Chương 67: Tra Tấn Đến Chết
Minh dùng sức một mình chiến thắng bốn ván sở trường của Tứ Quý Hai trong cùng một lúc khiến toàn trường chấn động.
Đến cả Tứ Quý Hai luôn tự cho rằng bản thân hơn người cũng phải nể phục. Không ai ở đây biết rõ hơn bọn họ, rằng người có thực lực trong cùng một lúc thắng bọn họ ở bốn môn bài khác nhau đáng sợ như thế nào. Tứ Quý Hai ước lượng trình độ của Minh phải đạt đến top hai mươi người đứng đầu thế giới hiện nay rồi.
Vì vậy, thái độ của Tứ Quý Hai đối với Minh lúc này cũng thay đổi hoàn toàn, trở nên cung kính bội phần, cũng gọi Minh là “ thiếu gia ” giống với Sói Ba Đầu - Thiếu gia thật lợi hại, là bốn người chúng tôi có mắt mà không thấy thái sơn.
Tứ Quý Hai đồng hành hợp tác với nhau nhiều năm, lời nói lúc này vô cùng nhất quán, nếu không phải cả bốn người đều có khẩu hình miệng, sợ rằng có người còn nghĩ vừa rồi chỉ là một người duy nhất đại diện lên tiếng.
Minh nở một nụ cười thân thiện với Tứ Quý Hai, sau đó ánh mắt ngay lập tức tràn ngập sát khí hướng về Hoàng Xà.
Minh đã lộ ra thực lực đáng sợ, Năm Đốc nào dám đắc tội Minh nữa, vội đẩy Hoàng Xà ra chịu trận - Minh thiếu gia! Mong cậu không vì thái độ vừa rồi của tôi mà tức giận. Cậu đã thắng, bây giờ cả cơ thể và tính mạng của Hoàng Xà cùng những người liên quan đến ông ta là của cậu, cả thành phố B này cũng là của cậu!
Minh không nói gì, chỉ im lặng đứng nhìn Hoàng Xà cùng người thân của hắn đang không ngừng run rẩy vì sợ hãi.
Hoàng Xà vì sợ hãi quá mức, hai hàm răng liên tục va chạm vào nhau, miệng lắp bắp không nói thành lời, nước mắt nước mũi của ông ta và người thân ông ta không ngừng chảy ra.
Hoàng Xà lúc này vô cùng tuyệt vọng cùng hối hận, tự trách bản thân đã làm quá nhiều chuyện ác cùng với dung túng cho thằng Cường làm chuyện ác. Ông ta lúc này không dám hận Minh, cũng không dám phát điên, bởi vì ông ta không thể, đứng trước sức mạnh tuyệt đối được thể hiện ra của Minh, Hoàng Xà ngay cả tư cách bất kính trong suy nghĩ cũng không thể có.
Thấy Minh không nói gì, Năm Đốc lại chủ động đứng ra, hướng về phía Minh - Minh thiếu gia! Nếu như cậu tin tưởng, hãy để cho người của tôi giúp cậu đòi món nợ từ trên người Hoàng Xà!
Minh gật đầu, dù sao thủ đoạn của đám côn đồ xã hội đen này cũng nhiều vô số kể, để bọn chúng ra tay thì kết cục của Hoàng Xà và những người liên quan đến ông ta sẽ càng thảm hơn.
Năm Đốc chưa cho thuộc hạ ra tay vội, mà gọi một cuộc điện thoại. Ông ta biết, Minh hoàn toàn có thể chờ, dù sao Hoàng Xà cùng những người liên quan đến ông ta chắc chắn sẽ phải nhận một cái kết rất thảm, không cách nào tránh được. Cho nên càng phải đợi lâu, cũng là càng giày vò bọn họ hơn.
Chưa đến mười phút, đội ngũ những bác sĩ giỏi nhất trong thành phố H đã đến nơi. Minh không hiểu Năm Đốc gọi những người này đến để làm gì, nhưng hắn biết hắn sẽ có câu trả lời sớm thôi.
Hoàng Xà không chỉ thua tính mạng của ông ta và những người có liên quan cho Minh, mà còn thua cả cơ thể cho Minh. Cho nên Hoàng Xà và những người có liên quan đến ông chắc chắn sẽ không được nhận một cái chết dễ dàng.
Người đầu tiên hôm nay phải chịu hậu quả do việc cha con Hoàng Xà đắc tội Minh là một người cháu gái họ của Hoàng Xà, xét về bối phận phải gọi Hoàng Xà là ông bác.
Một đứa bé gái tầm năm sáu tuổi bị năm thằng côn đồ lôi ra giữa sảnh casino. Màn tra tấn đầu tiên mà con bé phải chịu là bị một thằng côn đồ bóp miệng, sau đó dùng kìm nhổ đi từng cái răng một.
Con bé không ngừng gào khóc vì sợ hãi, rồi khi cái răng đầu tiên bị nhổ đi, con bé càng gào lên vì đau đớn, nước dãi trong miệng hoà cùng với máu chảy ra, chảy xuống cằm, rồi có dòng chạy xuống cổ, cũng có những giọt rớt từ cằm xuống sàn. Trông con bé vô cùng thảm hại.
Nhưng tất cả những người ở đây đều không có một ai quan tâm. Ai cũng nói thầm trong lòng rằng: “ Bé con à, nếu có trách, hãy tự trách bản thân đã đầu thai vào nhầm nhà. Nếu có kiếp sau, đừng có ham vinh hoa phú quý nữa, hãy đầu thai vào một gia đình bình thường tử tế ấy. ”
Một đứa trẻ làm sao có thể chịu được cơn đau đớn giày vò khủng khiếp như vậy. Mới bị nhổ đến cái răng thứ hai, con bé đã không chịu đựng được mà ngất đi.
