Chương11: Cuộc đời mấy khi nhìn rõ rệt

“Ôi đau quá! Ngươi không thể nhẹ tay hơn một chút được sao?” Mông vừa

lĩnh một trượng, ta đã thét lớn kêu đau. Hai tên thị vệ cầm trượng

nhướng cao mày, lườm ta không chút khách khí.

“Đã bị phạt trượng lại còn kêu, kêu…cái đầu ngươi.” Một trong hai tên thị vệ quát ta rồi lại giơ trượng lên đánh tiếp.

“Đánh cho đến chết đấy, ngươi hiểu không? Đánh nặng một chút cũng phải chết,

đánh nhẹ một chút cũng phải chết. Ngươi nghĩ xem bản thân thích chúng ta đánh nặng để chết nhanh hay đánh nhẹ để chết từ từ?” Tên thị vệ đang

cầm trượng còn lại chậm rãi nói. Hầy, vị đại ca đánh người này cũng thật có cá tính quá đi.

Cứ như vậy hình trượng không ngừng nện xuống người ta. Mùi vị nếm đòn này trước kia khi còn làm ăn mày, hắn cũng đã

từng nếm trải, chỉ có điều…thực sự chưa bao giờ ta phải chịu đựng hình

trượng lâu như vậy. Ban đầu ta còn miễn cưỡng chịu đựng, lúc sau đau quá không nhịn được, ta liền bật khóc, rồi không ngừng thét gào. Trong lòng liên tục mắng Diêm Vương lão tử, mắng phụ thân Thừa tướng, mắng Nam

Cung Diệp chết tiệt.

Cuối cùng, hai mắt tối sầm, hai tai ù đi,

ta đã hoàn toàn không còn phân biệt nổi cơn đau truyền tới là do hình

trượng vừa nên xuống hay những vết thương đang rỉ máu truyền lại. Ta lúc này bị ấn chặt lên một tấm gỗ dài. Hai tay ta nắm chặt vào thanh gỗ tới mức lằn cả dấu tay. Toàn thân ta run lên, miệng không ngừng trào máu.

Ta trợn mắt, định nhìn cho rõ hai tên thi vệ đang đánh mình, nhưng đầu ta

nặng đến độ không thể nhấc lên nổi, hai mắt mờ đi, trước mặt hiện lên vô số hình ảnh hỗn loạn…

Trên đường, một đứa ăn mày nhỏ đang bị

chó rượt đuổi vì đã cướp bánh bao của người khác. Con bé chạy khắp các

con đường qua mọi ngõ ngách. Đùi của nó bị chó cắn rách một mảng thịt.

Sau cùng nó trốn trong đống cỏ lớn mới thoát được. Thế nhưng vết thương

bị nhiễm trùng, nó sốt cao mãi không hạ. Thế nhưng đại thẩm sống bến

cạnh đã không ngần ngại mà chỉ vào mặt nó mắng: “Con tiện nhân, mạng còn tiện hơn, ngay cả Diêm Vương cũng không chịu thu nhận.”

Rồi một đoạn hình ảnh khác lại hiện lên. Vẫn là đứa bé ăn mày đó, nhưng giờ, đã lớn hơn một chút, lại còn học lỏm được mấy chiêu ăn cắp vặt, biết thó

túi tiền của người ta để lấy tiền mua đồ ăn. Lần này, con bé ăn cắp túi

tiền của một bà lão. Bà già bị mất tiền ngồi bệt xuống đất khóc không

ngừng. Thấy vậy, không nhẫn tâm, nó liền quay lại trả tiền cho bà lão,

kết quả là bị tóm đến quan phủ ăn hình trượng. Sau khi chịu phạt xong,

con bé bị họ ném ra bên ngoài, vết thương nặng đến nỗi mấy ngày sau vẫn

chẳng thể bò dậy được.

