Chương10: Xuân sắc mãn thành liễu đầy tường

Kể từ sau buổi tiệc sinh nhật, mẫu thân ta suốt ngày mỉm cười vui vẻ.

Trước kia, lúc ta sắp xếp gả cho lão Hoàng đế, người lo lắng đến mức ăn

không ngon ngủ không yên, luôn lo sợ ta vào cung sẽ bị h**p đáp, còn gần đây, nghe nói ta có khả năng trở thành Tần Vương phi, người coi như

cũng đã an tâm hơn nhiều. Trong khi vị phụ thân Thừa tướng của ta lúc

nào cũng lo lắng, bất an, vừa nhìn thấy ta đã than ngắn thở dài, cứ như

thể chỉ cần nhìn khuôn mặt ta là thấy được tương lại thê thảm, bi đát

vậy.

Mãi cho tới một hôm, một lão thái giám đến phủ báo tin. Lão õng à õng ẹo thông báo rằng Tô nương nương muốn gặp. Tô nương nương

chính là mẫu thân có thân phận cao quý của Diệu, Đoan Mẫn hoàng quý phi

Tô Dung. Nghe nói người phụ nữ này không hề được sủng ái là một trong

những người đàn bà không đắc sủng, có chồng cũng như không, thế nên tính khí nhất định sẽ cổ quái giống như quả phụ mất chồng. Ta bĩu môi, chẳng vui vẻ đi gặp người đó chút nào.

Mẫu thân biết ta phải nhập

cung lập tức phái người mua một đống y phục từ Tô Châu về. Thậm chí

người còn hàng ngày dạy dỗ khuyên răn, câu nào cũng có ý muốn ta phải

làm thế nào để lấy được lòng Tần Vương điện hạ. Người nói nhiều tới mức

ta cũng phải thuộc làu. Sau cùng thấy ta quá đỗi chán ngán, mẫu thân

liền chuyển chủ đề, bắt đầu nhớ lại những ký ức huy hoàng của cuộc đời

mình.

“Đừng chỉ nhìn thấy mẫu thân con hiện nay làm Tam phu nhân phủ Thừa tướng, quyền quý vô hạn. Năm xưa nhà ta ng

hèo lắm, có thể gả cho phụthân con, tất cả đều do năm đó phụ thân con đi

ngang qua con đường của thôn, vừa hay gặp ta đang ngồi bên suối giặt y

phục. Phụ thân con ngay khi nhìn thấy dung mạo như hoa của ta… Ây da,

Phiến Nhi, tại sao con lại ho sặc sụa thế? Bây giờ trời vẫn còn lạnh,

con cẩn thận không bị phong hàn đấy. Khụ khụ, ta nói đến đâu rồi nhỉ? À, đúng rồi, nói ra thì, năm đó lão phu nhân thực sự không muốm cưới ta về phủ, thế nhưng phụ thân con, ngài…” Mẫu thân nói tới đây liền thẹn

thùng cúi đầu, đưa tay che mặt. Chỉ nhìn hành động này của mẫu thân thôi là ta đã thấy như dựng cả tóc gáy. Mẫu thân, người đã lớn tuổi rồi, vậy mà còn làm ra vẻ thiếu nữ hơn cả ta nữa. Nhưng quả thật mẫu thân ta

xinh đẹp vô cùng, chỉ có điều không mấy thông mình. Ta hoàn toàn không

thể tưởng tượng nổi, vị phụ thân Thừa tướng hàng ngày mặt mày nghiêm

chỉnh, hung thần ác sát tại sao lại có thể sủng ái người mẫu thân đầu óc đơn giản này của ta đến vậy.

“Lại đây, lại đây, mẫu thân dạy

cho con một vài tuyệt chiêu.” Mẫu thân đắc ý nhướng cao đôi mày, khoanh

hai tay lại, đánh mắt nhìn ta đầy vẻ bí mật. Ta hiếu kì ghé đầu sang

nghe lời dạy bảo, phải chăng mẫu thân đã dùng kế nào đó dụ phụ thân ta

móc câu?

“Lão phu nhân không đồng ý cho ta bước vào cửa phủ nhà

họ Ngọc, có điều, bà ấy không thích ta cũng chẳng sao, nhưng không thể

nào không thích con được.” Mẫu thân ta nói câu này vẻ mặt đắc ý vô cùng.

