Chương 43

Trong

chiến trường Tô Tiếu ghét nhất ấy là thích khách.

Nói

chính xác ra là Bất Niệm Tình Thâm, có điều đến lúc hai người cùng một đội, lại

bỗng thấy thích khách phe mình đáng yêu biết bao.

Cô và

Bất Niệm Tình Thâm cùng hai thích khách khác trong thế lực tổ cùng một đội.

Vốn dĩ

công tác của thích khách là ẩn thân trộm cờ và giết người, nhưng chắc là thêm

một thầy thuốc yểu điệu yếu ớt cô đây, lần này bọn họ đều chỉ ẩn thân đi theo

sau cô, làm Tô Tiếu sinh ra dũng khí vô hạn, giống như trước đây chơi Ám Hắc,

trên người thêm một cái ma pháp hộ thuẫn, ba thích khách khổ mặt đi vòng quanh

vòng quanh cô, bảo vệ cô kín không kẽ hở. Gặp kẻ nào không có mắt muốn tới gặm

miếng thịt Tô Tiếu, đều bị những thích khách ẩn thân bên cạnh giết trở về

chuồng.

Danh

vọng gì đó nha, cứ gọi là lên ào ào.

Tới

cuối, Tô Tiếu ngụy trang thành khối thịt tươi không có chất bảo quản chuyên trị

lủi tới trước mặt hai, ba kẻ hồng danh. Chạy phân nửa còn phải dừng lại, giả vờ

chạy trốn dụ địch đuổi theo, tiếp đó thích khách tùy cơ mà động, danh vọng tới

tay.

Tô Tiếu

thấy mình và bọn họ phối hợp ăn ý, trong lòng cực thỏa mãn.

Ẩn Độn: Thả dây dài câu cá to. Hứa Hứa cô thật có tự giác làm mồi nha.

Tịch Diệt Sát: Lão đại nói rất đúng, ẩn thân theo cạnh cô, số đầu người

còn nhiều hơn đi một mình.

Bất Niệm Tình Thâm : Vào chiến trường đều là người lọc lõi, biết cô

ấy dễ giết, nhất định sẽ đuổi theo giết.

Hứa Ngải Dĩ Thâm: …

Sự ấm

áp vì được bảo hộ trong lòng lúc nãy trong chớp mắt đóng băng, rồi vỡ nát thành

vụn băng trong Tùng Cực Uyên.

Hứa Ngải Dĩ Thâm: Ta ghét thích khách, hạ lưu bỉ ổi ám toán sau lưng, là

cái gai trong xương sống người ta.

Tịch Diệt Sát: Cô nói ấy là tính chung của thích khách, chúng ta đều có cá

tính rất đáng yêu.

Hứa Ngải Dĩ Thâm: (nôn).

Ẩn Độn: Ta ẩn thân ở bên cạnh nàng, yên lặng thủ hộ nàng.

Tịch Diệt Sát: Để nàng có thể sống, ta không tiếc tự bạo cùng kẻ địch đồng

quy vu tận.

Ẩn Độn: Cô biết cái câu nói đang rất thịnh hành kia không, để hình dung

bọn ta ấy.

Hứa Ngải Dĩ Thâm: Câu nào?

Bất Niệm Tình Thâm: Lặng lẽ gần nhau, yên tĩnh vui

mừng.

Hứa Ngải Dĩ Thâm: …

Tuy bị

nhiều đả kích, nhưng sau khi thắng liền mấy trận, Tô Tiếu vẫn mừng húm trong

bụng, thẳng đến lúc một cuộc điện thoại bóc cô ra khỏi thế giới trò chơi.

Đó là

một dãy số lạ, kiên trì vang mãi một lúc lâu.

Tô Tiếu

bị vây trong chiến trường, đang vội vàng thêm máu, mở kỹ năng quần tăng máu để

kháng miểu sát, sau khi giải quyết toàn bộ hồng danh bên địch xong mới rảnh tay

tiếp điện thoại, chiến trường đang sung, lại đột ngột bị cắt ngang đương nhiên

không vui vẻ gì cho cam, pha chút ngữ khí bưu hãn như thường nói trên oai oai.

“A lô?

Ai thế hả!”

Đối

phương rõ ràng cũng sững sờ một lát, sau đó giọng hơi ngập ngừng, nhưng thanh

âm vẫn rất quen tai.

“Xin

chào, có phải là Tô Tiếu không?”

“Ừ ừ!”

Tô Tiếu mất kiên nhẫn gật đầu, dùng vai kẹp điện thoại bên tai, hai tay đặt

trên bàn phím chiến đấu, chủ yếu là tại cuộc đấu này quá kịch liệt, hai bên đều

không muốn sống lao vào giết người, làm thầy thuốc, trách nhiệm của cô rất to

lớn.