Con bé ăn mày đó thường xuyên bị đánh,

lại hay bị vấp ngã nên cơ thể lúc nào cũng trầy trụa thương tích. Dẫu

vậy, chẳng hề gục ngã, nó vẫn sống kiên cường. Vì đã quá quen với cuộc

sống mồ côi, đơn độc nên nó không muốn người khác giống như mình. Cứ

thấy những người yếu đuối không chốn nương thân là nó lại nghĩ cách giúp đỡ, tuy rằng bản thân không có nhiều, chỉ có thể giúp họ được phần nào

thôi. Và khi nó nhìn thấy những người cô độc…

Lúc này, trong tâm trí ta chợt hiện lên bóng của một bé trai. Cậu ta đang đứng trên tường

thành, cúi đầu buồn bã nhìn xuống tòa thành mênh mông đang chìm trong

giấc ngủ. Nếu họ cô độc, ta nghĩ, ta muốn được bước tới, nắm lấy bàn tay họ.

Ta lúc tỉnh lúc mơ, trước mắt cứ hiện lên hình ảnh một tiểu ăn mày nhỏ bé, đội chiếc mũ có khăn trùm, mình đầy thương tích đứng

cùng vị thiếu niên cô độc trên tường thành. Nhưng ta chợt thấy buồn

cười, giờ là lúc nào rồi mà ta còn nhớ đến người khác chứ?

Từ

trước đến nay, cho dù bị thương nặng đến mức nào, đau đớn đến ra sao,

chẳng có bất kỳ ai quan tâm đến ta cả, dẫu ta có chết đi, chắc rằng cũng chẳng có một ai lo lắng, buồn thương. Mà sự thực chẳng phải ta đã chết

một lần rồi sao? Và đúng là không có ai quan tâm thật. Sau cùng, trước

khi đánh mất ý thức hoàn toàn, không biết là ảo giác hay sự thật, ta

bỗng nghe thấy một giọng nói quen thuộc vang lên. Giọng nói ấy vừa mạnh

mẽ vừa phẫn nộ, lại đau đớn đến tột cùng: “Các ngươi! Dừng tay lại!”


Thế rồi những hình ảnh hỗn loạn khác lại hiện lên liên hồi. Ta gặp phụ thân và mẫu thân. Trong làn tuyết trắng, toàn thân họ một màu trắng toát,

lại chẳng thể nhìn rõ được dung nhan. Nhưng ta có thể cảm nhận được họ

đang mỉm cười nhìn ta. Lúc ta vui vẻ chạy lại, họ lại càng lúc càng trôi xa, sau cùng biến mất ở phía cuối chân trời. Rồi, ta nhìn thấy Tuyết

Thần, chàng nằm trên tuyết, thần thái tĩnh lặng. Thế nhưng chớp mắt,

chàng đã ở bên Thức Cầm, tay trong tay nồng thắm, hoàn toàn không hề

nhìn thấy ta. Ta lo lắng đuổi theo nhưng làm cách nào cũng không thể

đuổi kịp. Dần dần trong biển tuyết trắng xóa tưởng chừng vô hạn đó, chỉ

còn lại mình ta trơ trọi. Trời lạnh giá rét, tuyết rơi ngập trời, rốt

cuộc ta ngã nhào xuống tuyết, trong lòng thầm nhủ, thôi bỏ đi, cứ nằm

đây thôi, mệt mỏi quá rồi!

Nhưng vào lúc ấy, bỗng một giọng nói

vang lên, dường như có ai đó đang nói chuyện với ta, lúc gần lúc xa, lúc dịu dàng khi mềm mại, mang theo cả niềm xót thương: “Đồ ham ăn, đừng

ngủ nữa, không cho phép ngủ nữa, nàng có nghe thấy không?”