“Hả?”

“Lúc đó, ta đã có con rồi, chẳng có ai có thể ngăn ta được, cho nên mới nói, con và Tần Vương điện hạ…” Mẫu thân cứ thế dạy ta một hồi. Tóm lại ý

mẫu thân chính là nếu gạo đã nấu thành cơm, thì chắc chắn vị trí Tần

Vương phi kia sẽ là của ta. Ta nuốt nước miếng, không nói nên lời, may

mà Diệu không biết mẫu thân ta có ý định này, nếu không chàng sẽ cười

cho tới rụng hết răng mất. Quyến rũ chàng sao? Sau đó sinh ra một tiểu

Ngọc Phiến Nhi, rồi thành phi tử của chàng. Thật đúng là vớ vẩn hết sức!

Nhờ ơn mẫu thân, người trong toàn thành tre đều biết thiên kim tiểu thư của Thừa tướng đương triều Ngọc Tiến Hiền có khả năng sẽ làm chính phi của

Tần Vương gia. Tuy rằng vẫn chưa đi xem bát tự, thế nhưng do sức lan

truyền quá mạnh, độ phủ rộng rãi, nên không đến nửa tháng sau, ánh mắt

mọi người nhìn ta đã thay đổi hoàn toàn. Dẫu vậy, ta lại chẳng có tâm tư chú ý đến việc này. Ngày nhập cung càng lúc càng gần. Trong khi ấy,

Diệu không biết đang bận rộn chuyện gì mà khá lâu rồi không đến tìm ta.

Ngày hôm đó, sau khi rời khỏi phủ Thừa tướng, chàng dẫn bọn Hoa Hoa,

Thảo Thảo đi ổn định chỗ ở. Hiện giờ không biết mấy đứa nhóc đó thế nào.


Hôm nay vừa dùng cơm xong, ta liền lấy viên dạ minh châu thó được trong lần trộm trước ra xem. Viên dạ minh châu này rất kì lạ. Mỗi lần ngắm nó,

trái tim ta luôn cảm thấy âm áp lạ thường, có lẽ bởi vì ánh sáng dịu

dàng, khác lạ từ nó tỏa ra cũng nê. Nhìn tia sáng lấp lánh trong lòng

bàn tay, lòng ta như cũng bình tâm lại. Không biết viên dạ minh châu này rốt cuộc đáng giá bao nhiêu mà khiến đường đường một Tề Vương oai phong lẫm liệt cũng vì nó mà nửa đêm đến ăn trộm, lại còn suýt chút nữa thì

ra tay g**t ch*t ta nữa.

“Lão đại, viên dạ minh châu đó tỷ vẫn

chưa đem đi cầm sao?” Một giọng nói trẻ con vang lên từ phía sau lưng,

ta giật nảy mình, suýt chút nữa làm viên dạ minh châu rơi xuống đất.

Đem cầm? Mấy tên nhóc này thực đúng là chả có đầu óc gì cả, thứ ăn trộm từ

tiệm cầm đồ ra thì liệu có đem cầm lại ở đó được không?

Ta quay đầu lại nhìn thấy bốn tên nhóc Hoa Hoa, Thảo Thảo, Qua Qua, Quả Quả đã đứng thành hàng nhìn ta mỉm cười hân hoan.

“Làm sao các đệ vào đây được?” Gần đây thị vệ của Ngọc phủ càng lúc càng

nghiêm, ta vốn quen thuộc địa hình trong phủ, thế nên ra vào có thể coi

là tự do, dễ dàng thế nhưng cũng không thể tùy tiện như trước được. Mấy

tên nhóc này, giữa thanh thiên bạch nhật sao dám lẩn vào trong phủ nhà

họ Ngọc? Không hiểu là do công phu thần trộm của ta bị thui chột hay vì

dạo này bọn chúng tiến bộ quá nhanh?

“Hiện nay bọn đệ đang làm

việc tại Tiến Tấu viện, Diệu ca ca cho bọn đệ lệnh bào, cho nên bọn đệ

chỉ cần cầm lệnh bài này đến phủ Thừa tướng tìm tỷ là xong.” Hoa Hoa đắc ý lên tiếng.

