Chương 268: Tặng đ�? 1

Từ thị thấy hai ngư�i nà y trước mặt nà ng ta vậy mà dám tình chà ng ý thiếp, móng tay dà i bấm sâu và o lòng bà n tay.

Giống như chỉ có dựa và o chút đau đớn nà y mới có thể khiến nà ng ta miễn cưỡng tính táo lại, không đến mức mất mặt trước mặt ngư�i ngoà i.

Những ánh mắt hiếu kỳ, xem thư�ng của thôn dân xung quanh xem báo nhiệt cũng không e dè dừng trên ngư�i b�n h�. Từ thị cảm thấy các nà ng chính là những chú h� trên sân khấu mua vui cho m�i ngư�i.

Tiêu �ại Bảo biết con tiện nhân kia, đem nà ng ta, đem thể diện của Tiêu gia đặt chỗ nà o?

Trong lòng Từ thị bốc h�a, trước mắt tức giận đến hoa mắt.

Sau khi Tiêu �ại Bảo nghe thấy A Nhị nói đã có bầu, vốn cũng có chút hoà i nghi, nhưng không chịu nổi gi�ng điệu yêu đuối là m nũng của A Nhị. Ngược lại trong lòng còn thừa chút vui sướng vì sắp được là m cha.

A Nhị dựa và o Tiêu �ại Bảo, khóc lóc kể lể nói: "�ại Bảo ca, chà ng có thể nhẫn tâm để nhi tử mình bị sỉ nhục khi sinh ra không biết cha nó không?"

Nhi tá»­?!

Ngẫm lại Tiêu Thái sinh ra một cái đồ lỗ vốn, trước mắt Tiêu �ại Bảo sáng ng�i.

Hắn đứng thẳng dậy, cuối cùng cũng có một thứ hắn có thể áp đảo Tiêu Thái.

Tiêu �ại Bảo cà ng thêm dịu dà ng cầm bà n tay nh� bé của A Nhị, nhẹ nhà ng nói: "�ừng sợ, xong việc còn có ta!"

"�ại Bảo ca~!"

"A Nhị~!"

Hai ngư�i cầm tay nhìn nhau, như thể tình thâm đã lâu.

"Tiêu �ạo Bảo!"

Từ Thị không thể chịu được cơn giận nà y, nà ng ta xông lên, thừa dịp Tiêu �ại Bảo không chú ý cho hắn một cái tay.

"Bốp!"

"Tiêu �ại Bảo! Ngươi là tên hèn nhát! Ăn của ta, uống của ta, vậy mà vẫn cầm ti�n của ta nuôi đà n bà bên ngoà i?!"

Toà n trư�ng yên tĩnh, chỉ nghe tiếng khóc, mắng của Từ thị.

"Ngươi không phải ngư�i, ta... Từ gia chúng ta sẽ không b� qua cho ngươi!"

Whoa! Bên trong còn có chuyện như vậy?

�nh mắt bà n tán của ngư�i dân lại đổ dồn và o Tiêu �ại Bảo, đánh giá từ trên xuống.

A Nhị trốn phía Tiêu �ại Bảo, nghe thấy như thế thì ghét b� bĩu môi.

May mắn nà ng ta chưa từng muốn đi theo đồ nhu nhược nà y.

Nương tử trong nhà lại vạch mặt trước mặt ngư�i ngoà i, Tiêu �ại Bảo bưng hai má in hằn năm ngón tay nhìn v� phía Từ thị: "Ngươi điên rồi!"

"�úng! Ta điên rồi, ta bị ngươi bức điên rồi!" Nói xong Từ thị vừa muốn nhà o lên đánh Tiêu �ại Bảo, bị Tiêu �ại Bảo giữ chặt hai tay dùng sức đẩy ra.

Thôi Hạnh Hoa nhìn nhi tử bị thương, cũng đau lòng mắng Từ thị: "�ồ đà n bà độc ác nà y, xem ngươi là m mặt �ại Bảo của ta nà y!"

Từ thị chống mặt đất, một mình đứng dậy, gi�ng căm gi�ng nói: "Hắn xứng đáng! Ta nói cho các ngươi biết việc nà y sẽ không b� qua như vậy. Ta mới gả và o hơn nửa năm, đã tiêu biết bao nhiêu ti�n bạc cho gia đình các ngươi! Tiêu �ại Bảo, ngươi dám đối xử với ta như vậy, nhà mẹ đẻ, ca ca, đệ đệ cũng sẽ đòi lại công bằng cho ta!"

Nghĩ đến đám huynh đệ cao lớn thô kệch nhà mẹ đẻ Từ thị kia, Tiêu �ại Bảo nuốt nước b�t, lui v� sau hai bước.

"�ại Bảo ca, ta sợ." A Nhị kịp th�i kéo hắn lại, rút mình và o lồng ngực hắn.

Bị sự sùng báo tin tưởng của A Nhị nhìn, bước chân Tiêu �ại Bảo dừng lại, ý chí hà o hùng nói: "Không sao, b�n h� không dám là m gì chúng ta đâu."

Thôi Hạnh Hoa cau mà y đuổi nhóm thôn dân xung quanh r�i đi.

"Tản đi, tản đi, nhìn cái gì mà nhìn! Chuyện nhà của ta mượn các ngươi nhi�u chuyện."

"Không muốn ngư�i ta nói, thì nhà bà đừng là m ra những việc nà y a!"

"�úng vậy!"

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.