“Tôi là

Cố Mặc.”

Vai Tô

Tiếu tức thì run lên, rồi bang một tiếng, di động rớt xuống đất.

nhiên là Cố Mặc? Cậu ta đào đâu ra số điện thoại của mình nhỉ?

Tô Tiếu

cuống quít nhặt di động lên, trong đầu vẫn có chút lờ mờ. Thanh âm của người ta

vẫn chưa ngừng, “A lô, a lô, sao vậy rồi?”

“Không,

không sao.” Tô Tiếu liếc màn hình game một cái, thấy lúc này còn chút an toàn,

mới tập trung nói chuyện với Cố Mặc, “Ừm, cậu tìm tôi có việc gì không?”

“Bây

giờ cậu có thể vào game không? Tôi đưa vật liệu cho cậu, phiền cậu làm giúp tôi

hai cái Châm.”

“Tôi

không bảo đảm làm được cực phẩm đâu, cậu biết cái đấy phải xem vận khí mà.”

“Kỹ

năng sinh hoạt của mỗi người đều có trị may mắn ẩn, có thể thấy, trị may mắn

của nick cậu rất cao, có kém cũng không kém được tới đâu.” Nói tới đó, Cố Mặc

cười khẽ một cái, “Cậu biết không, Tiếu Từ làm hai cái, phẩm chất đều có 230

mấy, công kích cũng thấp, còn không có thuộc tính ẩn, không hơn Châm phụ bản

bao nhiêu, thầy thuốc trong thế lực đều chê cả.”

Có lẽ

cậu ta muốn kể chút chuyện hài để thúc đẩy không khí, có điều Tô Tiếu lại không

cảm thấy buồn cười tẹo nào. Tiếu Từ là Phượng Tê Ngô, mỗi ngày mắng chửi người

khác cậu ta là ác liệt nhất, giờ nghe thấy cậu ta, chỉ khiến người ta bực bội.

“Ak, ha

ha.” Tô Tiếu ngoài cười trong không cười ha ha hai tiếng.

“Vậy

giờ cậu có tiện vào game không, tài liệu tôi chuẩn bị đủ rồi.”

Ặc…lại

quay về chủ đề này.

Tô Tiếu

vốn định nói cô đang ở thư viện, chờ tối lại nói, dù sao cái laptop này mở hai

nick rất nặng, đặc biệt là Hứa Ngải Dĩ Thâm đang ở chiến trường, vốn đã giật

rồi, nếu đăng nhập thêm nick nhỏ, khẳng định là kẹt cứng luôn, kết quả cô còn

chưa mở miệng, đã nghe bên kia tiếp tục nói, “Cậu đang chơi hả? Không thấy

online.”

Trần Vi

mở loa, tiếng động trong game vang ầm ầm, nhạc nền cũng to, có lẽ Cố Mặc nghe

thấy.

“Là

Trần Vi đang chơi.”

“Trần

Vi lúc trước vẫn không thích chơi, nick cậu ấy gần đây mới thấy luyện, muốn

mang cậu ta đi đánh trang bị đều không thấy người đâu cả, ơ, nick của cậu ấy

không onl mà?”

“Cậu ấy

vừa lập nick mới, nói thầy thuốc chơi không vui, không đánh được quái.” Tô Tiếu

thuận miệng bịa, Trần Vi vẫn luôn để nick nhỏ ở Thiên Nhai làm nội gián, lúc

trước rất ít online, chỉ có vài ngày trước đi thăng cấp cùng nick cung tiễn thủ

của cô, bây giờ lại để đó không chơi nữa.

“À, cậu

ấy tên là gì? Bọn tôi mang cậu ấy thăng cấp.”

“Không

biết, tôi không để ý.”

“Tôi ở

chỗ NPC chế tạo thành Cửu Lê chờ cậu nhé?”

Tiếu:”…”

Nếu có

một người, bạn đã thích thật lâu, mặc cho hiện tại thấy cảm tình đã nhạt, có lẽ

cũng không nhẫn tâm từ chối. Thật ra cũng không phải chuyện khi sư diệt tổ ác

độc gì không thể làm, Tô Tiếu nghĩ vậy, bèn đáp ứng.

Cắt

điện thoại xong, cô hỏa tốc trở lại trò chơi.

Chiến

trường vẫn chưa kết thúc, cô vẫn còn đứng dưới cờ, không bị chết.

Ẩn Độn: Ta đã nói con gái rất phiền, đi WC lâu hơn chúng ta.

Tô Tiếu

đổ mồ hôi, cô có nói mình đi WC à? Kéo lên trên xem, không nói nổi nữa. Bởi cô

không động đậy gì cả, mấy người trong đội gọi vài tiếng rồi ồn ào đoán cô đi

đâu, cuối cùng ra kết luận, có lẽ là đi WC rồi. Lại do thời gian lâu quá, mọi

người lại thấy lẽ nào là dì cả tới rồi lung tung, tóm lại là đủ loại thô bỉ của

bọn đàn ông, có điều bàn luận về dì cả của phụ nữ lại rất toàn diện, có dáng

dấp như là bạn thân của cánh phụ nữ vậy.