Ta mơ màng mở mắt, ngẩng đầu, và hình ảnh hiện ra trước mắt là một khuôn mặt

tuấn tú, đẹp trai, kết hợp với đôi mắt hơi dài trông giống như đôi mắt

của một con hồ li giảo hoạt. Nụ cười chàng mang chút tà khí. Thế nhưng,

ánh mắt chàng lại vô cùng ấm áp. Giữa tiết trời lạnh giá, chỉ có đôi mắt ấy khiến ta dễ dàng cảm nhận được hơi ấm tình người mà thôi…

Trước mắt là tấm rèm vàng óng ả, còn ta đang nằm trên chiếc giường lớn được

sơn son thiết bạc, trên đỉnh giường chạm khắc rất nhiều hoa văn đỗ quyên sang trọng. Chiếc chăn đang đắp trên người có thêu hình long phụng giao hòa, rất hoa lệ, nhưng cũng thật mềm mại. Qua mấy lớn rèm, ta nhẹ đưa

mắt nhìn ngắm căn phòng xa lạ. Bốn bề vô cùng tĩnh lặng, chiếc lư đồng

chạm khắc tinh xảo đang tỏa mùi trầm hương dịu nhẹ, khiến lòng ta vì thế cũng trấn tĩnh hơn nhiều. Ta định chống người ngồi dậy để nhìn kĩ căn

phòng hơn, nhưng vừa mới động đậy, ta bỗng có cảm giác cả lưng mình như

bị lột. Đau đến mức không thốt nổi nên lời, ta nghiến chặt hàm răng âm

thầm chịu đựng.

Đảo mắt nhìn xung quanh, ta thấy hai bên giường

nằm, có mấy thiếu nữ mặc y phục cung đình. Bọn họ không hề nói chuyện,

ngay cả khi nhìn thấy ta tỉnh lại, ánh mắt họ cũng chẳng thay đổi chút

nào.

“Xin hỏi…chỗ này là đâu?” Đầu óc ta còn rất lộn xộn, tai

trái hơi ù, còn mắt thì vẫn mờ mờ ảo ảo. Khó khăn lắm ta mới cất lời hỏi được một câu, vậy mà bọn họ lặng lẽ đứng đó. Có nhầm lẫn gì không? Lẽ

nào ta đã chết và người ở thế giới tây phương cực lạc hoàn toàn không

hiểu những lời ta vừa nói?

Đang ngẩn người suy nghĩ thì ngoài cửa vọng vào tiếng thỉnh an: “Điện hạ!”

Ta run bắn cả người, suýt chút nữa thì lăn từ trên giường xuống. Điện hạ?

Là người nào chứ? Phải chăng tên ma đầu sát nhân cuồng loạn thấy ta đại

nạn chưa chết nên truy sát đến tận nơi này? Ta chẳng để tâm đến sự đau

đớn, toàn thân mềm oặt, nhưng vẫn cố lẩn vào trong chăn, chùm đầu kín

mít.

Qua lớp chăn, ta nghe thấy tiếng bước chân dừng lại trước giường rồi có tiếng người hỏi: “Người này đã chết chưa?”

“Chết rồi, chết rồi?” Ta vội đáp. “Không cần phải đánh thêm nữa đâu.” “Đã

chết rồi còn giữ lại làm gì? Người đâu mau đem thi thể này ra ngoài

thiêu đi.”

“Đừng thiêu, không thiêu được đâu!” Ta vội vã thét

lên đầy sợ hãi. Vì gấp gáp, giọng ta lạc hẳn đi, lại thêm căng thẳng tột cùng khiến ta ho sặc sụa. Cơn ho làm vết thương trên người ta nứt ra,

đau đến chảy cả nước mắt. Trong khi ấy, người đàn ông đứng trước giường

còn rất khoa trương cười to một tràng vui vẻ. Người đó chống tay vào

thành giường, cúi thấp người xuống, rồi lật chăn của ta ra.

Gương mặt này…là Diệu. Ta thở phào nhẹ nhõm.

