Chương 12: Lựa Chọn Khó Khăn

Cánh cửa bật mở, tiếng bước chân vang lên. Đinh Tùng đứng đó, mỉm cười đầy kiêu ngạo. Ánh sáng từ những bóng đèn lờ mờ chiếu lên gương mặt hắn, tạo nên vẻ bí ẩn khó tả. Lâm Tuấn cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, lòng hắn như có lửa đốt.

“Không ngờ các bạn lại đến đây nhanh như vậy,” Đinh Tùng nói, giọng điệu đầy mỉa mai. “Tôi đã chuẩn bị cho một cuộc chiến thú vị.”

“Cút ngay!” Tuấn quát, hai tay nắm chặt thành quyền. “Đừng có đùa giỡn với chúng tôi!”

Hải và Linh đứng sau, ánh mắt cảnh giác. Linh thì thầm: “Chúng ta cần phải tìm cách thoát ra. Hắn không đến đây chỉ để trò chuyện.”

“Đúng vậy,” Tuấn gật đầu, không rời mắt khỏi kẻ thù. “Hắn đang tìm kiếm điều gì đó.”

“Các bạn thật sự ngây thơ,” Đinh Tùng cười lớn, từng tiếng cười như những mũi tên đâm vào tâm trí họ. “Chẳng lẽ các bạn không nhận ra rằng cuộc chiến này đã bắt đầu từ lâu? Tôi chỉ đang tìm kiếm những quân cờ phù hợp cho trò chơi của mình.”

“Chúng ta không phải là quân cờ của ai cả!” Hải hét lên, ý chí của cậu mạnh mẽ như một ngọn lửa. “Chúng ta sẽ không để hắn kiểm soát chúng ta!”

“Thật đáng tiếc,” Đinh Tùng nói, ánh mắt hắn chuyển sang Mai, đang tìm kiếm thông tin. “Tôi đã có kế hoạch cho tất cả các bạn. Một trong số các bạn sẽ phải hy sinh để cứu những người khác.”

Câu nói ấy như một cú sốc giáng xuống đầu họ. Lâm Tuấn cảm thấy tim mình thắt lại. “Cái gì? Không thể nào!”

“Đó là cách duy nhất để vượt qua thử thách sắp tới,” Đinh Tùng tiếp tục, không hề tỏ ra cảm xúc. “Chỉ một người sẽ phải gánh chịu nỗi đau, còn lại sẽ được tự do.”

“Chúng ta không thể để điều đó xảy ra!” Linh kêu lên, ánh mắt cô đầy quyết tâm. “Chúng ta sẽ không hy sinh bất kỳ ai!”

“Điều đó không phải do các bạn quyết định,” Đinh Tùng đáp, giọng điệu lạnh lùng. “Thế giới này đã được định sẵn. Các bạn chỉ là những nhân vật trong trò chơi của tôi.”

“Chúng ta sẽ không chơi theo luật của ngươi!” Tuấn khẳng định, cảm giác phẫn nộ trỗi dậy trong lòng. “Chúng ta sẽ tìm cách khác!”

“Vậy hãy chuẩn bị tinh thần cho cuộc chiến. Tôi sẽ không nương tay đâu,” Đinh Tùng nói, và rồi hắn biến mất vào bóng tối.

“Chúng ta không thể để hắn làm điều đó!” Hải thở hổn hển, mồ hôi chảy trên trán cậu. “Chúng ta phải hành động ngay bây giờ!”

Mai vẫn đang chăm chú tìm kiếm thông tin. “Tôi cần thêm thời gian,” cô nói, giọng có chút run rẩy. “Có thể sẽ có một lối thoát, nhưng không chắc chắn.”

“Chúng ta không có thời gian!” Tuấn quát. “Hắn sẽ quay lại bất cứ lúc nào!”

Linh nhìn quanh, cảm nhận được không khí u ám bao trùm. “Chúng ta phải quyết định ngay bây giờ. Nếu một người phải hy sinh, ai sẽ là người đó?”