Rồi Tô

Tiếu thấy Bất Niệm Tình Thâm rất bình tĩnh cố vấn cho bọn họ, nữ sinh có dì cả

tới cần phải chú ý thân thể thế nào vân vân.

Tô Tiếu

cảm thấy trên mặt mình tung bay mấy vạch đen.

Cô di

chuột một chút. Ngay lập tức thấy Ẩn Độn trong đội hô to, “Bà cô ơi, cô đã quay

lại rồi à.”

Hứa Ngải Dĩ Thâm:?

Ẩn Độn: Vừa mới tốn sức chín trâu hai hổ mới giữ cho cô không chết đấy

nhé.

Hứa Ngải Dĩ Thâm: A, cảm ơn.

Trong

chiến trường kẻ địch chạy qua chạy lại, vẫn luôn đứng dưới cờ mà không chết,

công lao của bọn họ không nhỏ.

Ẩn Độn: Cảm ơn thế nào, lấy thân báo đáp nhé?

Tịch Diệt Sát: Báo cũng phải báo cho ta chứ, vì bảo hộ cô ấy mà ta chết

rất nhiều lần.

Ẩn Độn: Ngươi chết nhiều chứng tỏ ngươi kém. Hơn nữa, ta giết được nhiều

nhất.

Nghe

cái dạng tranh luận như thế, Tô Tiếu dở khóc dở cười, cô mở chiến trường chiến

tích ra xem, bởi cục diện đang thuận, xếp hạng phía trên đều là đồng đội phe

mình, mà Bất Niệm Tình Thâm thì ở cao chót vót, giết 26 chết 1, Ẩn Độn giết 17

chết 3, Tịch Diệt Sát giết 10 chết 5.

Có báo

đáp cũng là báo cho Bất Niệm Tình Thâm chứ

nhỉ, Tô Tiếu nghĩ vậy.

Chẳng

qua ý tưởng đó vừa thoáng qua, cô đã gõ mạnh vào đầu, MN, đầu bị cửa kẹp à!

Đúng

lúc đó, chiến trường kết thúc, lúc đọc đồ ra khỏi chiến trường, Tô Tiếu quả

quyết nhấp dấu x trên màn hình. Cô hít sâu một hơi, sau đó mới lần nữa nháy đúp

vào biểu tượng game, đăng nhập nick nhỏ Tiếu Ngữ Ngưng Nhiên .

Trò

chơi tải dữ liệu là một quá trình rất dài.

Đang

lúc chờ đợi, Trần Vi đột nhiên lên tiếng, “Bà bán Châm cho Thiên Nhai à?”

Tô Tiếu

hơi chột dạ, không phải cô bán, mà là làm miễn phí cho người ta, nếu bị người

trong thế lực biết khẳng định sẽ chỉ vào mũi cô mắng cô là đồ ngu, ăn cơm nhà

vác tù và hàng tổng.

“Cố Mặc

kêu tôi giúp cậu ta làm hai cái, đều là bạn học, không tìm được lý do từ chối.”

Tô Tiếu thở dài một hơi, “Trừ khi tôi nói cho họ, tôi là Hứa Ngải Dĩ Thâm,

không khéo bọn họ oánh tôi ngay tại chỗ ấy chứ.”

“Không,

là cái Châm bà dùng tài liệu của Hoa Vô Tình, linh quang lóe lên được hai cái

ấy. Bà lại xem này!” Trần Vi vẫy vẫy tay, Tô Tiếu thấy giao diện trò chơi bên

mình vẫn đang đọc dữ liệu, liền chạy qua xem.

Trần Vi

kéo kênh Thiên hạ truyền âm ra.

【Thiên

hạ 】 Tích Âm: 【Trần ai phân loạn 】MU~ a,

cảm ơn chồng tặng Châm cho em.

Trần Vi

di chuột lên trên 【Trần ai

phân loạn 】, người

chế tác, rõ ràng là Tiếu Ngữ Ngưng Nhiên, mà ở chỗ ký tên, lạ có một hàng chữ

nhỏ màu xanh lá.

Chấp tử

chi thủ, thử sinh tương khiên.*

*Nắm

tay nàng, cùng dắt tay cả đời.

Tô Tiếu

còn nhớ, lúc đó mua Châm là một tiểu thầy thuốc trong môn phái, tên là Hoa Lạc

Vô Tình, lẽ nào là nick nhỏ của Cố Mặc, vậy cậu ta còn muốn hai cái để làm gì?

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.