Chương 6

Hôm

sau.

Người

của thế lực đối địch đều không onl, cho nên Phù Sinh Các chẳng có ai để đánh.

Tô Tiếu

làm xong nhiệm vụ hằng ngày, bắt đầu luyện kỹ năng sinh hoạt của mình. Cô học

đều là kỹ năng hệ thu thập, đào quặng với hái thuốc.

Bởi vì

trước đây các sư phụ đều nói thu thập là dễ kiếm tiền nhất, song sự thật là cái

nghiệp thu thập là cái nghiệp dễ bóc lột nhất.

Một

người chơi chỉ có thể học hai kỹ năng sinh hoạt. Quáng thạch với thảo dược có

rất nhiều loại, nên đào quáng thạch với dược thảo cũng chiếm bao rất nhiều, Tô

Tiếu học hai kỹ năng đều là thu thập, không thể tự sản tự tiêu tự chế tạo được.

Với lại làm thầy thuốc, cô thường hay bị thế lực, hảo hữu, đồ đệ tha đi làm

công, căn bản không có dư thời gian mở quán, cho nên mấy thứ thu thập được phần

lớn đều cống hiến cho thế lực.

Lúc

này, cô rất chi là nhàn nhã ngồi xổm trước một khối quáng thạch đang trong quá

trình hình thành.

Tô Tiếu

bỗng nhớ ra một vấn đề, tại sao cô có thể nhàn rỗi thế này? Chỉ vì cô đã làm

xong nhiệm vụ hàng ngày cộng với phe địch không ai onl sao?

【Thế Lực

Nguyên Lão 】 Hoa Vô Tình: Đồ nhi cho 15 cái Quặng Sắt Tinh Luyện

với, ta muốn giao nhiệm vụ sư môn.

Giờ

thì, Tô Tiếu rốt cuộc đã hiểu rồi.

Đồ đệ

Lạc Phong của cô đã lâu không thấy làm phiền cô nữa.

Tô Tiếu

mở danh sách sư đồ ra, danh tự của Lạc Phong xám xịt,

Trò

Tiêu Dao này, vì để giúp nick nhỏ trưởng thành, một đồ đệ có thể có tối đa 3 sư

phụ, mà đồng thời một sư phụ chỉ có thể có một đồ đệ, hình thức ba kéo một điển

hình, đương nhiên, nếu chung sống không hài hòa, có thể xin giải trừ quan hệ sư

đồ.

【Thế lực

Nguyên lão 】 Hứa Ngải Dĩ Thâm: Trường An.

Túi của

Tô Tiếu sắp đầy rồi, đợi tí đào xong khối quáng thạch này, có thể về thành

Trường An cất đồ vào Thương khố, hay cũng là, địa điểm cô đã hẹn giao dịch với

Hoa Vô Tình.

Mắt

thấy quáng thạch đã thành rồi.

Tô Tiếu

đang muốn động thủ, lại bỗng phát hiện nhân vật của mình đứng đờ tại chỗ, trên

đỉnh đầu bốc lên trạng thái mê man.

MẸ!

Bị

thích khách tập kích rồi.

Tô Tiếu

mở tin tức chiến đấu ra, liền thấy một dòng thông báo đỏ như máu.

Hệ

thống: Bất Niệm Tình Thâm đã đại phát cuồng tính!

Ám khí

của Bất Niệm Tình Thâm tạo ra 1080 điểm thương hại cho bạn, bạn đã vào trạng

thái mê man 5 giây.

Nếu

người tập kích là Bất Niệm Tình Thâm, Tô Tiếu mặc kệ không chống cự.

Chỉ

tiếc trạng thái chiến đấu không thể dỡ trang bị xuống, bằng không cô nhất định

sẽ c** s*ch sẽ đứng đó chờ chết, cũng bớt tiền đi sửa trang bị.

Nhưng,

sự tình phát triển khác xa so với tưởng tượng của cô.

Trạng

thái mê man của cô vừa giải trừ, còn chưa kịp có động tác gì, lại mê man.

Ám khí

của Bất Niệm Tình Thâm tạo ra 840 điểm thương hại cho bạn, bạn đã vào trạng

thái mê man 5 giây.

Ám khí

của Bất Niệm Tình Thâm tạo ra 289 điểm thương hại cho bạn, bạn đã vào trạng

thái mê man 5 giây.

. . .

Làm cái

khỉ gì đấy!

Muốn

giết thì giết đi, cứ mê man thế để làm gì hả!

【Gần 】 Hứa Ngải Dĩ Thâm: Anh có bệnh hả!

Bị giày

vò lâu như vậy, Tô Tiếu trơ mắt nhìn quáng thạch đã thành thục dần dần tan

biến, mà thằng cha Bất Niệm Tình Thâm này vừa không giết cô, cũng chẳng nói

chuyện, cũng luôn ẩn thân, Tô Tiếu chỉ nhìn thấy bóng lưng lờ mờ của nhân vật

xuất hiện giữa mỗi lần bị mê man, thời gian còn lại thì hoàn toàn không biết

thích khách này đang ở chỗ nào, làm cô hận đến nghiến răng, trong lòng cũng

bừng bừng thiêu đốt.

【Thế lực

Nguyên lão 】 Hoa Vô Tình: Đồ nhi, sư phụ đứng chờ rạc cả chân ở

Trường An rồi nè. . .

