Chương 269: Tặng đ�? 2

Thôi Hạnh Hoa cũng không có mặt mũi tranh luận kỹ cà ng với những ngư�i nà y, bà lôi Từ thị, lại bảo b�n A Nhị và o viện trước.

Tiện đà đóng cửa lại một cái "rầm", ngăn cản ánh mắt của ngư�i ngoà i.

Mặc dù nhà Tiêu �ại Bảo đóng cửa từ chối tiếp khách, ngư�i dân trong thôn tò mò tranh luận lại không h� dừng.

Chưa đến nửa ngà y, cả thông đ�u hiểu được chuyện chăn gối của Tiêu �ại Bảo. M�i con mắt đ�u đổ dồn và o nhà hắn.

Trước đoan ng�.

�ứa bé còn nh�, không thể tách kh�i ngư�i lớn, Phó Nguyệt luôn chăm sóc bé,

Không dà nh ra được th�i gian rảnh để đi v� thôn tự mình hái lá dong.

M�i ngư�i trong nhà đ�u có bận rộn công việc riêng của mình, Phó Nguyệt li�n nghĩ đến lúc đó trực tiếp đến tửu lâu mua bánh ú ăn lễ là được.

Một ngà y nà y, Trương thẩm và o thà nh thăm con dâu út, tiện đư�ng lại dẫn nà ng đến thăm Phó Nguyệt.

"Trương thẩm, T� muội, hai ngư�i đến rồi." Phó Nguyệt đưa hai ngư�i và o nhà chính.

Trương thẩm: "Hôm nay rảnh rỗi, đến đây thăm các cháu."

Nà ng đưa cái là n trong tay cho Phó Nguyệt: "Nà y, cháu xem thử đi, các chị dâu cháu hôm qua tự đi hái lá dong tươi mang đến cho cháu bao bánh ú."

Phó Nguyệt vui mừng nhận lấy: "Trương thẩm, thím đưa đến đúng lúc lắm. Ban đầu con còn đang nói với trong nhà , đoan ng� năm nay chúng ta mua bánh ú có sẵn ăn tạm thôi vậy."

"Ai u, cháu muốn có bánh ú có sẵn nói với ta một tiếng, ta bảo trong nhà gói nhi�u một chút cho cháu là được rồi." Trương thẩm nghĩ lại một chút, lại nói thêm: "Có đi�u Tiểu Nguyệt, tay ngh� cháu tốt, bánh ú năm ngoái m�i ngư�i đ�u nói ăn rất ngon đó!"

Phó Nguyệt cư�i cư�i, chẳng qua không muốn là m phi�n Trương thẩm thôi.

Nhưng mà bây gi� Trương thẩm đưa lá dong đến, các nà ng cũng có thể tự mình gói hương vị mình thích.

"Ngà i thích thì đợi gói xong con bảo A Thái ca tặng cho thím."

"Ha ha ha, vậy được, ta sẽ ch� a!" Trương thẩm cũng không khách sáo, hà o phóng nhận lấy ý tốt của Phó Nguyệt.

Thạch bà bà đi đến nói: "Phu nhân đưa ta đi, ta đem mấy lá dong nà y đến phòng bếp ngâm."

"�ược, là m phi�n Thạch bà bà . Trương thẩm, T� muội, đừng đứng nữa, mau đến đây ngồi đi."

Nương tử Thế Thịnh từ từ đi đến một bên ngồi xuống, dịu dà ng nhìn Nhu Nhu trong giư�ng gỗ nh�.

Lúc nà y Nhu Nhu tỉnh rồi, đang ngoan ngoãn nằm trong giư�ng động động tay nh� chân nh�.

Phó Nguyệt ôm con và o trong lòng ngực.

"Nhu Nhu, ta là Trương nãi nãi a!" Trưởng thẩm khom lưng đến trước mặt Nhu Nhu trước trêu bé.

�ang nói, Nhu Nhu híp mắt nở nụ cư�i, Trương thẩm li�n cao hứng bảo con dâu đến xem.

Nương tử của Thế Thịnh nhìn thấy em bé tinh xảo hoạt bát nà y cũng cư�i vút bụng nà ng.

Phó Nguyệt nhìn nà ng, cư�i nói: "T� muội cũng có bốn tháng rồi nhỉ?"

Trương thẩm: "�úng rồi, có bốn tháng rồi. �áng tiếc đứa nh� nà y luôn là m khổ mẹ nó, nà ng còn thư�ng xuyên nôn nghén. Vậy không được, ta phải mang một ít gà nhà nuôi cùng thức ăn đưa cho b�n h�."

"T� muội thích ăn điểm tâm nhà chúng ta, đợi lát mang một chút v� là m đồ ăn vặt đi."

"Không cần đâu!"

"Lúc ta mang thai Trương thẩm cũng thư�ng đến tặng ta đồ ăn, muội đừng khách sáo với chị dâu!"

Trương thẩm cư�i ha ha, bà thích sự hà o phóng săn sóc của Phó Nguyệt, bà thấy thoải mái khi qua lại với nà ng.

Nương tử Thế Thịnh đ� bừng mặt, gật đầu.

Thấy ánh mắt nà ng luôn từ ái dừng trên ngư�i Nhu Nhu, Phó Nguyệt cư�i h�i: "T� muội muốn ôm Nhu Nhu một cái không?"

"Nhưng... Có thể chứ? Nhu Nhu sẽ khóc sao?"

Phó Nguyệt điểm điểm cái mũi nh� của Nhu Nhu: "Bé à , không sao đâu, ta ở đây, muội ôm một lát sẽ không khóc."

�i�u chỉnh tốt tư thế, nương tử Thế Thịnh ôm chắc Nhu Nhu và o ngực.

Nhu Nhu đột nhiên bị thay đổi vị trí, bé m� mịt chớp chớp mắt.

Phó Nguyệt cư�i tiến đến trước mặt bé: "Nhu Nhu tìm ai vậy? Là tìm nương sao? Nương ở chỗ nà y nè!"

Nhu Nhu nhìn thấy ngư�i quen thuộc, cảm nhận được mùi hương quen thuộc, lại há miệng cư�i "khanh khách"

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.