Chương 58: Không gặp không về

  • Diệp

Thư, em sao thế? –Cao Phi ở một bên gọi tôi.

Tôi giật mình quay sang nhìn anh ta, ngơ ngác

một lúc mới thốt ra thành câu.

Không có gì, chúng ta về thôi!

Mặc dù quay lưng về

phía cửa kính tôi vẫn cảm thấy ánh mắt nóng bỏng bám theo mình.

Lúc tôi và Cao Phi ra

khỏi cửa hàng Ngô Giang vẫn đứng nguyên ở chỗ cũ. Cao Phi và tôi đi song song

nhau, khi đến gần Ngô Giang thì Cao Phi đột nhiên dừng lại, nheo mắt đánh giá một

chút mới rời bước.

Trái tim tôi đập điên

cuồng trong lồng ngực, đúng là anh ấy, Ngô Giang thật sự đã trở về!

Anh ấy đã giữ đúng lời

hứa quay lại, chỉ là quá chậm…

Tôi lướt qua anh ấy giống

như một người xa lạ, không dám nhìn vào gương mặt người đàn ông đã ngủ bên cạnh

tôi rất nhiều đêm, cũng không dám đón nhận ánh mắt của anh ấy.

Chính tôi cũng không hiểu

vì sao mình lại có cảm giác hoảng hốt khi Ngô Giang trở lại. Nếu những gì tôi

biết về Ngô Giang là thật, tôi thậm chí còn có thể kiêu ngạo mà mắng anh ấy là

thứ đàn ông lăng nhăng, đem tình cảm của tôi ra làm trò đùa.

Có lẽ… vì tôi tin anh ấy

không phải là người như vậy. Ngô Giang có thể đã giấu diếm tôi rất nhiều việc, cũng

làm những việc có lỗi với tôi, nhưng anh ấy sẽ không coi tôi như một người phụ

nữ giải sầu qua đường.

Tôi càng lúc bước đi

càng nhanh, gần như là bỏ chạy. Tôi sợ hãi, nếu anh ấy gọi tên tôi, nếu anh giữ

tôi lại… tôi sẽ làm thế nào?

Không nên tiếp tục nữa,

dây dưa cũng chẳng có ý nghĩa gì. Cho dù anh ấy quay về cũng không thay đổi được

sự thật là chúng tôi đã cách nhau quá xa.

Giữa chúng tôi có Phan

Ý An, có đứa bé sắp chào đời kia, có Cao Phi, thậm chí có thể có những người

nào khác mà tôi không biết.

Tôi đến chỗ ô tô của

Cao Phi mới dừng lại th* d*c. Hai bàn chân đi giày cao gót đau nhức, có lẽ đã bị

trầy da cũng nên.

Cao Phi mở cửa xe, khó

hiểu nhìn tôi.

  • Em làm

sao thế, tự nhiên chạy như ma đuổi. Tôi cũng phục em luôn, mang giày cao gót mà

chạy nhanh thật!

Tôi không trả lời, tự động

ngồi vào xe. Lúc nãy khi Cao Phi dừng lại… anh ta đáng lẽ phải biết Ngô Giang

chứ, vì sao anh ta lại làm như không quen biết gì?

  • Em có

thấy người đàn ông đứng ở cửa hàng áo cưới lúc nãy rất quen mắt không? Nhìn khá

giống Richard Ngô của Phoenix.

Không phải giống mà

chính là anh ấy. Cao Phi không nhận ra thật hay giả vờ?

  • Ban đầu

tôi suýt cho là anh ta, mà nghĩ lại thì khả năng không phải. Richard Ngô giờ

này hẳn là còn đang ở New York chuẩn bị sinh nhật con trai anh ta. Nghe nói năm

nào nhà họ Ngô cũng làm tiệc khá lớn mừng sinh nhật cho thằng nhóc đấy. Hơn nữa

người thừa kế của Phoenix không có lí gì lại tiều tuỵ như vậy.

Tôi nhìn qua cửa kính

xe ô tô, những lời của Cao Phi giống như cơn gió thoảng qua rồi biến mất.

Đã vài tháng không gặp,

trông Ngô Giang không có vẻ hào hoa lịch lãm trước đây, anh ấy có lẽ cũng sống

không tốt cho lắm. Người gầy đi nhiều, đôi mắt nâu dịu dàng lại phủ một màu

tang thương khiến người ta đau lòng.

Tôi thở dài ngả người lên

ghế, khẽ nhắm mắt lại. Vừa rồi có phải tôi nên đứng lại chào anh ấy một câu tử

tế không?