Diệu ca ca? Gọi nghe thân mật thế, mấy tên nhóc

này chắc hẳn đã bị mua chuộc. Ta ngắm bọn chúng thật kĩ. Mới mấy ngày

không gặp, chúng đã phát tướng ra nhiều, đứa nào đứa nấy tròn trùng

trục, giống như những tiểu thiếu gia của một gia đình giàu có, thật

chẳng tìm ra chút dáng vẻ ăn xin đáng thương ngày nào.

“Tiến Tấu viện cái gì, có phải nhìn thấy ai không vừa mắt là lôi vào tẩn cho một

trận không?” Bốn đứa nhóc này ngoài việc biết ăn trộm, ăn xin ra thì

chẳng có bất cứ sở trường nào hết, ngay cả đánh người không hiểu có biết hay không? Chỉ có điều chúng lại thưỡng xuyên bị ta đánh.

“Không phải, không phải, đó là công việc đại để như giúp giang hồ và triều

đình thu thập các loại tin tức, ví dụ như giá gạo tăng, giá bánh bao

tăng…Chúng đệ nghe ngóng tin tức rồi quay về nói với Diệu ca ca để đổi

lại ngân lượng.”

Thu thập thông tin như vậy mà cũng đổi được

ngân lượng? Có phải đầu óc Diệu đã hỏng rồi không? Có điều chàng rất

thông mình, cái khác không nói, chứ năng lực nghe ngóng tình hình của

bọn Hoa Hoa, Thảo Thảo thì đích thực tuyệt hảo, ngay cả việc con chó của nhà nào trong phố Tây mất, chúng đều có thể nắm rõ trong lòng bàn tay.

“Mở miệng là Diệu ca ca, đóng miệng cũng là Diệu ca ca, đừng quên lúc đầu

là ai đã lôi bốn đứa đệ vầ nuôi nấng dạy dỗ, vẫn còn chưa báo đáp đâu

đấy.” Ta nói rồi kéo tai Hoa Hoa, thực sự không biết Diệu làm cách nào

mua chuộc thành công bốn tên tiểu quỷ này.

“Không đúng! Tỷ không thể nói như vậy được. Lão đại, tỷ còn nhớ ba con mèo con lang thang mà

tỷ đã nuôi không?” Qua Qua vừa bình thản đáp, vừa lén lút thó mấy thứ

bày biện trên giá sách của ta vào người. Thân hình của thằng bé không đủ cao, lại muốn lấy mấy thứ đồ bằng vàng trên giá, không với được, liền

dẫm cả lên người Quả Quả để hành động.

“Đúng thế, đúng thế, còn

có hai con chim nhỏ bị thương, tất cả đều chết hết cả.” Quả Quả bị Qua

Qua dẫm lên người, giọng nói vì thế lạc hẳn đi.

“Đó là bởi vì

mấy đứa chúng ta cơm còn không đủ nuôi bản thân nên chúng mới chết đói

vậy.” Đám nhóc vô tình nhắc đến việc đau lòng của ta.

“Đệ còn

nhớ có bốn bồn hoa, ba con cá, chúng cũng chẳng sống nổi quá sáu mươi

ngày. Lão đại, bất cứ thứ gì do tỷ nuôi chắc chắn đều chết hết.” Thảo

Thảo mở miệng than dài ngán ngẩm, ba tên nhóc còn lại cũng nhất loạt gật đầu. Ta liền gãi đầu, bọn chúng nói không sai, có lẽ ta nuôi tiên cũng

làm tiên chết cũng nên. Nhưng…việc này thì có liên quan đến bốn đứa bọn

chúng cơ chứ?

“Lão đại, những thứ mà tỷ nuôi đều có tuổi thọ cực ngắn, bốn đứa bọn đệ sông được lâu như vậy là vì bọn đệ biết tự lực

cánh sinh. Nếu đã như vật thì cần gì phải báo đáp ân dưỡng dục chứ… Ây

da, lão đại, tại sao mỗi lần người chịu đòn đều là đệ vậy?” Hoa Hoa vừa

dứt lời tổng kết liền bị ta đập mạnh lên đầu.

“Là tên khốn nào dạy các đệ nói như vậy hả?” Ta nhăn mặt tức giận truy vẫn.

