Chương 44

“Tôi có

biết đâu, lúc đó mua là một nick nhỏ. Sớm biết là bên đó mua, tôi phải cắn chặt

2000 vàng không buông.”

Tô Tiếu

bĩu môi, trở về máy tính của mình, trò chơi đã đăng nhập xong, trên kênh thế

lực bọn Hoa Vô Tình đang ồn ảo hỏi Châm bán được bao vàng, muốn chia hoa hồng.

Đáng

tiếc tiền ở nick thầy thuốc Hứa Ngải Dĩ Thâm.

【Thế lực 】 Tiếu Ngữ Ngưng Nhiên: Bán được 1800 vàng, đợi tí nữa

chia.

Vốn là

của trời cho, chia cho mọi người một ít cũng không là chuyện gì to tát cả.

【Thế lực

nguyên lão】 Hoa Vô Tình: Bán cho Thiên Nhai phải càng đắt a, phải

moi bằng hết a, Hứa Hứa con lương thiện quá.

【Thế lực 】 Tiếu Ngữ Ngưng Nhiên: Sao con biết được, đâu phải nick

chính của Thiên Nhai đi mua.

Cái vấn

đề này, TÔ Tiếu cũng không xoắn xuýt lắm, cô chỉ cam chịu mở nick chạy tới NPC

chế tạo ở thành Cửu Lê, lúc này, Lam Điều đã chờ ở đó.

Cô xoay

xoay trước mặt Lam Điều, không phản ứng.

Nhấn

vào Lam Điều chọn giao dịch, vẫn không phản ứng như cũ.

Tô Tiếu

cực kỳ chán ngồi đó chờ. Thấy lâu không có phản ứng gì, cô thu nhỏ cửa sổ game,

tiện tay mở diễn đàn trường và trang web của Tiêu Dao lên, diễn đàn trường cô

vẫn chỉ xem mục game và mục tự do, mà Tiêu Dao thì xem nhiệm vụ công lược và

phần thưởng nhiệm vụ mật.

Cứ vậy

tới vài phút, Trần Vi lại bắt đầu ồn ào, “Vở tuồng lớn nhất thiên hạ năm 2011

nha bà con, khi hiện thực gặp trò chơi, khi sư nương gặp đồ đệ, yêu hận dây

dưa, ai đúng ai sai?”

“Gì dở

hơi thế?”

“Bà xem

kênh thiên hạ truyền âm kìa.”

Lửa bát

quái của Tô Tiếu thiêu đốt bừng bừng, vội vàng mở cửa sổ game, lúc này thiên hạ

truyền âm vẫn từng cái tiếp từng cái bn r, cô kéo đoạn trước ra xem một lượt,

lại kết hợp với nick nhỏ của Trần Vi và trường thuật trực tiếp trên oai oai,

mới hiểu rõ ngọn nguồn sự việc.

Cố Mặc

hình như cũng nói với Trữ Lam sẽ tặng cô ta một cái【Trần ai

phân loạn 】, có lẽ

còn là cái mà lúc trước Tích Âm phát thiên hạ. Vì lúc trước Hứa Ngải Dĩ Thâm

rao bán ở kênh môn phái, cho nên các cô kia rất rõ thuộc tính của nó. Nguyên

nhân phát thiên hạ là vì Biển Màu Xanh Đậm và Lam Điều lập một kênh khóa trên

oai oai, lúc đó Tích Âm không ở trên oai oai, về sau Tích Âm lên, mà Tích Âm

lại là quản lý kênh, mật mã của phòng không ảnh hưởng với cô ta, nên Tích Âm tò

mò nhảy vào kênh đó, sau đó nghe Biển Màu Xanh Đậm chất vấn Lam Điều.

“Không

phải cậu nói sẽ mua Châm tặng tớ sao?”

Đủ các

kiểu như thế, cho nên cô ta làm ầm lên.

Có điều

về sau hướng gió của dư luận không biết sao lại nghiêng sang phía Biển Màu Xanh

Đậm.

