Chương 11: Nhiệm Vụ Thứ Ba
Khi ánh sáng chói lòa tan biến, nhóm của Lâm Tuấn nhận ra mình đã đặt chân đến một thế giới hoàn toàn mới. Không khí xung quanh nặng nề, đầy sự căng thẳng của một trận chiến sắp diễn ra. Những âm thanh của súng đạn, tiếng la hét và những tiếng động ầm ầm từ xa vang vọng, báo hiệu rằng họ đã lạc vào một thế giới game hành động.
“Chúng ta đang ở đâu vậy?” Hải hỏi, ánh mắt quét xung quanh.
“Có vẻ như là một thành phố đang bị tấn công,” Mai đáp, nhanh chóng mở laptop để kiểm tra. “Tôi cần một chút thời gian để xác định vị trí và các mối đe dọa xung quanh.”
“Đừng chậm trễ quá,” Linh nhắc nhở. “Chúng ta phải hành động nhanh chóng.”
Lâm Tuấn gật đầu. “Hãy chia ra thành các nhóm nhỏ. Mai, cậu ở lại và theo dõi tình hình. Hải và Linh, chúng ta sẽ đi khám phá.”
“Được rồi, nhưng chúng ta phải cẩn thận,” Hải nói, nắm chặt tay. “Tôi không muốn bất kỳ ai bị thương.”
Nhóm nhanh chóng chia tay, từng bước đi trên những con phố hoang tàn. Những tòa nhà cao tầng bị phá hủy, khói lửa bốc lên từ các góc phố, và cảm giác nguy hiểm luôn hiện hữu. Lâm Tuấn và hai người bạn của mình đi sâu vào trong, cố gắng tìm hiểu tình hình.
“Cậu có thấy gì không?” Linh hỏi, nhìn vào các ngóc ngách tối tăm.
“Không có gì cả, chỉ có những mảnh vỡ,” Tuấn trả lời. “Nhưng tôi cảm thấy có ai đó đang theo dõi chúng ta.”
“Cảm giác này thật kỳ lạ,” Hải nói, ánh mắt cảnh giác. “Chúng ta phải tìm ra kẻ thù trước khi chúng ta bị tấn công.”
Đột nhiên, một tiếng nổ lớn vang lên, và một nhóm lính trang bị vũ khí hiện đại lao về phía họ. Lâm Tuấn không kịp suy nghĩ, lập tức ra hiệu cho Hải và Linh. “Chạy!”
Ba người nhanh chóng tìm chỗ ẩn nấp sau một chiếc xe tải cũ kỹ. Những viên đạn bắt đầu bay tới, đập vào thân xe tạo ra những tiếng kêu chát chúa.
“Mai, chúng ta cần hỗ trợ!” Tuấn kêu lên qua bộ đàm.
“Tôi đang cố gắng hack vào hệ thống an ninh của thành phố,” Mai trả lời, giọng đầy căng thẳng. “Cố gắng giữ an toàn!”
Hải nắm chặt tay Tuấn, ánh mắt đầy quyết tâm. “Chúng ta phải tấn công lại. Để họ không nghĩ rằng chúng ta yếu đuối.”
“Đúng vậy,” Linh đồng tình. “Nếu không, chúng ta sẽ bị dồn vào thế bí.”
Lâm Tuấn hít một hơi sâu, cảm giác adrenaline dâng trào. “Chúng ta sẽ tấn công từ hai bên. Hải, cậu cầm chân họ ở đây, tôi và Linh sẽ vòng qua. Chuẩn bị nhé!”
“Rõ!” Hải nói, cơ thể căng cứng sẵn sàng cho trận chiến.
Lâm Tuấn và Linh lén lút di chuyển, tìm kiếm cơ hội tấn công. Họ áp sát vào một góc, thấy nhóm lính đang tập trung vào chỗ Hải. “Bây giờ!” Tuấn hét lên, cùng Linh xông ra.
Hải đã bắt đầu tấn công, những cú đấm mạnh mẽ và những động tác khéo léo khiến đối thủ bất ngờ. Lâm Tuấn và Linh nhanh chóng phối hợp, tạo thành một đội hình vững chắc. Họ sử dụng các kỹ năng của mình một cách nhuần nhuyễn, từng đòn đánh mạnh mẽ, từng cú né tránh chính xác.
