Chương 14

Mấy ngày nay, anh bị ép nằm trên giường tĩnh dưỡng,

ngoại trừ thi thoảng phải xử lý công việc, anh có đủ thời gian để tự hỏi cảm

giác khó hiểu quẩn quanh trong lòng mình đến từ đâu.

Hôm đó, nếu anh không nhìn nhầm, khi Dung Nhược đứng

bên giường hỏi anh: “Chúng ta đã từng là người yêu phải không?”, ngay trước lúc

đó, trong mắt cô thoáng hiện vẻ phức tạp, vừa hay bị anh để ý thấy. Ánh mắt đó

đại biểu cho điều gì, anh không tài nào hiểu được, song nó lại khiến trong lòng

anh có cảm giác lạnh lẽo khó hiểu.

Cô như vậy, cho dù là hành động hay ánh mắt đều như bị

một câu đố khó giải, khiến anh không thể nắm bắt được nhưng lại có cảm giác bất

an mơ hồ.

Nhưng ít ra có một điều anh có thể xác định —— cô hiện

giờ chắc chắn không phải cô gái nhẹ nhàng như làn nước, trầm tĩnh lặng lẽ khi

xưa. Mà cho dù ra sao, bản thân anh cũng muốn ở bên cô, cho dù một ngày nào đó

trong tương lai cô nhớ lại truyện lúc trước, muốn anh bồi thường bất cứ điều

gì, anh cũng cam tâm tình nguyện, lấy ra mọi thứ anh có…

Dung Nhược ôm lấy đầu gối, ngồi trên giường, phía đối

diện là hai gương mặt đầy vẻ không đồng tình và bất đắc dĩ.

Thật muốn cười khổ. Cô cảm thấy, người nên cảm thấy

bất đắc dĩ đáng lẽ là mình mới đúng chứ! Sao ai nấy đều đứng về phía Vân Trạm?

Vì sao cô còn chưa làm bất cứ chuyện gì quá đáng mà cũng bị bạn tốt chỉ trích?

Vì sao không ai hiểu cho cảm xúc của cô?

“Tớ thật không ngờ cậu lại tính làm như vậy?” Điền

Ngọc ngồi trên ghế sô pha, nhíu mày. Vừa trở về từ chuyến công tác ở nước

ngoài, cô lập tức kéo theo hành lý chạy thẳng tới nhà của Dung Nhược, tiện kéo

luôn cả Hà Dĩ Thuần theo.

“Không ngờ cậu lại giả vờ mất trí nhớ! Đã lừa anh ta

thì chớ, lại còn muốn trả thù nữa?” Đây là điều cô không hiểu nổi nhất, lúc đầu

ở nước ngoài nhận được điện thoại của Hà Dĩ Thuần, cô gần như không dám tin

Dung Nhược lại định làm như vậy. Vì vậy, với bản tính vốn ngay thẳng, nóng nảy,

cô lập tức chạy tới chỗ Dung Nhược hỏi cho ra lẽ.

“Phản ứng của cậu cũng hơi quá đấy!” Thản nhiên nhìn

Điền Ngọc, cảm giác bất lực trong lòng Dung Nhược càng lúc càng lớn. Vân Trạm…

từ lúc nào lại tốt tới mức khiến những người bạn thân thiết nhất của cô đều bảo

vệ cho anh ta?!

Khuôn mặt lạnh lùng thản nhiên trước mắt khiến Điền

Ngọc nhịn không nổi, bỗng có cảm giác rất muốn lao tới véo cho cô một trận.

Điền Ngọc hít một hơi thật sâu: “Cách làm của cậu rất quá đáng! Cậu không nghĩ

xem, hai năm qua, anh ấy vì tìm cậu đã tốn bao nhiêu sức người sức của! Hơn nữa

còn chưa từng buông tay! Chỉ riêng việc cố chấp đó cũng không thể khiến cậu

dừng ý định trả thù sao? Nếu không muốn bắt đầu lại với anh ấy thì thôi, đã là

quá khứ thì cứ để nó qua đi! Việc gì phải trả thù anh ấy!”

