Chương 259: Ti�n đ�? 2
Khi Thạch bà bà đến cá»a phòng bếp. Thạch Mãn đã rá»a sạch nguyên liệu, sẵn sà ng thể hiện kỹ năng cá»§a mình.
Phó Nguyệt ôm Nhu Nhu ở ngoà i phòng xem náo nhiệt.
Thạch Mãn quay đầu lại nhìn Phó Nguyệt và Thạch bà bà , trà n đầy tự tin nói: "Phu nhân! Hôm nay muội sẽ là m cho m�i ngư�i một nồi thịt kho tà u, muội đã nhớ kỹ cách là m rồi, lần nà y nhất định không tồi!"
Phó Nguyệt mÃm môi không nói lá»�i nà o.
Thạch bà bà bước nhanh và o phòng bếp, Ä‘oạt lấy miếng thịt đã rá»a sạch trong tay nà ng.
"Ôi tr�i ơi, ta bảo ngươi nà y bà cô tôi ơi! Ngươi đừng dằn vặt miếng thịt nà y nữa, mua không cần ti�n sao? Lần trước nồi thịt kho tà u của ngươi bộ dáng nhìn cũng còn được, ăn và o miệng lại đắng ngắt!"
Thạch Mãn bĩu môi: "Bà ! Lần nà y con chắc chắn là m được, con đã h�i phu nhân rồi."
"�ừng lãng phà nữa, bảo ca ngươi đến. Không phải ngươi nói muốn thêu cho Nhu Nhu đôi tất nh� sao? Nhân lúc tr�i chưa tối, mau là m đi."
Thạch Mãn bị đẩy khá»�i phòng bếp, Thạch Dương lui má»™t bên thở phà o, vui vẻ nháºn lấy cái xẻng má»™t lần nữa.
Thạch Mãn đi đến, nhìn thấy Nhu Nhu đang ngủ say trong lồng ngực của Phó Nguyệt, lại vui vẻ nh� gi�ng nói: "A Mãn là m tất cho Nhu Nhu, thêu lên đó những con th� con đáng yêu!"
Phó Nguyệt xoa đầu nà ng: "A Mãn của chúng ta vất vả rồi, mau đi đi."
"Vâng!" Thạch Mãn chạy đi.
Phó Nguyệt lắc đầu, ôm Nhu Nhu v� đông sương phòng.
Tiêu Thái ngồi trước bà n sách nh�, mắt nhìn chằm chằm miếng ng�c bội trên bà n.
Phó Nguyệt đặt Nhu Nhu và o nôi nh�, Nhu Nhu khẽ hừ nhẹ.
Phó Nguyệt vá»— vá»— chăn bé, lắc lắc chiếc nôi dá»— dà nh, lúc nà y má»›i Ä‘i dáºy đến bên cạnh Tiêu Thái.
Nà ng nhìn ng�c bội trên bà n, trước mỉm cư�i kể chuyện Thạch Mãn ở phòng bếp cho Tiêu Thái nghe.
Tiêu Thái nghe nà ng nói những việc nh� nhặt trong nhà , nét mặt không kh�i dịu lại.
"Tay ngh� của A Mãn..." Tiêu Thái lắc đầu
"Hai ngư�i cũng là chó chê mèo lắm lông thôi."
Phó Nguyệt dựa và o hắn, Tiêu Thái đưa tay kéo nà ng ngồi trong vòng tay mình.
Hắn ôm Phó Nguyệt từ phÃa sau, nhẹ nhà ng khoác lên vai Phó Nguyệt: "Sao ta có thể ghét bá»� A Mãn chứ, chà Ãt muá»™i ấy mạnh hÆ¡n ta và i phần. Trong nhà chúng ta, ta cÅ©ng mạnh hÆ¡n A Giản Ä‘i."
Phó Nguyệt cư�i thà nh tiếng: "Có ti�n đồ! Lại đi so với đứa trẻ sáu tuổi, chà ng cũng không biết xấu hổ."
Hai ngưá»�i nhìn nhau, Ä‘á»�u thoải mái mà báºt cưá»�i.
Phó Nguyệt s� tai hắn: "Tâm trạng tốt hơn chưa?"
Tiêu Thái nghiêng đầu, tiện cho nà ng s�: "Có nà ng ở đây, đương nhiên sẽ rất tốt."
"Kinh thà nh bên kia, chà ng muốn Ä‘i thì chúng ta sẽ Ä‘i." Phó Nguyệt cháºm rãi nói.
"Thê tỠà ..." Tiêu Thái ôm chặt nà ng: "Nà ng muốn đi không?"
Phó Nguyệt: "Chỉ cần nhà chúng ta ở cùng nhau, đi đâu ta cũng bằng lòng."
Tiêu Thái im lặng trong chốc lát, mới rầu rĩ nói: "�ợi Nhu Nhu lớn thêm một chút đi."
"�ược, nghe theo chà ng."
"Không, nhà chúng ta đ�u nghe theo nà ng." Tiêu Thái phản bác.
"Váºy ta cho phép, lúc nà y nghe lá»�i chà ng." Phó Nguyệt ra vẻ hà o phóng vá»— vai hắn.
Tiêu Thái bị phong thái ngư�i đứng đầu trong nhà của nà ng là m buồn cư�i, mặt cũng giãn ra một chút.
Nhưng Ä‘au khổ tÃch tụ trong lòng tiêu tan má»™t chút.
Ä�êm đến, trong má»™t sân nhá»� độc láºp ở phÃa nam Thạch Châu thà nh má»™t con chim bồ câu thanh tú và đáng yêu đã được chá»§ nhân cá»§a nó thả ra.
Ngô thúc đứng trong sân, nhìn chim bồ câu bay đi xa.
Tr�i không phụ ngư�i có lòng, kỳ v�ng của lão gia cuối cùng cũng được đ�n đáp.
Bóng đêm dần bao phủ, sương mù cà ng dà y đặc.
Ngô thúc xoay ngư�i quay v� phòng.
Trong phòng khách nh� thắp đèn dầu, Diệp An lặng lẽ ngồi ở đó ăn điểm tâm.
Ngô thúc???
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