Thế nhưng ngay sau đó, cơn đau kịch liệt cùng sự uất ức, tức giận trong

lòng được dịp cứ thế bùng phát dữ dội. Nếu không phải vì tên khốn khiếp

này giở thủ đoạn, cố ý tạo ra mối quan hệ ám muội với ta, thì người

trong thiên hạ sao lại tin rằng ta sắp trở thành Vương phi của chàng

chứ? Nếu ta không gả cho chàng, mẫu thân chàng sao lại vô duyên vô cớ

triệu ta vào cung? Nếu ta không vào cung thì sao có thể đi nhầm đường,

không đi nhầm đường sẽ không bị đánh đến mức khiến cho mông nở hoa, sống dở chết dở thế này. Tất cả là tại tên khốn khiếp trước mặt, bây giờ còn muốn lấy ta ra làm trò cười. Ta đúng thật là xui tận mạng nên mới gặp

phải tên hồ li chết tiệt là chàng.

Miệng ta không ngừng lẩm bẩm, nghiến răng hạ quyết tâm không thèm để ý đến chàng nữa.

Thấy ta không chịu ra khỏi chăn, Diệu lại càng cúi sát xuống gần ta hơn, mái tóc dài của chàng chảy từ vai xuống gối, chạm cả vào lông mi và khuôn

mặt của chàng. Chàng khép nhẹ đôi mắt, hai hàng lông mi vừa dài vừa cong khiến đôi mắt hẹp dài, tĩnh lặng mà tràn đầy mê hoặc. Khuôn mặt chàng

đẹp như tượng khắc, tinh tế đến từng chi tiết, chẳng khác nào tranh vẽ

vậy. Bất giác, ta như thấy khuôn mặt và cả trái tim mình nóng bừng lên.

Hầy, đợi chút. Đợi ta chuẩn bị đôi chút đã. Ta chổng mông lên trời trong một tư thế kì quặc cùng nét mặt dị thường, mở to mắt nhìn khuôn mặt

chàng càng lúc càng gần, càng lúc càng sát.

Hả? Ta nhẹ chớp mắt, trán chàng khẽ chạm vào trán ta. “May quá, cuối cùng nàng cũng hạ sốt

rồi.” Dứt lời, chàng nhanh chóng lùi lại, thở phào một hơi nhẹ nhõm.

Trong khi đó, ta mồ hôi túa ra như tắm. Đại ca à, lần sau muốn kiểm tra như vậy có thể dùng tay được không? Thật đúng là

Chàng lại nhìn ta, nở nụ cười giảo hoạt nói: “Nàng đã sốt cao suốt ba ngày

nay rồi. Nếu không phải y thuật của nhà Độc Cô tại Lạc Dương tinh diệu,

ta đoán chắc xác nàng dã bị đem đi thiêu từ lâu rồi. Đại phu nói nàng đã vượt qua giai đoạn nguy hiểm nhất, giờ chỉ còn chờ dăm bữa nửa tháng

cho vết thương lành hẳn. Bây giờ nàng thấy thế nào rồi?

Nhà Độc

Cô tại Lạc Dương? Ta có chút nghi hoặc.Đó chẳng phải là thế gia hành y

nổi tiếng trên giang hồ sao? Nghe nói muốn mời bọn họ chẩn trị không hề

dễ. Lẽ nào Hoàng cung đại nội không có thái y? Hay là, Diệu vì muốn

nhanh chóng chữa trị thương tích cho ta nên đã phái người đến Lạc Dương

mời danh y tới? Ta ngước đầu nhìn sâu vào mắt Diệu, trong lòng đột nhiên có cảm giác đặc biệt kỳ lạ.

“Ba ngày nay, chỉ tính riêng nhân

sâm trắng, nàng đã dùng hết bảy, tám củ. Nhìn sắc mặt nàng, chắc là

không sao rồi.” Diệu lại mỉm cười xấu xa nói tiếp: “Nàng phải nghe lời

đại phu, ngoan ngoãn nằm trên giường dưỡng bệnh.”

