Chương 2
Nói đoạn, nó liền ba chân bốn cẳng chạy mất.
Bảo Nhi còn muốn tiến lên lay ổ khóa, ta nhẹ nhàng kéo nó lại.
Nén lại cảm xúc đang cuộn trào trong lòng, ta hướng về phía viện của Tô Hàm Châu mà đi.
Đáng lẽ ra ta phải làm ầm ĩ một trận mới đúng.
Một năm trở lại Thừa tướng phủ, trong lòng ta luôn tràn ngập những uất ức không cam tâm.
Tại sao cha mẹ ruột thịt, lại chẳng thể nhìn ta lấy một lần?
Phụ thân, mẫu thân, dòng m.á.u ruột thịt vẫn luôn bảo ta không nên oán hận.
Nhưng lý trí lại không ngừng gặm nhấm chút tình thân ít ỏi còn sót lại, nhắc nhở ta rằng ta đáng phải hận.
Ngay cả ngày ta quy ninh, họ cũng hoàn toàn gạt sang một bên.
Thậm chí ngay khi ta vừa xuất giá, khuê phòng cũ của ta đã lập tức bị khóa lại.
Đối với phụ mẫu như vậy, ta còn có thể kỳ vọng điều chi?
Không để tâm, mới không thấy đau.
Tâm tư định lại, bước chân ta dần nhanh hơn.
Khi đi đến góc hành lang, tiếng tranh cãi gay gắt từ bên trong phòng đã truyền ra rõ rệt.
5..
– Hàm Châu, có phải ngươi bị mỡ heo che mắt rồi không? Thái tử không gả, lại cứ muốn bỏ trốn cùng tên Định Vương hành sự hoang đường kia!
Phụ thân nổi trận lôi đình, bàn tay giơ lên rồi lại hạ xuống.
Mẫu thân cúi mi nức nở, trong mắt cũng tràn đầy xót xa.
Họ nói rằng, nếu như lựa chọn Thái tử, đợi sau này ngài kế thừa đại thống, ngày sau ắt có thể thuận lý thành chương đăng lâm ngôi Hậu.
Cuối cùng, cơ duyên này lại rơi vào tay ta.
– Dẫu sao phụ thân, mẫu thân cũng đã tìm lại được đứa con gái ruột thịt rồi còn gì!
Tô Hàm Châu gân cổ lên, hốc mắt đỏ hoe, vừa khóc vừa tranh biện.
– Nữ nhi muốn gả cho ai, phụ mẫu có từng thật sự để tâm không?
– Chi bằng trực tiếp đuổi nữ nhi khỏi phủ, cắt đứt tình thân này đi cho xong!
Tô Hàm Châu vừa khóc, lòng phụ mẫu liền mềm nhũn.
Mẫu thân ôm nàng ta vào lòng, v**t v* lưng nàng an ủi – Được rồi, được rồi, phụ mẫu từ nhỏ đã nâng niu con trong lòng bàn tay, làm sao có thể không để tâm? Con mãi mãi là nữ nhi tốt nhất của nương.
Mẫu thân dừng lại một chút.
– Muội muội con... dù là nương sinh ra, nhưng từ nhỏ đã lớn lên nơi thôn dã, khí độ tâm tính chung quy vẫn không thể sánh bằng con.
–
Ta nắm c.h.ặ.t t.a.y áo, cuống họng khô khốc, đến cả tầm mắt cũng trở nên mơ hồ.
Bảo Nhi khẽ kéo tay ta: – Tỷ tỷ, chúng ta còn vào trong không?
Ta ổn định tâm thần, khẽ gật đầu, đưa tay gõ vào cánh cửa đang mở.
Người trong phòng nghe tiếng, đồng loạt quay đầu nhìn về phía ta.
Mẫu thân vội vàng đứng dậy đón lấy, nụ cười cứng đờ đầy gượng ép.
– Tễ nhi, sao con lại đến đây, sao không cho người thông báo trước một tiếng để nương sai người chuẩn bị cơm nước cho con?
Ta đứng bên cửa, sắc mặt bình thản – Hôm nay là ngày quy ninh của ta, hai người vậy mà hoàn toàn quên mất.
Tô Hàm Châu vùng khỏi tay mẫu thân, ngước mắt châm chọc – Chỉ là đứa nha đầu lớn lên ở thôn quê, chẳng qua may mắn leo được vào Đông cung mà đã bày đặt lên mặt, đúng là kẻ biết cách trèo cao.