【Thế lực

Nguyên lão 】 Hứa Ngải Dĩ Thâm: Cầu cung tiễn thủ, cầu đạo sĩ, ta ở

hoang mạc bị thích khách đánh lén.

Hệ

thống: Hoa Vô Tình mời bạn gia nhập đội ngũ.

Bạn đã

gia nhập đội ngũ của Hoa Vô Tình.

Một lát

sau, cung tiễn thủ mãn cấp trong thế lực Mặc Mặc Vô Ngữ được thêm vào.

Hoa Vô Tình: Cố gắng, bọn ta lập tức qua đó.

Hứa Ngải Dĩ Thâm: Hỏng xừ rồi, thích khách này cứ hôn mê con, không

giết cũng chả nói năng gì, con bị hôn mê ở đây 10 phút rồi.

Hoa Vô Tình: Cách 5 giây lại gõ con một cái?

Hứa Ngải Dĩ Thâm: Vâng.

Mặc Mặc Vô Ngữ: Hô!

Hoa Vô Tình: . . . Con thật đáng thương.

Không

đến nửa phút, Tô Tiếu thấy đầu của Hoa Vô Tình và Mặc Mặc Vô Ngữ trong đội mình

sáng lên.

Cô lập

tức hăm hở lên, tay không ngừng thêm trạng thái cho mình, chuẩn bị tốt để chiến

đấu.

Đợi

trạng thái thêm xong, cô bỗng tỉnh ngộ, sao mình lại cử động được rồi?

Thằng

cha thích khách kia sơ sẩy hay làm sao rồi? Lại không thèm hôn mê cô nữa?

Mặc Mặc Vô Ngữ: Quanh đây không có thích khách ẩn thân.

Mặc Mặc

Vô Ngữ là một cung thủ mãn cấp, bởi chức nghiệp tương khắc, cho nên thích khách

mặc cho mãn cấp ở trước mặt hắn cũng sẽ bị nhìn thấu tung tích, giờ hắn nói

không có, thì chứng tỏ tên thích khách ấy đã chạy mất rồi.

Tô Tiếu

bị chơi đầy bụng ủy khất mà không thể phát tiết, bèn lôi Bất Niệm Tình Thâm ra

mắng một trận trong đội ngũ.

Hoa Vô Tình: Mắng xong chưa?

Hứa Ngải Dĩ Thâm: Bực mình quá!

Hoa Vô Tình: Đưa quặng cho sư phụ.

Hứa Ngải Dĩ Thâm: Chỉ nhớ quặng thôi, đồ đệ bị bắt nạt cũng không biết

giúp gì cả.

Mặc dù

nói là nói thế, nhưng Tô Tiếu vẫn đưa quặng đã chuẩn bị xong giao dịch cho Hoa

Vô Tình, mới giao dịch thành công xong đã thấy Hoa Vô Tình nhanh đến phi thường

rời khỏi đội, cưỡi tiểu mã chạy tới truyền tống thạch.

. . .

Hiện

giờ trong đội chỉ còn hai người là Mặc Mặc Vô Ngữ với cô.

Hứa Ngải Dĩ Thâm: Tôi về Trường An dọn túi đây.

Mặc Mặc Vô Ngữ: Ừ.

Hứa Ngải Dĩ Thâm: Cảm ơn cậu nhé.

Mặc Mặc

Vô Ngữ người cũng như tên, bình thường không nói nhiều, ngày ngày ngâm mình

trong chiến trường. cho nên Tô Tiếu rất ít khi tiếp xúc với hắn, không tính là

quen thân, nên ngữ khí cũng rất chi là khách khí, chẳng là đợi cô cưỡi tiểu mã

chuẩn bị chạy ra truyền tống thạch, thì phát hiện Mặc Mặc Vô Ngữ còn đứng

nguyên tại chỗ không động đậy, hơn nữa còn khóa vào mình, Tô Tiếu dừng lại,

chẳng lẽ hắn còn có chuyện gì à? Lẽ nào có chuyện cần giúp đỡ?

Không

ngờ đúng lúc ấy, một cái tin khoan khoái nhảy ra.

Phí xuất trận.

Tiếu: . . .

Lần

này, đến lượt cô mặc mặc vô ngữ rồi.

Mặc Mặc Vô Ngữ: Hoa Vô Tình nói cô có Bí ngân cao cấp, ta thiếu một

khối.

Bí ngân

cao cấp là quáng thạch cấp 80, sinh trưởng chậm không nói lại còn rất khó đào,

bởi trò chơi này có thiết kế vận may, vận khí không tốt thì đào toàn ra mấy bí

ngân rách nát, cho nên thạch cấp cao kiểu này giá trên thị trường rất cao, Tô

Tiếu may mắn đào được một khối, được cô đặt trong Thương khố làm trấn thạch chi

bảo.

Đó là

thứ duy nhất mà cô có thể khoe khoang, giá thị trường chừng 1000 vàng, tính ra

nhân dân tệ cũng là 100 đồng.

Mặc Mặc Vô Ngữ: Ta giờ chỉ có 800 vàng, nhưng rất cần khối thạch ấy

làm vũ khí. Còn thiếu sẽ trả cô sau.

Tô Tiếu

nghĩ một chút, rồi đáp “ừ” một tiếng trong đội.

Mặc Mặc Vô Ngữ: Về sau giúp cô bắt thích khách miễn phí.

Tiếu: ORZ. . .

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.