Chương 9: Ngoại Truyện Góc Nhìn Của Giang Chiếu
1
Nửa năm nay, Giang Chiếu thường xuyên nằm mơ.
Trong mơ, cảnh tượng mơ hồ.
Mỗi lần tỉnh dậy, chỉ còn lại cảm giác tim đập dồn dập.
Sau khi thi trượt, Giang Chiếu định về quê.
Đêm trước ngày lên đường, hắn lại mơ, trong mơ, vì muốn đi nhanh, hắn chọn đường tắt.
Kết quả toàn bộ lộ phí đều bị cướp sạch.
Sáng hôm sau, Giang Chiếu đứng trước màn sương mỏng rất lâu.
Cuối cùng lặng lẽ xoay người, bước sang quan đạo còn lại.
Khi nghỉ chân ở trà quán ven đường, Giang Chiếu bẻ nửa chiếc bánh cho mèo hoang đang co ro dưới gốc cây.
Vừa ngẩng đầu, đã thấy có công tử mặc gấm phục sang quý đang nhìn mình, ánh mắt dò xét.
"Huynh đài định đi đâu?"
"Lâm Châu."
"Có vội lên đường không?"
"Không vội."
Người hỏi rất kỹ, kẻ đáp lại rất thản nhiên.
Giang Chiếu thầm nghĩ, dù sao bản thân cũng chỉ là một kẻ thất thế, có lừa, cũng chẳng có gì để lừa.
Cuối cùng, công tử kia đặt trà xuống.
"Ta có một việc, thù lao rất hậu hĩnh, huynh có làm không?"
Giang Chiếu gật đầu.
Thế là về quê không thành.
Hắn được đưa thẳng vào Tiết phủ.
Ngày đầu gặp nàng ấy.
Mưa xuân lất phất, Tiết Nghi Xu vén rèm nhìn hắn, ánh mắt sâu thẳm.
Giang Chiếu nâng ô, ánh mắt hai người chạm nhau.
Tim hắn bỗng khựng lại.
Rõ ràng là lần đầu gặp mặt lại có cảm giác như đã quen từ kiếp trước.
Hắn dời mắt, ngón tay miết nhẹ cán ô.
Sau khi thư cục khai trương.
Tiết đại công tử thường xuyên ghé qua.
Hôm ấy, Giang Chiếu đang xem sổ sách.
Vừa ngẩng đầu đã thấy Tiết công tử chăm chăm nhìn mình.
"Giang Chiếu, có phải ngươi đã hạ cổ muội muội ta không?"
"Quen chưa đến hai tháng..."
Tiết công tử vừa nói vừa khoa tay.
"Muội ấy vì ngươi mà chịu chi thế này?"
Giang Chiếu cúi đầu, suy nghĩ thật lâu.
"Không có."
Hắn đáp rất nghiêm túc, nếu thật sự có...
Thì hẳn là hắn bị hạ cổ mới phải.
Bằng không vì sao mỗi lần gặp nàng ấy, tim hắn đều loạn nhịp?
Tháng thứ ba sau khi thành thân, Giang Chiếu lại nằm mơ.
Lần này, giấc mơ rất dài.
Những mảnh ký ức rời rạc, cuối cùng cũng ghép thành bức tranh hoàn chỉnh.
Hắn thấy mình thi ba lần, hai mươi đỗ cử nhân ra làm quan.
Quan lộ gập ghềnh, không được trọng dụng.
Bị đồng liêu chèn ép, bị cấp trên áp chế, mắc kẹt mãi ở chức Lục phẩm không sao tiến thêm.
Khi cùng đường, hắn đến cầu kiến hoàng hậu chuyên quyền kia.
Trong điện, bình phong che chắn, chỉ thấp thoáng bóng người phía sau.
Giang Chiếu đọc thuộc từng điều trong tân chính, tân bốc hết lời.
Phía sau bình phong im lặng rất lâu, sau đó hoàng hậu ra lệnh.
"Dời bình phong đi."
Cung nhân tiến lên, dời tấm bình phong sang một bên.
Ánh nến ùa vào, soi tỏ gương mặt ấy.
Là Tiết Nghi Xu.
"Giang đại nhân."
"Nói thật."
Hắn đã nói thật.
Kể từ đó, hắn cùng hoàng hậu cùng tiến cùng lùi.
Làm đ a o, làm khiên lẫn nhau.
Lúc bệnh tình của hoàng hậu trở nặng.
Nàng ấy bắt đầu thu xếp đường lui cho từng người.
Đến lượt Giang Chiếu, hắn không nhận.
Giang Chiếu quỳ trước giường bệnh, chậm rãi đọc thơ của Lý Hạ.
Giọng bình thản, từng chữ rõ ràng.
Hắn chẳng phải quân tử.
Từ trước đến nay, cũng chưa từng quá trung thành với hoàng đế.
Lúc này đọc thơ, trong lòng hắn nghĩ đến cũng đâu chỉ là nghĩa quân thần.
Ngày Tiết Nghi Xu qua đời.
Tuyết rơi dày.
Hoàng đế không thanh trừng bọn họ, chỉ hạ chỉ cấm túc.
Thánh chỉ viết "Hoàng hậu vừa mới băng hà, không nên để má u đổ xuống."
Giang Chiếu bị giam lỏng trong phủ suốt một tháng.