“Chúng ta làm tốt lắm!” Linh hô lớn, nụ cười rạng rỡ trên môi.“Đừng quá tự mãn!” Tuấn nhắc nhở, nhưng trong lòng hắn cũng tràn đầy phấn khích. Họ đã làm chủ được tình huống, nhưng chưa thể lơ là.
Sau vài phút chiến đấu, nhóm lính bị đánh bại. Hơi thở của cả ba người đều gấp gáp, nhưng nụ cười trên khuôn mặt họ là minh chứng cho sự thành công. “Chúng ta làm được!” Hải thốt lên, tay đấm nhẹ vào vai Tuấn.
“Nhưng vẫn còn nhiều điều phải làm,” Linh nói, nhìn về phía xa. “Chúng ta cần tìm hiểu nguồn gốc của cuộc tấn công này.”
“Đúng vậy. Mai đã có thông tin gì chưa?” Tuấn hỏi, rút điện thoại ra.
“Chưa, nhưng tôi cảm thấy có điều gì đó không ổn,” Mai trả lời, âm thanh từ bộ đàm có chút lo lắng. “Có một người đứng sau tất cả những điều này. Tôi cần thời gian để tìm ra.”
“Thời gian không phải là điều chúng ta có,” Tuấn nói, cảm giác lo lắng trỗi dậy. “Chúng ta cần hành động ngay.”
“Có một tòa nhà chính quyền ở phía bắc. Có thể tìm thấy manh mối ở đó,” Linh đề xuất.
“Vậy thì chúng ta không thể chần chừ,” Hải nói, quyết tâm trong ánh mắt. “Đi nào!”
Họ nhanh chóng di chuyển về phía tòa nhà, từng bước chân đều cẩn trọng. Cảm giác hồi hộp bao trùm khi họ tiến gần tới mục tiêu. Lâm Tuấn cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, và trong lòng hắn, một nỗi lo lắng mới dấy lên.
Khi đến nơi, họ thấy cánh cửa chính bị mở toang, bên trong là một không gian hỗn độn. Những tài liệu và thiết bị công nghệ vương vãi khắp nơi. “Có vẻ như đã có một cuộc chiến ở đây,” Linh nhận xét.
“Đi tìm thông tin nhanh lên,” Tuấn thúc giục. “Mai, cậu có thể giúp chúng tôi tìm ra dữ liệu quan trọng không?”
“Tôi sẽ thử,” Mai trả lời, giọng quyết tâm.
Trong khi Mai bắt đầu tìm kiếm thông tin, Lâm Tuấn và hai người bạn của hắn cảnh giác quan sát xung quanh. Họ biết rằng kẻ thù có thể quay trở lại bất cứ lúc nào.
“Chúng ta cần phải cẩn thận. Có thể còn nhiều lính ở đây,” Hải nhắc nhở.
“Chúng ta không được để bất kỳ ai phát hiện ra mình,” Linh đồng tình.
Lâm Tuấn gật đầu, cảm giác hồi hộp trong lòng ngày càng tăng. Hắn không chỉ phải bảo vệ bạn bè, mà còn phải tìm ra kẻ đứng sau mọi chuyện. Trong khoảnh khắc đó, một ý nghĩ lóe lên trong đầu hắn, và hắn không thể gạt bỏ cảm giác rằng Đinh Tùng có thể đang theo dõi từng bước đi của họ.
“Mai, cậu có tìm ra thông tin gì chưa?” Tuấn hỏi, không thể ngừng lo lắng.
“Chưa… nhưng tôi cảm thấy có một thứ gì đó lớn hơn đang chờ đợi chúng ta,” Mai trả lời, ánh mắt đầy nghi hoặc.
“Cố gắng lên! Chúng ta không thể dừng lại,” Hải kêu lên, sự căng thẳng lan tỏa trong không khí.
Khi họ chuẩn bị tiếp tục tìm kiếm, một tiếng động lớn vang lên từ phía cửa ra vào. Họ quay lại, thấy một bóng người bước vào. “Chào mừng các bạn đến với thế giới của tôi,” Đinh Tùng cười nham hiểm, ánh mắt sắc lạnh như dao.
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