Nghe chàng

nói, ta bất ngờ lặng người, ngày nào cũng phải nằm đây sao? Như vậy

chẳng phải ta sẽ đạt đến cảnh giới lập địa thành Phật? Vậy còn việc đi

vệ sinh thì tính thế nào? Còn việc tắm rửa nữa? Phải…đợi đã, ta bỗng

chột dạ, có cảm giác lưng mình hoàn toàn trống trải. Lúc này ta mới nhận ra bản thân hình như không mặc y phục. Toàn thân lại phải bôi thuốc,

thế nên chỉ dùng lớp lụa mỏng cuốn lại mà thôi.

“Thực ra nữ thái y khi thay thuốc cho nàng đã nói với Bản vương, tốt nhất là không che

đậy quá nhiều, bởi vậy không có lợi cho việc lành da. Hay là…” Vừa nói

chàng vừa ra vẻ chuẩn bị kéo chăn ta ra. Thấy vậy ta lập tức né tránh,

kết quả lại chạm mạnh vào vết thương sau lưng, đau đến độ mặt tím xanh

lại.

“Cẩn thận!” Diệu dường như cực kỳ lo lắng, giọng nói trầm

xuống một cách bất thường. Chàng vội đỡ lấy vai ta. Khi bình ổn lại được hơi thở, ta bỗng nghe thấy giọng nói ấm áp đang gằn lên của chàng: “Nam Cung Diệp, lần này ngươi thật quá đáng!”

Đúng là quá đáng! Nói

đến chuyện này, ta nhịn đau nghiêng đầu sang hỏi chàng: “Cái vườn lê đó

rốt cuộc là nơi nào, thực sự chỉ cần bước vào là phải chết sao?”

Diệu gật đầu, tiếp đó chìm trong im lặng như thể đang suy ngẫm điều gì rất quan trọng.

Mẹ kiếp, thật đúng là vô lí! Nhưng mà tại sao ta vẫn còn sống chứ? Còn nhớ lúc tên ma đầu sát nhân cuồng loạn nói đây là Hoàng lệnh thì sao có thể kháng chỉ. Hơn nữa dù Diệu là Hoàng tử cũng không thể không tuân theo

lời Hoàng đế.

Diệu cau chặt đôi mày: “Đồ ngốc, có chiếc bùa hộ mệnh quan trọng như vậy cất trong người mà sao lại không biết sử dụng.”

Bùa hộ mệnh? Ta có thứ thần kỳ như vậy sao? Thấy ta hoàn toàn không hiểu,

Diệu liền lấy ra một tấm kim bài nhỏ, nói: “Nàng có nhớ cái này không?”

Ta gật đầu. Hỏi phí lời, đây là món quà chàng tặng ta trong lần đầu gặp mặt, làm bằng vàng nguyên chất, làm sao ta quên được.

“Nàng có biết đây là thứ gì không?”

“Vàng thật.” Ta không thèm suy nghĩ, thuận miệng đáp luôn.

Diệu bật cười: “Đúng là đồ mê tiền!” Chàng vỗ lên trán ta đầy yêu thương rồi nói thêm: “Cái này được gọi là ‘Tuyên Vũ Lệnh’, là lệnh bài miễn tử do

Tiên hoàng ban cho. Trong người có ‘Tuyên Vũ Lệnh’, ngoại trừ giết

người, mưu phản, gian dâm, cưỡng đoạt, các tội khác, cho dù có nặng tới

đâu đều có thể miễn tội chết. Ngốc ạ, nàng đã hiểu chưa?”

Nghe

xong, ta kinh ngạc đến độ không đóng miệng lại được, lắp ba lắp bắp nhìn chàng. “Huynh…vậy huynh…Nam Dung Diệu! Tiên hoàng ngự ban? Huynh định

lấy ra làm trò cười sao? Thứ đồ quý giá như vậy sao huynh không giữ gìn

cho cẩn thận mà đem tặng cho ta làm gì?”

Nụ cười Diệu đột nhiên

tắt hẳn, quay đầu nhìn sang chỗ khác, chàng bất cần nheo mắt đáp: “Ta?

Ta cần thứ đó để làm gì? Nếu Hoàng đế của một nước thực sự hạ quyết tâm

g**t ch*t con trai mình, thì chiếc lệnh bài nhỏ này liệu có thể chống

nổi?”