“Diệu ca ca…” Hoa Hoa run rẩy lên tiếng trước độ oai phong thần vũ của ta.

Ánh mắt đã long lanh đẫm lệ, thằng bé còn nói thêm: “Diệu ca ca trước

nay chưa từng đánh bọn đệ, mỗi ngày đều chọc cho bọn đệ cười vui vẻ, cho bọn đệ ăn ngon, đồ chơi đẹp, lại còn cho bọn đệ chức quan để làm, hu

hu…” Bốn tên nhóc vừa nói vừa khóc òa thành tiếng, làm như thế ta toàn

ăn h**p bọn chúng bấy lâu nay vậy. Trong lòng ta tức giận vô cùng. Nhớ

ngày trước, ta thà để bản thân chịu đói cũng bớt chút cơm cho bọn chúng

ăn, Nam Dung Diệu đáng chết! Vừa mới quen chúng có vài ngày đã mua chuộc được hết. Cho bọn chúng chức quan để làm? Rõ ràng chỉ là một Tiến Tấu

viện hữu danh vô thực, nếu không tại sao mấy tên tiểu ăn mày chưa đến

mười tuổi này lại có thể làm quan chứ?

“Nam Dung Diệu, tên hồ li đó dạy các đệ nói như vậy sao?” Ta giận dữ lên tiếng hỏi lại Hoa Hoa

đang khóc đến độ nước mắt nước mũi chan hòa. Nghe ta hỏi, Hoa Hoa lập

tức rụt cổ vào trong áo, nhìn như thể con rùa chui vào trong mai tự vệ

vậy.

“Diệu ca ca nói bốn đứa bọn đệ đều là nam nhi, phải học cách bảo vệ một nữ nhi như tỷ…” Thằng bé lại thút thít lên tiếng.

Trong giây lát ta lặng người, trước mắt đột nhiên hiện lên nụ cười tràn đầy

tà khí của Diệu, và rồi trái tim ta bỗng thấy ấm áp hẳn lên.

“Đệ nghe nói Diệu ca ca là con trai của Hoàng đế, Hoàng đế có phải là chức

quan to nhất, có nhiều tiền của nhất trong các vở kích không?” Thảo Thảo lấy mấy viên kẹo ta để bân gối, cho vào miệng, vừa nhai nhồm nhoàm vừa

nói.

“Đúng thế!” Ta vỗ nhẹ lên đầu thằng bé. Người ta thường nói bước vào cửa cung sâu tựa biển. Cho dù ta trước kia làm ăn xin không

hiểu chuyện, nhưng hàng ngày xem kịch và hóng hớt chuyện của mọi người

nên cũng hiểu đại khái phần nào. Quần long đoạt ngọc, hậu cung tranh

sủng, giết người không thấy máu…những chuyện này đầy rẫy trong hoàng

cung nguy nga tráng lệ. Nói thực lòng, những chuyện đó có khi còn kinh

khủng hơn nhiều so với chuyện đám ăn mày, ăn cắp tranh giành địa bàn bên ngoài ấy chứ.

Đúng lúc ta đang suy ngẫm làm thế nào mới có thể

tránh xa việc tranh giành quyền lực, thì bên ngoài có tiếng chân người

bước vào, bẩm báo Phan công công ở cung Hàm Tú đến rồi.

Không

còn cách nào khác, ta đành phải bước ra đón tiếp. Theo lời mẫu thân dặn

dò, ta mang theo chút quà lễ gặp mặt mà trước đó bà đã chuẩn bị. Đó là

một hộp châu ngọc, vàng bạc, vừa mở hộp ra đã thấy lấp lánh đến chói

mắt. Trong lúc đó, phụ thân không nói gì, chỉ im lặng lấy ra một bức họa đã phủ một lớp bụi đặt ở góc sau giá đựng sách, nói là để ta mang theo

tặng cho nương nương. Nhìn dáng vẻ nghiêm nghị của phụ thân, trong lòng

ta cảm thấy vô cùng kì lạ! Bức tranh cổ này là có ý gì chứ?

