Chương 15

Khi cánh cửa được đẩy ra, Vân Trạm đang định chuyển từ

trên giường sang chiếc xe lăn.

Thấy Dung Nhược bước vào phòng, cử động của anh hơi

cứng lại đôi chút, sau đó cánh tay dùng sức chống lên mép giường, chuyển người

sang xe lăn.Vừa rồi phối hợp với chuyên gia phục hồi chức năng, vận động suốt

hai canh giờ, khiến động tác của anh lúc này có hơi cố sức, sau khi ngồi thẳng

người dậy, anh lặng lẽ nâng đôi chân không còn cảm giác của mình lên… Mặc dù

Vân Trạm luôn từ chối sự giúp đỡ của người khác, nhưng đây là lần đầu tiên anh

cảm thấy toàn bộ quá trình này thật mệt mỏi và chậm chạp, chậm tới mức anh

không muốn nghĩ xem ánh mắt bên cánh cửa kia dừng lại trên đôi chân mình bao

lâu… Mặt không đổi sắc, anh cầm tấm chăn mỏng bên cạnh, phủ lên đôi chân khuyết

tật —— thứ mà anh trước đây vẫn luôn lờ đi chẳng hề để ý.

Mọi hành động khó nhọc của Vân Trạm đều lọt vào mắt cô

ngay khi vừa bước vào cửa. Cánh tay anh run rẩy, tay cô cũng hơi run lên. Người

giúp việc đứng đợi bên cạnh giường với vẻ lặng lẽ và quy củ, cho dù nghe thấy

tiếng th* d*c nho nhỏ của Vân Trạm cũng vẫn không tiến tới giúp anh. Đây là sự

kiêu ngạo của anh sao? Cô thầm than trong lòng..

Khi Vân Trạm chuyển người lên xe lăn xong, Dung Nhược

phát giác ra, từ nãy đến giờ, mình vẫn đang ngừng thở. Ngoài cửa sổ là ánh nắng

chói chang, cô nhẹ nhàng khép chặt đôi mắt, bước lên phía trước.

“Anh tìm tôi có chuyện gì không?” Thực ra, lúc trưa

nhận được điện thoại của Vân Trạm cô đã hơi ngạc nhiên. Dẫu sao cô cũng không

ngờ anh lại chủ động hẹn gặp cô.

“Lần trước em đã nói muốn thích ứng lại với chuyện làm

bạn gái tôi.” Ngẩng đầu lên nhìn cô, Vân Trạm thản nhiên nhắc lại. Ngụ ý nếu đã

là bạn gái anh, vậy anh có gọi điện gọi cô đến cũng đâu cần nhiều lý do.

Hả?! Hai hàng mi tinh xảo lơ đãng nhướn lên, Dung

Nhược nhìn lại anh. Thật sự không ngờ Vân Trạm lại trả lời mình như vậy! Một nụ

cười cực nhạt thoáng hiện trên đôi môi. Dung Nhược thầm bài xích tư tưởng trọng

nam của anh, nhưng cũng đồng thời hài lòng với tình trạng hiện giờ —— dẫu sao

anh cũng đã bắt đầu chủ động thừa nhận, cũng tiếp nhận thân phận của cô trước

khi cô có hành động gì.

“Đúng là tôi có nói vậy.” Cô lui lại một bước, ngồi

xuống chiếc ghế sô pha, nhìn thẳng về phía Vân Trạm. “Thế nhưng cho dù có là

bạn gái cũng đâu xuống thấp tới mức tùy ý người ta gọi lại đuổi đi chứ?! Hơn

nữa, tôi nghĩ anh cũng không phải người rỗi việc, gọi tôi tới chắc hẳn vì có

chuyện muốn nói.”

“Đúng là có chuyện.” Vân Trạm không hề phản bác lại

những lời cô nói, chỉ nở một nụ cười thản nhiên cực kỳ khó thấy. “Tuần sau tôi

sẽ đi công tác ở Anh, không biết em có muốn đi cùng không.”

Nước Anh?! Trái tim Dung Nhược đập mạnh hẳn! Trước khi

về nước, cô đã sống ở đó suốt hai năm.

“Nếu em không muốn tôi cũng không ép.” Thấy cô không

trả lời, Vân Trạm nói tiếp.

Hơi nghiêng đầu ngắm khuôn mặt tuấn tú kia, một cảm

giác kỳ lạ dâng lên trong lòng Dung Nhược. Không thể nói rõ được là vì sao,

nhưng cô cứ cảm thấy Vân Trạm hôm nay thật khác xa so với quá khứ. Cố tình gọi

điện cho cô, chủ động nhắc tới thân phận “bạn gái” giờ còn muốn cô cùng anh ra

nước ngoài… Nhưng mà, cho dù thế, cô vẫn không định buông tha cơ hội ở chung

như vậy, vì thế cô lập tức trả lời: “Không vấn đề.” Để câu trả lời của mình

càng thêm thuyết phục, cô nói tiếp một câu: “Dẫu sao tôi cũng từng nói, cho dù

đã quên những chuyện lúc trước nhưng tôi vẫn muốn sẽ thử thích ứng.”

“Tôi sẽ chuẩn bị vé máy bay, thời gian cụ thể tôi cũng

sẽ báo cho em sau.” Gật đầu, không nhiều lời vô ích, Vân Trạm di chuyển chiếc

xe lăn tới trước bàn làm việc.

“Nếu anh còn có việc, vậy tôi về trước.” Dung Nhược

đứng dậy theo động tác của anh.

“Để tôi bảo lái xe đưa em về.” Vân Trạm không níu giữ,

chỉ thản nhiên gật đầu.

“Cám ơn.”

Vân Trạm ngồi trước bàn nhìn theo bóng lưng ưu nhã kia

tới khi nó hoàn toàn biến mất, đôi mắt đen nhánh lúc này mới lộ vẻ trầm tư.

—— Quên mất những chuyện trong quá khứ.

Có thật là quên rồi không… Tiện tay mở cặp hồ sơ màu

xanh nhạt trên mặt bàn, chỉ có hai trang giấy, trên đó là kết quả điều tra mới

được chuyển tới lúc sáng.

Nước Anh… Bệnh viện Edinburgh.

Có lẽ, lúc anh tự mình tới nước Anh, mọi chuyện đều sẽ

rõ ràng.

Sau chặng đường kéo dài suốt mười mấy tiếng đồng hồ, máy bay đã an toàn hạ cánh

xuống một sân bay ở ngoại ô London.

Cao Lỗi đi cùng với Vân Trạm ở phía trước, Dung Nhược

đi chậm hơn, theo ngay sau hai người. Cảm giác choáng váng ùa tới, cô biết mình

bị say máy bay. Ngồi xuống ghế sau xe, cô cố nén cảm giác nhộn nhạo khó chịu

trong bụng, lúc chờ Cao Lỗi giúp Vân Trạm lên xe, cô mới phát hiện sắc mặt Vân

Trạm rất tệ, có vẻ tái nhợt, mệt mỏi hơn nhiều so với lúc trên máy bay.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.