Câu Diệu vừa nói ta thật không hiểu lắm, thế nhưng vào

giây phút nhìn thấy nỗi tuyệt vọng và sự buồn bã toát ra từ ánh mắt thâm sâu của chàng, lòng ta lại chợt buốt giá, nhói đau. Ta bất giác cau

chặt đôi mày.

“Có phải lại thấy đau không?” Chắc chàng nghĩ ta cau mày vì vết thương sau lưng, liền nhẹ nhàng đưa lời hỏi.

“Đương nhiên là đau rồi.” Ta liền gật đầu lia lịa.

Chàng suy ngẫm một hồi, ánh mắt bất chợt sáng bừng lên, mỉm cười nói: “Đợi ta một chút.”

Chàng rời đi chốc lát, lúc quay về trên tay đã cầm theo một bình trà bằng

đồng được trạm trổ tinh diệu. Diệu khẽ lắm chiếc bình rồi đưa bình trà

đến trước mặt ta nói: “Thứ này rất linh, uống một ngụm vào thì sẽ không

thấy đau nhiều nữa, nàng thử xem.”

Oa! Con người này, có thứ

linh diệu như vậy mà không đem cho ta dùng sớm. Ta nhanh nhẹn đưa tay

đón lấy bình trà trên tay chàng, miệng ngậm luôn vào vòi bình, ngửa cổ,

uống ừng ực một hơi. Nước trà nóng ấm từ từ chảy xuống cổ họng, nóng rát như lửa, rồi chảy thẳng xuống dạ dày. Ta đẩu bình trà ra, thè lưỡi than thở: “Đây là thứ thuốc gì thế? Cay chết đi được.”

Khi ngẩng đầu lên, ta thấy Diệu đang há hốc miệng nhìn mình. Sau đó chàng mở nắp bình ra, nhìn vào, hỏi “Nàng đã uống hết rồi sao?”’

Hừm, đúng là đồ

keo kiệt! Ta lườm chàng một cái. Có điều thứ này thực sự hữu hiệu, cơn

đau ở lưng ta giờ đã không còn kinh khủng như trươc nữa, thế nhưng đầu

ta lại bắt đầu khó chịu.

“Chóng…chóng mặt quá đi!”

“Đương nhiên là chóng mặt rồi. Ngọc Phiến Nhi, ta thực sự vô cùng khâm phục

nàng. Đây là loại rượu mạnh được ngâm nhiều năm, do sứ thần nước Tây Đan tiến cống. Khi cho vào bình đun lên, rượu lại càng mạnh hơn, đàn ông

còn không dám uống một hơi cạn sạch cả bình, vậy mà không ngờ nàng uống

hết không còn một giọt.” Sau đó chàng nhìn ta bằng ánh mắt ngưỡng mộ,

hai môi khẽ động, hình như đang nói điều gì, có điều ta chẳng thể nghe

rõ được.

Đôi mắt hẹp dài của Diệu nhanh chóng biến thành đôi,

bốn đôi…không ngừng quay cuồng trước mắt. Không biết tại sao, ta rất

muốn cười. Không phải ta cười đôi mắt của Diệu mà chỉ vì ta cảm thấy

thực sự vui vẻ. Có chàng ở đây, nhìn ngắm ta như vậy, cho dù chỉ là đang chọc ghẹo, ta cũng cảm thấy hạnh phúc lắm rồi.


Khi

ta tỉnh lại lần nữa, trời đã là hoàng hôn. Cứ nằm bất động mãi một tư

thế, ta thấy đay lưng vô cùng, cộng thêm việc nằm cách tường không tới

một thước, trông ta chẳng khác nào đang úp mặt tự hối. Tổn thương gân

cốt phải đến cả trăm ngày mới bìn phục, cứ tiếp tục thế này, thật không

khó để ta tu thành chính quả.