“Không ai cả!” Hải nói, quyết tâm trong ánh mắt. “Chúng ta phải tìm cách khác.”“Nhưng nếu không có lựa chọn nào khác?” Linh hỏi, giọng cô có chút chùng xuống. “Chúng ta không thể để tất cả bị tiêu diệt.”

“Chúng ta sẽ tìm ra cách!” Tuấn khẳng định, nhưng trong lòng hắn không khỏi lo lắng. Hắn cảm thấy sự rạn nứt trong nhóm mình, và điều đó khiến hắn cảm thấy nặng nề.

“Cậu nghĩ sao về việc thử tìm kiếm một lối đi bí mật?” Mai đề xuất. “Có thể có một đường khác để thoát ra ngoài mà không cần phải hy sinh ai.”

“Ý hay!” Hải gật đầu, ánh mắt sáng lên. “Chúng ta có thể tìm hiểu thêm về tòa nhà này.”

“Cẩn thận, đừng để bị phát hiện,” Tuấn nhắc nhở, trong lòng hắn đang dấy lên những lo lắng không nguôi.

Nhóm bắt đầu lục soát xung quanh, từng góc khuất đều được kiểm tra kỹ lưỡng. Họ tìm thấy nhiều tài liệu, nhưng không có gì hữu ích. “Tại sao không có gì ở đây?” Linh hỏi, sự thất vọng hiện rõ trên mặt.

“Có thể Đinh Tùng đã lấy đi tất cả những gì quan trọng,” Tuấn nói, cảm giác bất an ngày càng lớn. “Chúng ta cần phải đi nhanh hơn.”

“Đợi đã!” Mai đột nhiên kêu lên, ánh mắt cô dừng lại trên một bức tường. “Có thể có một cánh cửa bí mật ở đây.”

“Cậu chắc chứ?” Hải hỏi, ánh mắt đầy hy vọng.

“Tôi cảm thấy như vậy,” Mai nói, rồi bắt đầu kiểm tra bức tường. Một lúc sau, cô chạm vào một mảnh tường, và bất ngờ, một tiếng cạch vang lên. Bức tường từ từ mở ra, để lộ một không gian tối tăm bên trong.

“Đi nào!” Tuấn hối thúc, lòng hắn tràn đầy hy vọng. “Đây có thể là cơ hội của chúng ta.”

Nhóm bước vào bên trong, không khí lạnh lẽo bao quanh. Từng bước chân nhẹ nhàng, họ cảm nhận được sự hồi hộp. “Chúng ta cần phải cẩn thận,” Linh thì thầm.

Bên trong là một hành lang dài, với những cánh cửa đóng kín. “Chúng ta có thể tìm thấy manh mối ở đây,” Mai nói, ánh mắt cô sáng lên.

“Phải, nhưng hãy nhớ rằng Đinh Tùng có thể theo dõi chúng ta bất cứ lúc nào,” Tuấn nhắc nhở.

Họ tiếp tục di chuyển, lòng đầy lo lắng nhưng cũng tràn đầy hy vọng. Đột nhiên, một tiếng động lớn vang lên phía cuối hành lang. Họ dừng lại, ánh mắt hướng về phía đó.

“Có gì đó không ổn,” Hải nói, vẻ mặt nghiêm túc. “Chúng ta cần phải chuẩn bị.”

“Đúng vậy,” Tuấn đồng tình, cảm giác hồi hộp tràn ngập trong lòng. Họ không thể lùi bước, nhưng cũng không thể tiến lên mà không chuẩn bị.

Một giọng nói vang lên từ bóng tối. “Các người nghĩ rằng có thể trốn thoát sao?” Đinh Tùng xuất hiện trở lại, ánh mắt hắn đầy thách thức. “Hãy chuẩn bị cho những gì sắp xảy ra.”

Lâm Tuấn cảm thấy như có một cái gì đó đang đè nặng lên vai mình. Họ đã đứng trước một quyết định khó khăn, một lựa chọn sinh tử. Những gì họ đã trải qua chỉ là khởi đầu cho một cuộc chiến lớn hơn, và giờ đây, lòng trung thành và tình bạn sẽ bị thử thách như chưa bao giờ có trước đây.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.