Hà Dĩ Thuần ngồi bên cạnh vẫn luôn im lặng, không nói

gì. Là bạn bè đã nhiều năm, sao cô không hiểu tính cách của Dung Nhược?! Chuyện

đã quyết định sẽ rất ít khi thay đổi. Nhưng chính vì hiểu nên cô mới gần như

khẳng định, tình cảm của Dung Nhược với Vân Trạm còn rất sâu đậm. Cô không muốn

thấy người bạn tốt này hại người hại mình nên mới gọi điện báo cho Điền Ngọc,

hi vọng cô ấy có thể ra mặt khuyên can Dung Nhược, cho dù kết quả cuối cùng có

lẽ vẫn không thay đổi.

“Tớ biết cậu luôn để ý tới chuyện gì.” Thở gấp một

chút, Điền Ngọc nói tiếp: “Thế nhưng, tớ nghĩ cậu hiểu chứ, nhà họ Vân có ơn

với anh ấy, trong hoàn cảnh như vậy, bất cứ người đàn ông có trách nhiệm nào

cũng không thể để con gái duy nhất của nhà họ Vân phải chịu cảnh nguy hiểm! Còn

cậu…”

“Tớ biết chứ!” Dung Nhược ngắt lời cô, ánh mắt liếc

sang nhìn mặt sàn trơn bóng, nói tiếp: “Tớ cũng hiểu.” Vẫn luôn hiểu.

“… Vậy cậu còn cố chấp cái gì?”

Dung Nhược lắc đầu, nhìn Điền Ngọc và Hà Dĩ Thuần.

“Chuyện của tớ với anh ta hãy để tớ tự xử lý.” Nói

xong, cô nhắm mắt lại, vùi khuôn mặt vào đôi tay.

Hai hàng mi run run lộ ra chút cảm xúc sâu trong đáy

mắt —— thật ra, chuyện cô cố chấp, chuyện cô luôn để ý là người đàn ông cô đã

toàn tâm toàn ý yêu suốt ba năm trời rốt cuộc có thực sự yêu cô hay không. Chí

ít, ngày hôm đó, mãi tới lúc rơi xuống vách núi, cô vẫn không thấy được chút lo

lắng và yêu thương mà mình muốn thấy trong đôi mắt đen nhánh lặng lẽ và hờ hững

kia.

Mà giờ đây, nói là trả thù, chẳng bằng nói là một

nguyện vọng tận sâu trong đáy lòng cô… Hy vọng mình có thể thực sự cảm nhận

được tình yêu của người đàn ông đó với mình.

——

Cánh cửa lớn của nhà họ Vân được mở ra, người giúp

việc đưa Dung Nhược vào phòng khách.

“Cô Dung, cậu chủ đang tập phục hồi chức năng, xin cô

chờ cho một lát.” Bưng trà bánh lên, người giúp việc lui sang một bên.

“Phục hồi chức năng? Có lâu lắm không?”

“Mỗi tuần hai lần, mỗi lần khoảng hai tiếng. Bác sĩ

tới đã khá lâu rồi, chắc cũng sắp kết thúc.” Người giúp việc cung kính trả lời.

Gật đầu, Dung Nhược khẽ nhấp một ngụm trà thơm, đứng

dậy nhìn ra vườn hoa ngoài cửa sổ.

Mọi thứ vẫn hoàn hảo như trước khi cô đi khỏi.

Chỉ có điều, ở góc vườn phía đông nam có một khoảnh

đất bị bỏ hoang —— đó là khoảnh vườn riêng của cô trong cả khu vườn rộng lớn

này, nơi đó có các loại cây cỏ do cô tự tay trồng, ngày ngày cô đều bỏ chút

thời gian ra chăm sóc chúng.

Nhìn mảnh đất giờ mọc đầy cỏ dại kia, lòng cô hơi thắt

lại.

Đúng lúc này, cửa phòng bật mở, một người đàn ông

trung niên bước ra, người giúp việc đi tới nghênh đón.

“Thời gian tập phục hồi chức năng của cậu chủ đã kết

thúc rồi.”

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.