Còn đang cảm thấy trong người bức

bói thì Diệu đẩy cửa bước vào. Theo sau chàng là vài thị nữ. Vừa vào

phòng, họ nhanh chóng bày thức ăn lên chiếc bàn nhỏ. Trong chớp mắt,

chiếc bàn đã đầy ắp các món sơn hào hải vị, tỏa hương thơm nghi ngút.

Ta nhìn chiếc bàn ê hề món ngon, nuốt nước miếng liên hồi, trong lòng vui

như hội. Phải nói Diệu đúng là người tận tâm chu đáo, hơn nữa còn rất

hiểu ý khi biết ta đặc biệt hứng thú với việc ăn uống. Tuy bây giờ ta

không động đậy được nhưng khẩu vị không hề thuyên giảm. Ta mở to mắt

nhìn từng món ăn trên bàn, cổ đã dài thêm mấy phần.

Diệu xua tay ra hiệu cho đám thị nữ lui xuống, còn chàng bê đũa đến ngồi cạnh giường ta. Thấy vậy ta cảm động vô cùng, được Vương gia đích thân chăm sóc,

thật khiến ta vừa bất ngờ vừa vui sướng. Mới nghĩ vậy thôi, ta đã cảm

thấy vết thường sau lưng bớt đau rất nhiều, sau đó ta vội há miệng “A…a…” đợi chàng đút thức ăn cho. Ai ngờ, Diệu chẳng buồn nhìn ta, gắp

một miếng vịt quay vàng ruộm cho vào miệng mình.

Hả? Gì thế này? Ánh mắt ta lộ rõ vẻ giận dữ, trong lòng càng thêm tức tối. Con người này cố tính muồn chọc tức ta đây mà.

“Hả? Tại sao mặt mũi nàng lại thành ra như vậy chứ?” Diệu chống tay lên cằm cất tiếng hỏi.

“Ta đói quá.” Ta nghiên răng đáp.

“Ồ…” Diệu cười tít mắt, gật đầu tỏ vẻ cảm thông, sau đó chàng vừa nhai vừa lớn tiếng gọi: “Người đâu đưa thuốc lên!”

Thị nữ đứng ngoài cửa nhanh chóng bê bát thuốc đen ngòm đang không ngừng

tỏa khói nghi ngút. Vừa ngửi thấy mùi thuốc, ta liền biết bát thuốc đó

có vị vừa đắng vừa chát. Lúc này ta thực sự muốn khóc òa.

Ta

nhìn thứ nước đen ngòm, lại nhìn bàn ăn đầy sơn hào hải vị trước mặt, dạ dày tức thì không ngừng co thắt, trong lòng cảm thấy vô cùng hụt hẫng.

Hừm, chàng đói thì được ăn cơm, ta đói lại phải uống thuốc. Nhìn bộ dạng cố tỏ ra vô tội của Diệu, ta biết chàng đang cố tình chọc tức ta. Nếu

chàng không ăn uống ngay trước mặt ta còn được, đằng này lại ăn ngon

lành như thế. Con người này đứng là quá đỗi độc ác!

Ta trợn mắt

lườm chàng, ra điều phản kháng. Thế nhưng Diệu hoàn toàn phớt lờ, cứ thế mỉm cười hân hoan bê bát thuốc đặt tới trước miệng ta. Ta lắc đầu né

liên tục mà chẳng thể nào tránh nổ, cuối cùng đành phải cau mày, nhắm

mắt nuốt hết số thuốc chàng cưỡng chế đổ vào miệng. Thuốc đắng đến độ

mũi ta cay xè. Ta thè lưỡi, tức giận quát lớn: “bọn họ, bây giờ ta không ra khỏi giường được, nên không chấp nhặt với huynh. Đợi đến khi ta

xuống được khỏi giường, Ngọc Phiến Nhi ta xin thề với cái mông đã bị

đánh nát bét cùng ông trời rằng, thù này không báo, kiếp sau ta sẽ đầu

thai thành một kẻ xấu hoắc, chẳng thể gả chồng được.”

