Chương 258: Ti�n đ�? 1

Diệp An ho đến nỗi nước mắt già n giụa, qua một lúc lâu sau phục hồi mới lại.

Cậu ta lau sạch mắt, mũi, miệng, dè dặt đứng dậy: "Ngô... Ngô thúc."

Ngư�i trong phủ đ�u nói, Ngô thúc chính là nam nhân nhìn qua thấy máu trên sa trư�ng, còn cái chân kia bị què kia là vì đã chắn đao cho lão gia.

Lão gia tương đối tin tưởng Ngô thúc, ông cũng là đại quản gia của Dũng Nghị công phủ, đi ra ngoà i, m�i ngư�i đ�u phải cung kính ông ba phần.

Những tên sai vặt như b�n h� đ�u trải qua sự huấn luyện của Ngô Thúc. Thấy ông giận tái mặt, Diệp An thấp th�m không biết phải là m sao.

Ngô thúc ghét b� nhìn cậu ta. �ứa nh� xui xẻo nà y, những mặt khác đ�u rất tốt, nghe l�i, kín miệng. Nhưng lại không cưỡng lại được khi nhìn thấy đồ ăn ngon. Vẫn còn thiếu giáo huấn rồi.

Phó Nguyệt cư�i giảng hòa: "Diệp An thích ăn điểm tâm nhà chúng ta à , A Dương, đệ đi đóng gói mỗi loại một phần đi."

Nà ng lại nói với Ngô thúc: "Ngô thúc, ngà i cũng nếm thử tay ngh� nhà chúng ta xem."

"�iểm tâm của Tiểu Nguyệt có thể nói là tuyệt v�i." Tiêu Thái gật đầu ủng hộ nương tử nhà mình.

Ngô thúc nhướng mà y, cư�i tâng bốc: "Vậy ta đây phải nếm thử cẩn thận, nếu không tồi, ta sẽ mua một ít v� cho lão gia và công chúa của nhà ta."

Phó Nguyệt khoát tay: "Ngư�i một nhà , chút điểm tâm vặt nà y mua là m gì. Nếu Ngô thúc thích, đến lúc đó chúng ta đưa cho ngà i nhi�u một chút để ăn trên đư�ng."

Ngô Thúc cũng không nhi�u l�i, dù sao sau nà y hai nhà còn nhi�u th�i gian qua lại.

"Diệp An lại đây." Ngô thúc vẫy tay kêu.

"Vâng!"

Thạch Dương lại ch�n lựa, đóng gói điểm tâm, giao cho Diệp An cầm. Diệp An ôm chặt cảm ơn cậu, chạy đến cạnh Ngô thúc, cụp mắt, che lại ý cư�i th�a mãn.

Hì hì, Ngô thúc không ăn đồ ng�t, vậy mấy món điểm tâm nà y đúng là h�i cho cậu ta.

Ngô thúc liếc mắt nhìn tên tiểu tử ngốc nà y cư�i trộm, vỗ và o ót cậu ta.

Diệp An thu lại nụ cư�i, nghiêm chỉnh đứng thẳng,

Ngô thúc nhìn v� phía Tiêu Thái: "Vậy hôm nay cứ như vậy trước, qua hai ngà y đến tiết thanh minh, chúng ta cùng ngồi xe ngựa quay v� Bình An thôn."

Tiêu Thái gật đầu: "Ngô thúc đi thong thả."

Tiễn Ngô thúc đi, Phó Nguyệt đi đến bên cạnh Thạch bà bà .

Nà ng nghiêng ngư�i, nhẹ nhà ng ôm Nhu Nhu: "Ngủ rồi?"

Thạch bà bà gật đầu, cũng hạ gi�ng nói: "�úng vậy, Nhu Nhu rất ngoan, chơi với bé một chút lại ngủ rồi, không khóc nháo. Xem chừng chốc lát tỉnh lại sẽ đói bụng."

Thạch bà bà ưa thích nhìn tiểu bảo bảo.

Ở trong mắt bà rất dễ chăm sóc. Khóc hai tiếng thì có là gì.

Phó Nguyệt cư�i cư�i: "Con ôm bé v� đông sương phòng, Thạch bà bà là m việc của bà đi."

Thạch bà bà vỗ góc áo đứng dậy: "Vậy bà già ta đi giúp A Dương một tay. Cũng không biết nha đầu A Mãn kia có là m phi�n ca ca của nó không."

Phó Nguyệt cư�i theo bà ra hậu viện: "Thạch bà bà , bà đừng lo lắng. M�i ngư�i đ�u có sở trưởng, A Mãn còn nh� chưa xác định được thôi."

Thạch bà bà : "Phu nhân đừng chi�u nó, nó cũng là nha đầu mư�i ba tuổi rồi, qua hai năm nữa mư�i lăm tuổi trở thà nh thiếu nữ đến tuổi cập kê rồi."

Nghe l�i cằn nhằn của Thạch bà bà , Phó Nguyệt trong đôi mắt cong cong của nà ng chứa ý cư�i nồng đậm.

Tính tình của Thạch Mãn cà ng ngà y cà ng hoạt bát khiến ngư�i khác yêu thích. Huynh muội nà y cũng kỳ quái, không chỉ tính cách khác nhau, sở trưởng cũng không giống.

Thạch Dương thích nấu ăn, để không ngừng luyện tập, từ hạ qua đông chưa từng dừng lại. Mà cậu cũng không phụ sự kỳ v�ng của m�i ngư�i, trù nghệ ngà y cà ng tỉ mỉ.

Mà trù nghệ của Thạch Mãn...

Ờm, có lẽ Tiêu Thái có quy�n lên tiếng nhất.

Bất luận cố gắng nếm thử như thế nà o, vẫn luôn kém một chút.

Nhưng kỹ năng thêu thùa của nà ng rất khéo léo, ngược lại cũng không cần vật lộn với việc nấu ăn.

�áng tiếc nha đầu kia có khi cũng rất cứng đầu, nà ng sùng bái Phó Nguyệt, cà ng muốn luyện tập xuất sắc hết m�i chuyện. Phòng bếp là sân nhà của Thạch Dương, cho nên đối với muội muội vướng chân vướng tay nà y vừa ghét b� lại bất đắc dĩ.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.