Chương 196: Thu nháºn đ�? ?�ệ 1
“Phu nhân, ta muốn đi theo ngà i h�c điểm tâm.�
Thạch Dương kiên định mà nhìn Phó Nguyệt: “Chá»� ta há»�c là m Ä‘iểm tâm xong, phu nhân sẽ không phải vất vả như váºy nữa.â€�
Phó Nguyệt hÆ¡i chá»›p chá»›p mi, dịu dà ng nói: “Nếu ngươi chỉ báºn tâm thân thể cá»§a ta thì không cần phải thế. Còn vá»� phần việc cá»§a phòng bếp, ta sẽ tìm……â€�
“Không phải!�
Thạch Dương vội vã ngắt l�i Phó Nguyệt.
Hắn sợ Phó Nguyệt hiểu lầm ý cá»§a hắn, láºp tức bổ sung nói: “Ta thÃch là m Ä‘iểm tâm!â€�
Trước khi tá»›i Tiêu gia, hắn cùng nãi nãi và muá»™i muá»™i sống nương tá»±a lẫn nhau. Má»™t ngà y lo toan ba bữa cÆ¡m Ä‘á»�u rất cháºt váºt chứ đừng nói đến chuyện được ăn Ä‘iểm tâm ngá»�t.
Phó Nguyệt là ngư�i hà o phóng, đồ ng�t trong nhà hay những món ăn ngon thì m�i ngư�i có thể ăn tùy ý.
Hắn vĩnh viễn không thể nà o quên được cảm giác khi lần đầu tiên ăn được một miếng bánh kem nh�.
Hương vị ng�t ngà o m�m mại khắc và o đầu tim, là m ngư�i ta cứ ngà y ngà y trông ngóng lại được nhấm nháp mỹ vị.
Cơn đói khát ngà y xưa chôn sâu trong ký ức, cho nên đối với đồ ăn, Thạch Dương luôn vạn phần quý tr�ng.
Hắn tháºt sá»± rất yêu thÃch trù nghệ.
Trước kia hắn không dám nhắc đến việc há»�c tay nghá»� nà y, hắn chỉ là má»™t nô bá»™c được mua vá»�, gia chá»§ đã cứu muá»™i muá»™i, lại cho bá»�n há»� cuá»™c sống an ổn, hắn cÅ©ng biết tốt xấu, cÅ©ng láºp chà phải ngoan ngoãn nghe lão gia phu nhân sai bảo là m việc.
Nhưng hai ngà y nà y biết Phó Nguyệt ưu phiá»�n, trong lòng hắn liá»�n nảy ra má»™t ý niệm, nếu hắn cÅ©ng có thể há»�c táºp trù nghệ thì sao?
Hạt giống hy v�ng li�n m�c rễ nảy mầm, khó có thể nhổ lên được.
Trằn tr�c mấy đêm, Thạch Dương vẫn muốn cố gắng một lần, chủ động mở miệng nói ra.
Thạch Dương: “Lão gia phu nhân yên tâm, ta là nô bộc có khế ước bán thân nên sẽ không chạy đi đâu được. Mặc dù phu nhân dạy tay ngh� nà y cho ta, nhất định ta sẽ không tiết lộ ra ngoà i phản bội Tiêu gia!�
Nghe thấy đứa trẻ tháºt lòng muốn há»�c, Phó Nguyệt đã suy xét lại.
Hiện tại lại nghe hắn phát ra l�i th� son sắt phải bán mạng cả đ�i cho Tiêu gia, Phó Nguyệt bất đắc dĩ mà lắc đầu cư�i cư�i.
Thấy Phó Nguyệt lắc đầu, trong lòng Thạch Dương lạnh hÆ¡n má»™t ná»a, cúi thấp đầu xuống.
Không có cơ hội sao?
Quả nhiên là hắn hi v�ng hão huy�n sao?
Phó Nguyệt thấy đứa trẻ nhá»� á»§ rÅ© cụp Ä‘uôi, mở miệng há»�i: “Tháºt sá»± nghÄ© kỹ chưa? Ä�i theo ta há»�c trù nghệ cÅ©ng không được bá»� dở ná»a chừng, sư phụ sẽ rất nghiêm khắc đấy.â€�
Nước phù sa không chảy ra ruộng ngoà i. Từ lúc mua ba ngư�i Thạch gia, mấy ngà y nà y ở chung, Phó Nguyệt cũng coi b�n h� như ngư�i một nhà .
�ứa trẻ muốn h�c, cho hắn một cơ hội thì có gì không được chứ.
Thạch Dương mơ hồ mà ngẩng đầu lên, thất thần nhìn Phó Nguyệt cùng Tiêu Thái.
Hắn không nghe lầm chứ, phu nhân đồng ý dạy hắn sao?
Thấy tiểu tá» nà y Ä‘ang sá»ng sốt, Tiêu Thái đổ ly nước ấm mang đến trước mặt hắn, cưá»�i mở miệng: “Thất thần là m gì? Còn không mau kÃnh trà cho sư phụ ngươi Ä‘i.â€�
Thạch Dương nhìn hai ngưá»�i bá»�n há»�, hốc mắt dần dần á»ng Ä‘á»�.
Hắn từ từ đứng dáºy, Ä‘i đến trước mặt Phó Nguyệt quỳ xuống, mạnh mẽ dáºp đầu lạy ba cái.
Ä�ôi tay Thạch Dương run rẩy tiếp nháºn chén trà đưa tá»›i trước mặt Phó Nguyệt: “Sư phụ! Má»�i ngà i uống trà !â€�
Phó Nguyệt thu lại nụ cưá»�i, nghiêm túc mà tiếp nháºn: “Ä�ã bái sư rồi, hi vá»�ng ngươi là m đến nÆ¡i đến chốn, không sợ vất vả.â€�
“Xin tuân theo sư phụ dạy bảo.�
Uống trà xong, Phó Nguyệt một lần nữa lại cư�i nói: “�ược rồi, mau đứng lên đi. V� sau cố gắng h�c là m cho gi�i, ch� đến khi ngươi có thể một mình đảm đương một phương thì ta sẽ xóa b� thân phân nô bộc cho các ngươi.�
Phó Nguyệt cÅ©ng có suy nghÄ© sau nà y sẽ xóa bá»� thân pháºn nô bá»™c cho ba ngưá»�i Thạch gia, lúc nà y nói ra chẳng qua chỉ để khÃch lệ Thạch Dương má»™t phen.
Thạch Dương nghẹn ngà o mà lại dáºp đầu vá»›i Phó Nguyệt.
Phu nhân không chỉ phát bạc và o má»—i tháng cho bá»�n hắn, ngay cả A Mãn cÅ©ng có, vá»� sau còn xóa bá»� thân pháºn nô bá»™c cho bá»�n há»�. Trong lòng Thạch Dương trà n đầy ấm áp, lá»�i nói đơn giản không thể diá»…n tả hết được ná»—i cảm kÃch vạn phần cá»§a hắn.
Mặt đất trước mặt Thạch Dương bị từng gi�t nước mắt thấm ướt.
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