Thí dụ

như nói Biển Màu Xanh Đậm im lặng chờ đợi, si mê đến cỡ nào, cô ấy không làm

gì, ngươi cũng đừng náo loạn nữa.

Biển

Màu Xanh Đậm chẳng qua là muốn một cái Châm, Lam Điều làm sư phụ, tặng một cái

cũng có gì to tát.

Cô ấy

hiện tại là công thần của thế lực, làm một quân chủ, thưởng cho cô ấy một cái

Châm cũng là nên làm.

Với lại

thích một người là không thể khống chế được, sao cứ phải rêu rao hạnh phúc của

mình trước mặt mọi người, làm phu nhân của quân chủ, cần một tấm lòng khoan

dung hiểu biết, nếu không chỉ có ép chồng chạy mất thôi.

Những

lời như thế, khiến Tích Âm nổi bão.

【Thiên

hạ 】 Tích Âm: Mấy người quen nhau ngoài đời, cho nên đều

nói thay cho cô ta! Vì sao ta phải phát thiên hạ khoe hạnh phúc, còn không phải

là để mấy đứa ngày đêm tơ tưởng chồng ta biết khó mà lui, ta coi chừng chồng ta

thì có gì sai?

【Thiên

hạ 】 Tích Âm: Lẽ nào một đứa đồ đệ lúc nào cũng muốn đào

góc tường nhà ta như cô ta, ta còn phải cúng bái? Biết cô ta thích chồng ta, ta

còn phải khoan dung độ lượng, miễn cho chút ân ái của mình sẽ khiến cho trái

tim thủy tinh của cô ta vỡ nát?

【Thiên

hạ 】 Tích Âm: Cô ta mỗi ngày ngồi chờ ở Thước Kiều Tiên,

chính là si tình, si tình cảm động trời, mới phát hiện bản đồ ẩn. Vậy ta thì

sao, mỗi ngày giúp người trong thế lực, mỗi ngày xử lý chuyện trong thế lực,

mỗi ngày theo hắn ra dã ngoại thu hoạch, mệt như chó ấy, vậy ta tính là gì?

【Thiên

hạ 】 Tích Âm: Lam Điều, ngươi không làm rõ mấy cái quan hệ lung tung này, ta sẽ không để yên

cho ngươi!

【Thiên

hạ 】 Tích Âm: Lam Điều, ngươi nói đi chứ, đừng giả chết!

【Thiên

hạ 】 Tích Âm: Lam Điều, ngươi là một đống phân.

Phụt. .

.

Xem tới

đây, Tô Tiếu vui phơi phới.

“Thật

ra Tích Âm nói vậy dường như cũng không sai, biết rõ người ta có tư tâm với

chồng mình, ai có thể khoan dung cơ chứ. Có phải thánh mẫu đâu, hơn nữa, đây là

trò chơi, phải cho mình được thư thản chứ.”

“Em

Tích Âm này không tệ, bà xem, Lam Điều là một đống phân, câu này xúc cảm biết

bao. Vừa châm chọc Lam Điều, còn tự khen mình.” Trần Vi gật đầu nói, “Đóa hoa

nhài cắm bãi cứt trâu mà.”

Tiếu:”…”

Tô Tiếu

xoay con lăn trên chuột, muốn xem xem còn tin thiên hạ nào sót không, xác định

trong đó chỉ có đám bạn bè của Tích Âm, những người khác đều không xuất hiện,

cô mới yên tâm đóng kênh thiên hạ, mở kênh tán gẫu thường ra.

Nhưng

mà đợi cô về chỗ thì lại phát hiện kênh mật của mình đã chi chít chữ, câu nào

cũng của Lam Điều.

Lam

Điều nói với bạn: “Tới rồi.”

Lam

Điều nói với bạn: “Ngượng quá, ha ha, cậu có đó không?”

Lam

Điều nói với bạn: “Ở không?”