Cao Phi hỏi tôi vài câu

gì đó nhưng tôi không chú ý nên cũng không trả lời anh ta. Hai chúng tôi bắt đầu

im lặng cho tới lúc về nhà của Cao Phi.

Xe đi gần đến cổng thì một chiếc ô tô màu đỏ rực đập vào mắt tôi, không hiểu sao tôi lại có dự cảm về phụ nữ.

Ô tô của Cao Phi dừng lại,

sắc mặt anh ta không tốt cho lắm. Nhìn vẻ mặt này của Cao Phi thì tôi cũng ít

nhiều đoán ra người ngồi trên chiếc xe kia.

Thuỵ Du từ trên chiếc

xe đỏ bước xuống. Cô ta mặc một chiếc váy dạ màu trắng, mái tóc nâu làm

xoăn thành những búp tóc rất đáng yêu, gương mặt trang điểm nhẹ nhàng…

Được rồi,

tuy là tôi ghét Thuỵ Du nhưng công tư phân minh, cô ta xứng đáng nhận

điểm chín

rưỡi cho màn trưng diện này, rất trong sáng, rất thuần khiết, vừa nhìn

là rung

động cả tâm hồn.

  • Em ở

trên xe chờ tôi! –Cao Phi lạnh giọng nói rồi đi xuống.

Ôi chao, lại còn sợ tôi

xuống phá đám chắc? Có cho tiền chị đây cũng không thèm, ngồi từ xa xem kịch chẳng

vui hơn à!

Tôi hồi hộp chờ mong đoạn

hội ngộ của đôi tình nhân. Nghe nói sau khi Cao Phi tỉnh lại chỉ mới gặp Thuỵ

Du đúng hai lần, mà lần nào cũng có mặt bố anh ta.

Đây là lần vụng trộm đầu

tiên của họ, à, có cả tôi thì không biết có tính là vụng trộm không?

Mặc dù tôi rất muốn chạy

xuống nghe diễn biến câu chuyện nhưng không được, nhỡ đâu lại mang tiếng hóng hớt

nên chỉ có thể ngồi đoán mò thông qua biểu cảm của hai người đó.

Thuỵ Du rưng rưng nước

mắt, bàn tay đưa lên định chạm vào mặt Cao Phi lại buông xuống, cắn môi, hơi

cúi mặt, đưa tay lên bụm miệng… Khả năng bày tỏ của Thuỵ Du đúng là phong phú,

chỉ vài động tác đã điềm đạm đáng yêu, khiến người ta thương tiếc không thôi.

Tôi mà là đàn ông chắc cũng bị cô ta khiến cho hồn xiêu phách lạc, có điều tôi

sẽ cố gắng để không bị cô ta làm mắc bệnh não tàn như Cao Phi.

Nghĩ lại thì từ thời phổ

thông cô ta đã giỏi nhất trò yếu đuối khiến người ta thương tiếc. Mỗi lần đến

phiên cô ta trực nhật là lại có người làm giúp. Mà kể cũng buồn cười, trường

tôi học khi đấy phụ huynh nhất trí đóng tiền thuê người quét lớp lau dọn, đến cả

giẻ lau bảng trước buổi học cũng có lao công giặt sạch rồi mang vào. Trực nhật

của bọn tôi gọi thế cho nó văn vẻ thôi, chứ thật ra là chạy lên xoá bảng rồi chạy

về chỗ, thế mà vẫn có người sợ Thuỵ Du mệt mỏi nên làm thay cô ta.

Thật ra nói thế cũng

hơi oan uổng Thuỵ Du, cô ta có nhờ đâu, toàn là người ta tự nguyện đấy chứ. Đám

con gái trong lớp cũng hay nói xấu sau lưng cô ta, bảo cô ta giả tạo này nọ.

Theo ý kiến của tôi thì người đẹp xưa nay vẫn hay bị ghen tỵ. Giả sử cho các cô

gái lựa chọn làm một người xinh đẹp như tiên nữ nhưng thường xuyên bị hội ngồi

lê đôi mách bàn tán sau lưng hay làm một người nhan sắc tầm thường, tham gia

làm thành viên hội ngồi lê đôi mách đi nói xấu người đẹp. Tôi thì tôi không biết

ai khinh thường cái đẹp bên ngoài mà chọn cái thứ hai chứ tôi dứt khoát chọn

cái số một.

Tất nhiên nếu đứng trên

vị trí một người đã từng làm bạn với Thuỵ Du mà nói, tôi thà chơi với người

không bao giờ phân biệt nổi sự khác nhau giữa màu tím đậm và tím nhạt, không biết

kẻ mắt cho ra hồn… còn hơn là có đứa bạn xinh đẹp nhưng phản trắc như cô ta.

