Chương 197: Thu nhận đ�? ?�ệ 2

Phó Nguyệt và Tiêu Thái giả bộ không nhìn thấy.

Tiêu Thái: “�ược rồi, tr�i không còn sớm nữa, sư phụ ngươi muốn ngủ, ngươi cũng đi rửa mặt rồi nghỉ ngơi đi.�

Thạch Dương dùng tay áo lau lau đôi mắt, bò dậy.

Tiêu Thái đỡ Phó Nguyệt đi ra kh�i thư phòng.

Phó Nguyệt không nhẫn nại được với hắn li�n nói: “Thân thể ta rất kh�e, không cần dìu đỡ đâu.�

Tiêu Thái: “Tr�i tối đư�ng trơn, nghe l�i nà o.�

Phó Nguyệt bĩu môi nghe theo hắn.

Cửa của đại thư phòng không đóng.

�ám ngư�i Thạch bà bà ở chính đư�ng nghe rõ rà ng l�i nói của b�n h�.

�nh mắt của Thạch bà bà trà n đầy phức tạp nhìn ba ngư�i, ngà n vạn l�i nói cũng không thốt lên được, cuối cùng chỉ nói: “Chỉ cần phu nhân không chê, bà bà sẽ luôn hầu hạ phu nhân. Chỗ nà o A Dương là m không tốt, phu nhân cứ tùy ý răn dạy.�

Ân tình của Tiêu gia đối với b�n h� quá nặng, vì thế Thạch bà bà không muốn được xóa nô tịch.

Ở lại Tiêu gia là để báo đáp Phó Nguyệt, cũng là thể hiện sự rà ng buộc cho Thạch Dương. Chỉ cần có bà ở đây, đứa nh� A Dương nà y tr�ng tình tr�ng nghĩa, v� sau khôi phục thân phận tự do cũng sẽ không phản bội, gia nhập và o nhà khác.

Phó Nguyệt: “Ta là m sư phụ sẽ rất nghiêm khắc, Thạch bà bà đừng đau lòng là được.�

“Sẽ không sẽ không, tiểu tử kia được dạy dỗ chính là đi�u hắn nên nhận.�

“M�i ngư�i đi nghỉ đi, ngà y mai còn phải bận việc nữa đó.�

Ngà y hôm sau, Phó Nguyệt bắt đầu dạy Thạch Dương trù nghệ.

Cũng không giới hạn mấy thứ điểm tâm ở cửa hà ng kia.

Phó Nguyệt rèn dạy Thạch Dương từ cơ sở trù nghệ ban đầu.

Món chay Trung Quốc, cơm Tây, bánh ng�t kiểu Âu Tây…

�ã bái sư, Phó Nguyệt li�n không h� che giấu đi�u gì, dốc lòng truy�n thụ.

Ban ngà y tháng bảy, th�i tiết hơi khô nóng một chút, đặc biệt trong phòng bếp độ nóng cà ng cao hơn.

Kỹ thuật xắt rau, tỉa củ quả h�c dần dần, mỗi ngà y lặp lại công việc huấn luyện buồn tẻ, Thạch Dương đứng h�c một ngà y thì mồ hôi rơi như mưa.

Thấy hắn có thể kiên trì không ngại khổ và lư�i biếng, Phó Nguyệt cũng rất vừa lòng.

Là m điểm tâm, chỉ đạo đồ đệ, cuộc sống sinh hoạt của Phó Nguyệt rất nhà n nhã tự tại.

Ch� đến khi Lý �ình thật sự không ch� nổi nữa chủ động tìm tới cửa.

Nà ng lúc nà y mới phản ứng lại đã quên cái gì.

Lý �ình trước hết mang sổ sách của thêu chữ thập tới cùng khoản ti�n lợi nhuận đưa cho Phó Nguyệt, nói rõ rà ng từng khoản cùng nà ng.

Phó Nguyệt vuốt một xấp ngân phiếu thật dà y, lại hiểu biết hơn v� thực lực của Lý gia ở Giang Nam.

Lý �ình nói xong chính sự, uống ngụm trà , lúc nà y mới nhắc lại chuyện cũ.

“Tiểu Nguyệt, lúc trước ta nhắc qua chuyện là m áo cưới, muội suy xét như thế nà o?�

Bà cũng hết cách rồi, gần một tháng nay, tri phủ phu nhân thỉnh thoảng phái ngư�i tới tiệm h�i ý, bà thật sự không khất mãi được.

Mặc dù không nhận việc, cũng phải phản hồi lại cho ngư�i ta.

Kỳ thật bà đã sớm muốn tới cửa.

Nhưng không khéo, mấy ngà y trước cửa hà ng Phó Nguyệt có ngư�i gây sự ầm ĩ khiến cho bà chủ té xỉu, b�n h� cũng đ�u nghe nói đến tin tức nà y.

Vì để không quấy rầy Phó Nguyệt nghỉ ngơi, Lý �ình li�n chưa tới cửa.

Ngay từ đầu Phó Nguyệt đã do dự đối với việc nà y, th�i gian quá eo hẹp.

Mà hiện nay thân thể của nà ng cũng không cho phép nà ng nhận việc.

Phó Nguyệt nhẹ nhà ng vỗ v� bụng, hơi ngượng ngùng một chút nói với Lý �ình: “�ình tỷ, v� sau thân thể muội sợ là không nhận được việc nà y.�

Thân thể?

Lý �ình nhìn bà n tay nà ng h� khép trên bụng, sửng sốt trong chốc lát rồi mừng rỡ nói: “�ây là …?�

“Mới hai tháng thôi.�

“Chúc mừng chúc mừng! Thế thì v� sau tinh thần không thể chịu khổ được, để quay v� ta giúp muội từ chối.�

��u là nữ nhân, Lý �ình cũng hiểu.

Lý �ình giúp nà ng dứt khoát cự tuyệt như thế, có thể sẽ đắc tội phu nhân của tri phủ, Phó Nguyệt băn khoăn.

“Ch� qua một khoảng th�i gian nữa ổn định thì cũng có dà nh một chút th�i gian chậm rãi thêu một cái khăn voan đ�, còn v� tr�n bộ áo cưới ta thật sự hữu tâm vô lực.�

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.