Lam

Điều nói với bạn: “Ôi, trong trò chơi không nên kết hôn mới tốt. (Mặt cười)”

Lam Điều

nói với bạn: “Còn không hiện ra là tôi gọi điện đấy nhé. (Ác ma nhỏ giơ đinh ba

cười to)”

Tô Tiếu

nhìn di động trên bàn, tức thì da đầu tê rần lên.

Bạn nói

với Lam Điều: “Tới, vừa đi ra chút, đưa tài liệu cho tôi.”

Hồi

phục xong, Lam Điều vẫn không phản ứng, Tô Tiếu nhìn thời gian mật ngữ lần

trước, là mấy phút trước, Cố Mặc lại chạy đâu rồi?

Lần này

phải chờ một lúc lâu, Tô Tiếu lại lật xem mấy bài trò chơi công lược, còn xem

mấy bài trong mục tự do của trường.

Thẳng

đến một lần làm mới, một bài viết mới thêm vào nhảy ra.

【Trực

tiếp 】Ngoài

cổng Bắc của trường, vườn cây bạch quả, ký túc nam sinh phát sinh xung đột bạo

lực, có ảnh có chân tướng.

Tô Tiếu

tò mò mở ra xem.

Vì là

ban đêm, ảnh chụp cũng không rõ, lờ mờ thấy được hai bóng người đang xông vào

đánh nhau. Cô rút ra một kết luận, người cổ vũ còn nhiều hơn người đánh nhau.

Trong

lúc đọc bài, Trần Vi cũng nhận một cuộc điện thoại. Tô Tiếu chỉ nghe cô nàng

hô, “Cái gì? Ôi trời, liên quan quái gì đến tôi, vậy nhé.”

Đợi

Trần Vi nghe điện xong, vừa lúc chạm mắt với Tô Tiếu.

“Cố Mặc

với Tiêu Từ đánh nhau rồi, bà có muốn đi xem không?” Trần Vi nói.

Tô Tiếu

chỉ chỉ màn hình máy tính, “Tôi đang xem hiện trường phát sóng trực tiếp. Bài

đã cập nhật tới đoạn xuất hiện các em khóc lóc rồi này.”

“Cuối

tuần này bọn họ còn có giải đấu bóng rổ sinh viên, đánh cho tàn phế ra là bị

kịch đấy. Hết học kỳ này tôi sẽ xin khỏi đội cổ vũ, ôi dời, mặc kệ mấy chuyện

vớ vẩn này.”

Trần Vi

kéo ghế sang ngồi cạnh Tô Tiếu, cùng cô xem mấy bức ảnh truyền từ hiện trường.

“Ồ, di

động của chủ quán này dởm quá, ảnh chup chẳng rõ tẹo nào.”

“Bà nói

bọn họ có ghi lỗi không?”

“Đánh

tí thôi mà, tôi hỏi rồi, không phải trộm cắp rượu chè gì. Đừng có làm to chuyện

thì chắc sẽ không sao.”

“Trên

diễn đàn loạn cào cào lên cả rồi.” Tô Tiếu nói xong, làm mới lần nữa thì

không có nội dung mới, kết quả phát hiện thông báo lỗi, bài viết bạn tìm không

tồn tại.

MN! Bị

xóa bài rồi!

Mục tự

do mà không được tự do ngôn luận à?

Chủ bài

viết cũng bị tổn thương, lại viết một bài mới, “Không có thiên lý, không có

thiên lý, vì sao lại xóa bài?”

Tô Tiếu

vội vàng nhảy vào.

SX2012 “Hay hay! Mod nào xóa đấy, thật là vô sỉ!”

Lại làm

mới lần nữa, dưới cô đã có người xuất hiện, hơn nữa còn là mod.

ICE “…”

Tô Tiếu

khí thế hùng dũng, ICE không phải là Phát Thanh Viên à, người xóa bỏ lại là

người quen, càng không thể tha thứ.

SX2012 “Tên trên lầu kia, làm sao lại xóa bài!”

ICE “…không phải tôi, tôi là mod bên trò chơi, đây là mục tự do, tôi không có quyền

hạn.”

Tô Tiếu “…”

Được

rồi, là cô nhất thời kích động, bị nhũn não.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.