“Được đấy, được đấy, nếu vết thương trên mông nàng không khỏi thì cả đời này cũng

đừng mong có ai lấy.” Giả bộ không hề bận tâm, Diệu thu lại chiếc bát

rồi mỉm cười xán lạn. “Đồ ham ăn, đợi thêm nửa canh giờ nữa đi.”

“Đợi cái gì mà đợi?” Ta thực sự tức giận rồi.

“Thuốc phải uống lúc đói mới tốt, nửa canh giờ sau nàng có thể ăn uống bình

thường. Có điều, nàng không được ăn những món ta vừa mới dùng. Bây giờ

nàng phải tránh không được ăn những thức ăn có nhiều dầu mỡ, đồ sống, đồ lạnh hay những món quá chua cay.” Nhìn khuôn mặt càng lúc càng thêm

nhăn nhó của ta, Diệu còn nói thêm: “Đồ ham ăn, ta đã nấu cháo cho nàng

rồi, chỉ có hành xanh và táo đỏ, cháo này rất tốt cho máu, đợi chút nữa

ta sẽ cho người mang lên.”

Tên khốn này, hình như không chọc

ghẹo ta thì sẽ chết hay sao ấy, cho có vài ngụm cháo loãng cũng phải lấy ta ra chọc ghẹo mới vui. Ta mặc dù chu miệng phản đối nhưng trong lòng

thấy ấm áp hơn nhiều, ta úp mặt vào chiếc gối, nụng nịu lên tiếng hỏi “À, đúng rồi,huynh vẫn còn chưa nói cho ta biết, ta đang ở chỗ nào? Còn

nữa, mấy thị nữ của huynh chẳng ai biết nói chuyện sao?”

“Nàng còn có thể ở đâu được nữa? Điện Tử Thần tại cung Thái Cực.” Diệu đáp

“Nhà của huynh?” Tuy rằng đã chuẩn bị tâm lý từ trước, nhưng ta vẫn cảm thấy có chút bất ngờ.

“Tẩm cung của ta.” Diệu chỉ vào cung điện nguy nga mà tinh tế, trang nhã của mình rồi đắc ý đáp lời.

“À, vậy hẳn đây là giường của huynh rồi? Bình thường huynh vẫn ngủ trong

này hả?” Ta bắt đầu không tránh khỏi ngại ngùng. Thảo nào nằm dễ chịu

như vậy. Điều kiện của Hoàng tử quả nhiên là khác một trời một vực so

với người thường.

Diệu mỉm cười xấu xa, sán lại gần ta nói: “Cái gì mà hàng ngày, tối nay ta định ngủ lại đây. Đồ ham ăn tránh sang một

bên để lấy chỗ cho ta nằm nào.”

Trong lúc Diệu đang trêu chọc ta thì ngoài cửa vọng vào tiếng truyền lệnh.

“Điện hạ, Tô nương nương có lời mời.” Giọng một thái giám the thé cất lên.

Diệu lặng người trong giây lát, sắc mặt có chút ảm đạm, nụ cười rạng rỡ trước đó cũng tắt mất từ lúc nào không hay.

“Này…này…lúc huynh ngây người ra thì có thể bỏ chăn của ta xuống được không?” Ta ngọ nguậy thân người, nhích sang một bên. Chàng đang làm gì thế, như vậy

quả thực lạnh lắm.

Diệu định thần, trong khoảnh khắc, khuôn mặt

chàng lạnh đến lạ kì. Chàng nhanh chóng đặt góc chăn ta xuống, quay sang dặn dò mấy thị nữ đứng cạnh: “Hãy chăm sóc thật cẩn thận cho nàng.” Dứt lời, chàng đi thẳng ra bên ngoài.

Nhìn đám thi nữ cúi đầu lộ vẻ căng thẳng, xen lẫn lo lắng, ta vô cùng ngạc nhiên. Lần đầu tiên kể từ

khi quen biết, ta mới thấy ở Diệu sắc mặt và thái độ lạnh lùng, khó gần

đến vậy…

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.