Hắn đúng giờ ăn cơm, đúng giờ ngủ nghỉ.
Có buổi sớm, hắn soi gương.
Bỗng phát hiện chỗ tóc mai, đã có một sợi bạc.
Giang Chiếu cầm lên nhìn rất lâu, rồi nhẹ nhàng bứt đứt.
Mãn hạn cấm túc.
Giang Chiếu trở lại triều đình.
Những điều khoản tân chính vẫn còn bỏ ngỏ.
Tranh luận dữ dội.
Giang Chiếu từng câu từng chữ đều nhắm thẳng vào chỗ đau của đối phương.
Có người mắng hắn mượn uy hoàng hậu.
Có người chê cười hắn bám víu chủ cũ cầu danh.
Hắn nghe hết.
Còn cười
Đúng, bọn họ mắng không sai.
Hắn đúng là mượn thế nàng ấy, dựa vào danh của nàng ấy.
Lúc hoàng hậu còn sống, hắn nhờ nàng ấy mở đường.
Đến khi hoàng hậu mất, Giang Chiếu vẫn muốn mượn uy của nàng ấy đi hết đoạn đường cuối cùng.
Người trên long ỷ suốt từ đầu đến cuối, không hề lên tiếng.
Hạ mắt như đang nhìn tấu chương, lại như đang nhìn vào khoảng không vô tận.
Mãi đến khi có người khản giọng quát lớn "Yêu hậu để lại tai họa!"
Hoàng đế mới ngẩng đầu.
Giang Chiếu nhìn về long ỷ.
Nhìn người đã làm phu quân của Tiết Nghi Xu mười năm.
Bốn mắt chạm nhau.
Bỗng nhiên, Giang Chiếu cười, hắn chỉnh lại y quan, hướng về ngự tọa cúi mình thật sâu.
"Tân chính đều là tâm huyết của nương nương."
"Thần chỉ cầu bệ hạ giữ lại."
Dứt lời, Giang Chiếu xoay người, đối diện cột vàng chạm rồng giữa đại điện.
Văn võ bá quan còn chưa kịp hiểu chuyện gì, Giang Chiếu đã lao tới.
Vạt áo tung bay.
Như thiêu thân, lao vào ngọn lửa.
Rầm!
Tiếng va chạm nặng nề, xé toạc đại điện tĩnh mịch.
M á u đỏ bắn lên mắt rồng uốn lượn trên cột.
Đại điện chìm trong im lặng, m á u theo hoa văn rồng trên cột vàng chậm rãi chảy xuống.
Điều cuối cùng Giang Chiếu nhìn thấy là giận dữ trong mắt Vệ Diễm.
Nhận ra rồi sao?
Nhận ra thì tốt.
Tân chính chưa chắc sẽ bị bãi bỏ.
Nhưng Giang Chiếu nhất định phải ch ế t ở nơi này.
Hắn cần lý do đường đường chính chính để tuẫn theo Tiết Nghi Xu.
Quan chép sử đang đứng góc điện.
Đầu bút đã thấm mực.
Dù Vệ Diễm có không cam lòng đến đâu, hắn có thể sửa sử sách sao?
Không thể, ngay cả hoàng đế cũng không thể.
Một chữ cũng không sửa nổi.
Sống không chung chăn, chết chẳng chung huyệt.
Nhưng từ nay về sau, ngàn năm vạn năm, hễ nhắc đến Giang Chiếu ắt sẽ nhắc đến Tiết Nghi Xu.
Đã nhắc đến Tiết Nghi Xu, cũng không thể thiếu Giang Chiếu.
Vinh nhục.
Đúng sai.
Công tội.
Đều sẽ mãi mãi buộc c h ặt vào nhau.
Chẳng ai có thể tách rời.
Giang Chiếu mở mắt, hoa lê rơi đầy vai áo, trường kỷ dưới thân mềm mại, Tiết Nghi Xu đang cúi người nhìn hắn.
Tay xoa xoa trán hắn.
"Chàng lại gặp ác mộng sao? Mồ hôi lạnh đầy đầu rồi này."
Giang Chiếu nắm tay nàng đặt lên ng ự c mình.
Tim đập dồn dập.
Từng nhịp.
Từng nhịp một.
Chạm tay nàng.
"Ta mơ thấy nàng."
"Là ác mộng hay mộng đẹp?"
"...Mộng đẹp."
Tiết Nghi Xu mỉm cười, cúi xuống, nhẹ nhàng hôn lên trán hắn.
"Vậy ngủ thêm một lát."
Giang Chiếu không nhắm mắt, chỉ lặng lẽ nhìn nàng.
"Nghi Xu."
"Hửm?"
"Kiếp này nàng có vui không?"
Mắt Tiết Nghi Xu cong cong.
"Vui chứ."
Nàng ấy dừng lại một chút, sau đó mỉm cười hỏi.
"Còn chàng thì sao?"
Giang Chiếu siết ch ặt tay nàng ấy.
"Ta cũng vậy."
Đâu chỉ là vui.
Đó là vạn hạnh.
Là tìm lại được thứ đã từng đánh mất.
Là sau đêm dài vô tận cuối cùng cũng ôm được ánh bình minh thuộc về chính mình.
Xuân quang đẹp nhường ấy đủ để xoa dịu mọi vết thương ngày cũ.
Hoàn toàn văn.
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