Trong phòng nhất thời im lặng như tờ.
Phụ mẫu lộ vẻ phức tạp, trong lòng vốn đã không ưa việc ta chiếm mất ngôi vị Thái tử phi đáng lẽ thuộc về Tô Hàm Châu.
Mẫu thân từ tốn lên tiếng, ngữ khí ôn hòa.
– Những lời Hàm Châu nói tuy thẳng thắn nhưng cũng là sự thật. Con vốn lớn lên nơi thôn dã, quy củ ở Đông cung lại rườm rà, e là đối với con cũng là một sự giày vò.
Ta khẽ bật cười, những lời này đã chẳng còn có thể làm tổn thương ta dù chỉ một chút.
Ánh mắt ta dán chặt vào Tô Hàm Châu, giọng điệu nhàn nhạt – Không sai, ta bị kẻ tiểu nhân dơ bẩn tráo đổi, nên mới lớn lên nơi thôn dã.
– Nhưng vàng ở đâu cũng là vàng, chẳng hề cản trở việc ta đứng ở vị trí cao quý nhất.
– Còn có kẻ, ngôi vị Thái tử phi nằm trong tay không lấy, lại đi tư bôn cùng Định Vương, kết cục chính phi thì mất, danh tiếng thì nhơ nhuốc, thật chẳng thể diện chút nào.
Sắc mặt Tô Hàm Châu tức thì tái nhợt – Ngươi nói cái gì?
Phụ thân giận dữ, tiến lên muốn tát vào mặt ta.
Ta đưa tay giữ chặt lấy cổ tay ông, lực đạo không giảm chút nào, ánh mắt lạnh xuống – Phụ thân xin hãy thận trọng. Nay ta đã là Thái tử phi đương triều.
– Ma ma từng dạy quy tắc quy ninh, quân thần ở trước, gia sự ở sau, các người nên hành lễ với ta trước mới đúng.
Cả phòng chếc lặng.
Phụ mẫu vì sợ lễ chế, dù vạn phần không cam lòng, vẫn đành phải quỳ xuống hành lễ.
Ta sắc mặt bình thản, khẽ nâng cằm ra hiệu cho người phía sau.
Tùy tùng Đông cung nghe lệnh tiến lên, mang ba thùng của hồi môn tồi tàn mà mẫu thân từng cho ta khi xuất giá đặt vào giữa sân.
Coi như là quà quy ninh của ta.
Trong mắt mẫu thân hiện lên vẻ phức tạp, đang định mở lời. Ta lại xoay người rời đi.
Phụ thân quát lớn, âm thanh nén đầy giận dữ – Tô Tễ, con vẫn chưa làm lễ của bậc vãn bối!
Ta khẽ cau mày, giả vờ ngạc nhiên, quay đầu nhìn nội thị Đông cung bên cạnh.
Nội thị này vốn là kẻ giỏi quan sát sắc mặt.
Đêm Tô Hàm Châu trốn hôn, người Đông cung vốn đã bất mãn với Thừa tướng phủ từ lâu.
Nội thị cung kính lên tiếng, nhưng ranh giới lại vô cùng rõ ràng – Bẩm Thừa tướng, hôm nay là ngày Thái tử phi quy ninh, hành lễ quân thần trước là thứ tự của lễ nghi, lễ quân thần đã xong, gia lễ vốn dĩ không nằm trong quy định bắt buộc.
Cung nhân tùy tùng cũng lên tiếng phụ họa.
Sắc mặt phụ thân tím tái, ngại vì nghi trượng Đông cung, không thể nói lại được lời nào.
– Ngươi đứng lại!
Tô Hàm Châu cao giọng gọi ta lại, trong giọng nói ẩn chứa sự hoảng loạn và không cam tâm.
– Chuyện trắc phi, ngươi mau nói rõ ràng cho ta!
Ta không có ý định tranh cãi thêm tại đây, không hề quay đầu, cứ thế rảo bước ra ngoài.
Hôm đó Thái tử đã vào cung tâu rõ sự tình.
Thánh thượng để giữ thể diện hoàng gia, đã ngầm định lệnh cho Tô Hàm Châu làm trắc phi của Định Vương.
Chắc chỉ một hai ngày nữa, thánh chỉ sẽ được đưa đến phủ.
Vừa ra khỏi cổng phủ, liền chạm mặt Tiêu Vũ đang vội vã chạy đến.
Hắn khí thế hừng hực, dáng vẻ vội vàng, dường như có chuyện gấp.