Thôi được, dù chẳng

thích lắm nhưng tôi phải thừa nhận nội dung tốt vẫn hơn bề ngoài tốt.

Tôi suýt thì nhảy dựng

lên khỏi ghế, Thuỵ Du bật khóc nức nở rồi chạy lên xe đi mất. Sao lại thế, phải

là một màn hội ngộ cảm động chứ, còn chưa ôm hôn cơ mà, sao cô ta lại bỏ đi?

Trời ơi, Cao Phi chết

tiệt, anh ta giở bộ mặt lạnh lùng đó ra cho ai xem, anh ta muốn quyến rũ Thuỵ

Du quay về cơ mà. Cứ thế này thì tôi sẽ phải chết già trong nhà anh ta mất! Còn

đâu là tuổi thanh xuân của tôi.

Cái gọi là mất đi rồi mới

nuối tiếc hoàn toàn thể hiện hết sức rõ ràng ở Cao Phi. Thuỵ Du đi rồi anh ta

liền đứng im như tượng nhìn theo xe của cô ta. Nhìn mãi, nhìn mãi, nhìn mãi…

Do không dám tuỳ tiện

phá vỡ không gian hồi tưởng của lãnh đạo nên tôi đành im lặng ở trên xe nhìn điện

thoại. Sau khi tôi chờ đến sắp mọc rêu mốc thì Cao Phi mới nhúc nhích người, đi

mở cổng rồi lái ô tô vào sân.

Anh ta không nói, tôi

cũng không hỏi. Theo kinh nghiệm đọc

ngôn tình của tôi thì cái đầu đất của Cao Phi hiện giờ còn bận bịu một đống suy

nghĩ lằng nhằng giữa yêu và hận.

Tình tiết câu chuyện của

Cao Phi và Thuỵ Du khó đoán quá, làm tôi vẫn chưa nghĩ ra sẽ diễn biến thế nào.

Tôi còn đang đợi Cao Phi vô tình phun ra chút ít tin tức để tôi còn đoán mò nốt

nội dung chưa nghe được thì anh ta lại giở bộ mặt lạnh te không cảm xúc ra lệnh

cho tôi.

  • Hôm nay

em ngủ sớm đi, đừng có thức khuya quá, mai phải chụp ảnh!

Tôi định mở miệng rồi lại

thôi, nhanh chóng gật đầu rồi về phòng, để anh ta yên tĩnh ở phòng khách.

Thật ra thì tôi muốn

nói là bây giờ còn chưa đến sáu giờ chiều, đi ngủ có phải hơi sớm không? Nhưng

tâm tình Cao Phi không vui, tốt nhất là không nên chọc vào.

Trở về phòng, không bị

thứ gì phân tán tư tưởng tôi lại nghĩ đến Ngô Giang. Lúc đấy anh ấy không đuổi

theo, cũng không nói gì, chỉ đứng cô độc ở đấy.

Điện thoại của tôi có

chuông báo tin nhắn, số trên màn hình là số điện thoại Ngô Giang dùng trước đây

khi ở thành phố H.

Anh ấy gửi tin nhắn cho

tôi. Để làm gì, anh ấy muốn nói gì? Tôi không biết, chưa bao giờ tôi đoán được

suy nghĩ của anh ấy.

Chuông báo tin nhắn tiếp

theo lại vang lên.

Tôi ngồi im nhìn không

chớp mắt vào màn hình, cứ thế đến tin nhắn thứ năm mới dừng lại.

Có nên xem không?

Hai tiếng nói thay nhau

ầm mĩ trong đầu tôi.

Xem đi, xem anh ấy định

nói gì. Biết đâu tất cả chi là hiểu lầm thì sao?

Không nên xem, đã rõ

ràng đến thế rồi. Mà có là hiểu lầm thì sao, chẳng quay lại được nữa!

Tôi lắc đầu, cố gắng

bình tĩnh. Không biết vì sao cái đầu lạnh lùng tỉnh táo của tôi hễ đụng đến Ngô

Giang là rối tung lộn xộn.

Tôi bấm vào xem tin nhắn.

“ Anh muốn gặp em!”

“Diệp Thư, anh chờ em ở

công viên Mùa thu vàng, chỗ chúng ta gặp lại nhau.”

“Không gặp không về.”

“Anh không để em kết

hôn với người khác đâu!”

“Cho dù tuyên án tử

hình cũng phải cho bị cáo biết lý do đúng không? Em không nói gì hết đã đẩy anh

xuống địa ngục, anh không chấp nhận.”

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.