Ngay lập tức, lại có một thằng côn đồ cầm theo một chai bia lạnh, dội thẳng vào mặt con bé, khiến con bé vừa mới ngất đi đã phải tỉnh lại để chịu đựng tra tấn.
Minh Anh và Linh dù sao cùng là con gái, nhìn thấy một màn tra tấn man rợ và khủng khiếp như thế này, lại thấy sự đáng thương của đứa bé gái, không chịu được, nên định mở miệng cầu xin Minh, nhưng không biết phải nói thế nào, hai cô bé chỉ có thể gọi Minh hai tiếng “ Anh ơi... ” rồi dừng lại, không biết nên tiếp tục nói thế nào nữa.
Minh dường như cũng đã động lòng trắc ẩn, lên tiếng ra lệnh - Những đứa trẻ dưới mười ba tuổi, thì đừng tra tấn nữa!
Minh chỉ nói không tra tấn, chứ không phải là tha mạng. Năm Đốc hoàn toàn hiểu ý Minh, ra hiệu cho đám đàn em ra tay. Ba mươi đứa trẻ ngay lập tức mất đầu trong nháy mắt, tránh cho chúng phải chịu đựng đau đớn lâu dài.
Tiếp theo vẫn là cháu họ của Hoàng Xà, một cậu nhóc khoảng mười bốn tuổi bị lôi ra giữa sảnh. Vẫn là tra tấn bằng cách nhổ răng và gọi tỉnh bằng bia lạnh đầu tiên. Sau đó là từng cái móng tay, móng chân bị rút ra, mặc cho cậu nhóc gào khóc vì đau đớn và sợ hãi. Cứ mỗi lần cậu nhóc ngất đi là lại một chai bia lạnh đổ thẳng vào mặt.
Màn tra tấn dã man khiến cho phần lớn những người có mặt trong casino đều không dám nhìn. Chỉ có Minh, Tứ Quý Hai, Đỗ Si, Thiên Môn Bát Tướng và đám côn đồ thuộc hạ của Năm Đốc là vẫn không chớp mắt.
Thật ra, Minh cũng đang cảm thấy rợn người và buồn nôn. Bao thuốc lá của Sói Ba Đầu mà Minh không biết của hãng nào đã ở trong túi áo Minh. Đây là lần đầu tiên hắn hút thuốc, hắn không muốn hút, nhưng hắn cảm thấy lúc này hắn không thể không hút, để đầu óc hắn được giảm bớt căng thẳng vào lúc này.
Rút hết móng tay móng chân của cậu nhóc, bọn côn đồ càng đè chặt cậu nhóc hơn, dùng một con dao cực kì cùn, chặt từng đốt ngón tay ngón chân của cậu nhóc.
Bởi vì con dao cực kì cùn, cho nên dù chỉ chặt đốt ngón tay, cũng phải ba bốn nhát kết hợp cùng động tác day dao mới có thể chặt đứt. Khiến cho sự đau đớn nhân lên hàng trăm ngàn lần.
Nhổ răng và rút móng tay móng chân đã lấy đi rất nhiều máu, đến khi chặt đốt ngón tay, ngón chân lại càng mất máu nhiều hơn.
Đến khi bia lạnh không còn có thể gọi cậu nhóc tỉnh lại được nữa, chính là lúc những bác sĩ hàng đầu thành phố B được Năm Đốc gọi đến làm việc.
Truyền máu, cầm máu và tìm mọi cách khiến cho cậu nhóc tỉnh lại để tiếp tục chịu đựng tra tấn.
Chặt hết những đốt ngón tay, ngón chân, lại chặt từng đốt xương tay xương chân.
Và đến khi, những người bác sĩ này ra hiệu lần cuối cùng có thể khiến cậu nhóc tỉnh lại, cậu bé không còn bị chặt từng đốt xương nữa, thay vào đó là bị cắt mũi, cắt lưỡi, chọc thủng tai và khoét mắt. Cho đến khi cậu nhóc hoàn toàn chết đi, vẫn bị đám côn đồ này băm ra thành những mảnh nhỏ.
Màn tra tấn mà cậu nhóc phải chịu chỉ là màn tra tấn dành cho những người dưới mười tám tuổi mà thôi.
Còn với những người trên mười tám tuổi, màn tra tấn bọn họ phải chịu còn thảm khốc hơn, ngoài việc phải chịu đựng sự đau đớn giày vò khi phải chứng kiến cảnh từng người thân bên cạnh bị tra tấn, mong sao càng sớm tới lượt mình càng tốt. Những người trên mười tám tuổi, dụng cụ tra tấn đã chuyển sang loại bị hơ đến nóng đỏ rồi nhúng vào hũ muối. Khiến cho cơn đau đớn tăng lên, máu mất ít hơn, những đốt xương bị chặt nhiều hơn và thời gian phải chịu hành hạ càng lâu hơn. Thậm trí có người còn vì đã bị chặt hết chân tay mà vẫn còn chưa chết, nên còn bị phanh thây moi nội tạng.
Cuối cùng là Hoàng Xà, màn tra tấn mà ông ta phải chịu là đáng sợ nhất. Sau khi nhổ hết răng và chặt mười đốt ngón tay, mười đốt ngón chân, Hoàng Xà còn bị rạch nhiều nhát dao lên khắp người, chịu cực hình lăng trì. Sau đó, hàng nghìn ấu trùng ăn thịt được mang đến, được đổ vào mồm và những vết thương trên người ông ta, khiến ông ta phải chịu nỗi đau bị gặm nhấm từ từ cho đến lúc chết.
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
