đâu đấy? Chồng cô quay lại tôi phải giải thích thế nào?

  • Cháu

phải đi bệnh viện, có gì thì cháu sẽ báo cho anh ta, chú đừng lo!

  • Cô nhớ

gọi điện nói với cậu ta đấy kẻo chồng cô lại bảo chúng tôi không để ý đến cô!

Tôi gật đầu

như giã tỏi, chỉ muốn mau chóng đưa Ngô Giang đi. Ông chú chụp ảnh ngược lại vẫn

chưa hài lòng.

  • Thế

cậu này là ai? Cô đừng vì một phút nông nổi mà bỏ chồng, phải nghĩ cho tương

lai!

Trời ạ, ông

chú này có bệnh nói nhiều phải không, đâu phải việc của ông ấy. Tôi gấp đến

phát điên lên rồi, không rõ cổ tay của Ngô Giang bị làm sao nữa.

Trong lúc

tôi còn chưa nghĩ ra cách gì để đuổi ông chú chụp ảnh phiền phức thì Ngô Giang

điên tiết quát lên.

  • Mẹ

kiếp, cô ấy là vợ tôi!

Ba người đứng

bên ngoài kinh ngạc không kịp phản ứng. Tôi nhanh tay sập cửa xe lại rồi bảo

tài xế đến bệnh viện.

Trong xe

yên lặng một cách bất thường. Ngô Giang dựa người vào ghế, không thèm nhìn tôi,

vẻ mặt rõ ràng là vẫn còn tức giận.

Tôi không

biết nên làm gì, muốn chạm vào anh ấy lại sợ động đến vết thương. Chắc chắn

trên người Ngô Giang không chỉ có vết thương ở cổ tay.

Những khi gặp

người bị thương chúng ta nên hỏi gì?

Hỏi anh có

đau không? Vô nghĩa, tất nhiên là đau rồi.

Để em giúp

anh được không? Vớ vẩn, tôi chẳng giúp được gì cả, nếu chảy máu cam thì tôi còn

biết phải lấy bông băng chứ những vết thương khác thì tôi chịu.

Trái tim

còn đập thình thịch trong lồng ngực, một màn nguy hiểm vừa rồi đúng là doạ tôi

sợ gần chết. Lúc này tôi không thấy giận Ngô Giang nữa, chỉ lo anh ấy có chỗ

nào không ổn.

Anh ấy ôm

tôi tránh khỏi chiếc xe… may mà không phải là đẩy tôi ra còn mình thì bị đâm. Nếu

anh ấy làm thế thì tôi điên mất, chẳng thà tôi chết quách đi cho xong.

Tôi càng

nghĩ càng sợ, khoé mắt bắt đầu ẩm ướt. Ngô Giang ở một bên cuối cùng cũng lên

tiếng.

  • Em khóc

cái gì? Anh mới là người phải khóc này.

  • Anh làm

sao mà phải khóc!

  • Vợ

chưa cưới của anh sắp lấy người khác, anh suýt thì bị xe đâm chết, như thế chưa

đáng khóc à?

Tôi vừa bực

vừa buồn cười, quay sang trừng mắt với Ngô Giang. Nếu Ngô Giang vì sự ngu ngốc

của tôi mà có chuyện thì cả đời tôi đều không thể tha thứ cho mình.

  • Ai bảo

anh liều lĩnh như vậy, nếu anh làm sao…

  • Nếu

em làm sao thì anh có khóc cũng muộn. –Ngô Giang trầm giọng nói, mệt mỏi ngả đầu

lên vai tôi. –Diệp Thư, đây là lần thứ hai anh cảm thấy sợ hãi như vậy. Lần đầu

tiên là khi anh thấy mẹ anh nằm trong bồn tắm đầy máu. Đừng làm anh phải trải

qua loại cảm giác này nữa, anh sẽ điên mất!

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.