Nhìn thấy nghi trượng Đông cung ngoài cửa, ánh mắt Tiêu Vũ thoáng qua tia phức tạp.
Khi ánh mắt chạm vào ta, hắn lại cười nói – Quả không hổ danh là muội muội của Hàm Châu, dù cho lớn lên ở nơi thôn dã, nhưng khí độ thản nhiên này đúng là không hề tầm thường.
Ta hơi cúi đầu, coi như đã đáp lễ.
Sau đó, ta không hề dừng lại nửa bước, trực tiếp bước lên xe liễn của Đông cung.
Tấm rèm gấm dày nặng buông xuống.
Ta thấp thoáng nghe thấy tiếng khóc lóc kêu gào của Tô Hàm Châu từ đằng xa vọng lại.
"Thất điện hạ, cuối cùng ngài cũng đến rồi, hu hu hu."
Tiêu Vũ dịu dàng an ủi "Hàm Châu, hôm nay ta tới đây là mang tin tốt đến cho nàng đây..."
Xe ngựa chậm rãi chuyển bánh.
Bánh xe nghiền trên mặt đường lát đá xanh ẩm ướt của kinh thành, phát ra những tiếng kêu rầm rì trầm đục và đều đặn.
Trong xe đốt hương trầm an thần, ấm áp như mùa xuân.
Bảo Nhi ngồi cạnh ta, bất an mân mê ống tay áo, nàng ngẩng đầu lên, đôi mắt đã đỏ hoe.
"Tỷ tỷ, cha mẹ ruột của tỷ quả thực sắt đá, đến một chút đau lòng cho nữ nhi cũng không có."
Ta im lặng, chậm rãi khép mắt lại.
Ngày đầu mới tới kinh thành, ta cũng từng mong chờ nhận được sự quan tâm chân thành từ cha mẹ.
Thế nhưng hiện thực lại tàn nhẫn.
Mẫu thân chán ghét khí chất thôn quê của ta, nên đã đặc biệt tìm một ma ma, mất nửa năm để dạy dỗ lễ nghi cho ta.
Ta học rất chăm chỉ, bài vở đều đạt kết quả xuất sắc.
Nhưng mẫu thân chưa từng liếc nhìn ta lấy một lần, lần duy nhất là vào ngày sinh thần của ta.
Người cho hạ nhân nấu một bát mì trường thọ, đích thân xách hộp cơm đi đến cửa viện nhỏ của ta.
Từ xa thấy ta ngã khi luyện tập bước đi, mẫu thân theo bản năng cau mày thật chặt.
Sau đó lại quay người đưa hộp cơm cho Tô Hàm Châu, bảo nàng ta mang tới cho ta, còn bản thân thì quay lưng rời đi.
Tô Hàm Châu cố tình gây chuyện.
Nàng ta gọi đám bằng hữu tới, rồi cố ý hất đổ bát mì khi ta đang ăn.
Đám tiểu thư quý tộc được một phen cười khoái chí.
Ta luống cuống tay chân, lúng túng vô cùng.
Mụ ma ma nghiêm khắc lúc này lại lên tiếng quát tháo, dùng gậy tre quất mạnh vào lưng ta.
Ta từ lâu đã không dám xa cầu sự yêu thương của cha mẹ.
Chỉ hy vọng mượn thân phận nữ nhi của Thừa tướng phủ để bước lên vị trí đủ cao.
Khi đó, ta mới có thể vui vẻ thoải mái.
Nắm chặt dây cương của vận mệnh, bắt nó phải mang lại kết quả mà ta mong muốn.
Đúng lúc này, nội thị Đông cung vẫn đang cưỡi ngựa hộ tống bên ngoài bỗng nhiên nhẹ giọng lên tiếng "Thái tử phi, điện hạ biết hôm nay người về quy ninh, vốn dĩ định cùng tới. Nhưng việc triều chính sớm nay bận rộn, người thật sự không thể phân thân."
Ta thản nhiên đáp một tiếng, coi đó là lẽ thường.
Theo đạo lý, bản thân cũng chẳng có chỗ nào sai sót.
Nội thị lại tiếp tục nói "Thái tử điện hạ không tới Thừa tướng phủ chống lưng cho người, cũng không tâu lên bệ hạ về tội định vương tư bôn cùng đại tiểu thư."
"Trái lại, điện hạ đã làm một việc vô cùng thể diện trước mặt ngự tiền, Thế tử phi có muốn biết là việc gì không?"
Ta ngồi thẳng người: "Việc gì?"
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