Đúng là đưa tiền và không đưa tiền hoàn toàn khác xa, Phan công công vừa

nhìn thấy chiếc hộp đựng đầy bảo bối tức thì mỉm cười vui sướng, thậm

chí còn tỏ ra hết sức khách khí và lịch sự với ta. Ông ấy chính là người được Tô nương nương yêu quý nhất. Suốt dọc đường đi Phan công công

không ngừng tiếc lộ cho ta biết những sở thích yêu ghét hàng ngày của Tô nương nương. Ở bên ngoài kiệu ông ấy liên tục đưa lời dặn dò, giáo

huấn. Còn ta ngồi trong kiệu cứ ngáp ngắn ngáp dài, mãi cho tới khi kiệu dừng lại trước cửa cung, ông ấy mới vén rèm, làm dáng điệu mời ta ra

ngoài.

Thì ra, kiệu từ bên ngoài không thể khiêng vào trong cung được. Thế nên Phan công công nhanh chóng dắt ta vào.


Quang cảnh hoàng cung đại nội vô cùng lộng lẫy, ta đã được nghe nhắc đến từ

trước. Nhớ năm xưa, ta thậm chí đã từng cùng các tiền bồi lẻn vào trong

này để chôm ít đồ. Tuy rằng chẳng ăn trộm được gì, lại còn bị lạc trong

những con đường loằng ngoằng chẳng khác gì mê cung. Thế nhưng, dẫu vậy,

chúng ta vẫn được các đám ăn mày khác hết sức ngưỡng mộ, kính trọng. Lần này quay lại chiến địa xưa, ta đi nhanh như bay, chỉ tiếc không thể nhớ hết địa hình.

“Ngọc tiểu thư, đây chắc là lần đầu người nhập cung?” Phan công công thận trọng lên tiếng hỏi.

“Đúng thế.”

“Tại sao ta thấy Ngọc tiểu thư có khẻ khá quen hoàng cung vậy nhỉ.” Ông lại đưa lời dò hỏi.

“Hả?” Có lộ liễu đến vậy không? Xem ra ta vẫn nên kín đáo đôi chút thì tốt

hơn. Nghĩ vậy ta liền bước chậm lại, đi theo phía sau Phan công công.

Suốt cả con đường, ta không dám đi lại nghênh ngang như trước, chỉ âm

thầm ghi nhớ thật kỹ mọi lối đi, cũng như đặc điểm, cảnh vật nổi bật hai bên đường. Đây chính là thói quen nhiều năm tích lũy của những người

làm trộm như ta, luôn phải nhớ thật kỹ đường đi lối lại, có như vậy lúc

chạy trốn mới thuận tiện được. Trước kia, ta cũng từng đột nhập vào

hoàng cung lúc đêm khuya, có điều chưa từng dám động thủ. Hôm nay theo

Phan công công đi khắp nơi thế này, ta mới phát hiện hoàng cung cảnh

giới nghiêm ngặt, thi thoảng lại có một đội ngũ người ngựa đi tuần. Thật may là trước kia ta chưa từng hành động. Nếu lúc đó ta mà động thủ, kết quả chắc chắn sẽ là có vào mà không có ra.

Lúc đi qua vườn lê,

Phan công công bỗng đi chậm hẳn lại. Ta tức thì nhìn ông ấy đầy nghi

hoặc, còn ông ấy nhìn ta vô cùng lúng túng, dường như định nói gì nhưng

lại thôi. Sắc mặt Phan công công bỗng nhiên thay đổi, lại đột ngột dừng

lại không đi tiếp nữa, trong lòng ta nhen nhóm cảm giác bất an: “Phải

chăng ông ấy đã phát hiện ra điều gì?”

“Phan công công, có phải đã tới nơi rồi không?”

“Nơi này là điện Thừa Càn của cung Thái Cực, cũng là tẩm cung của Tề Vương

điện hạ. Ngọc tiểu thư, người nói chuyện nhỏ tiếng thôi.” Phan công công mỉm cười hiền lành đáp.

“Tề…Tề Vương?” Đây chính là nơi ở của

tên sát nhân điên cuồng bn th đó sao? “Vậy ông đưa ta tới đây làm

gì?” Ta nhìn Phan công công rồi hốt hoảng lên tiếng hỏi.

“Lão nô đột nhiên cảm thấy đau bụng quá! Từ đây đến cung Hàm Tú vẫn còn nửa

canh giờ nữa, lão nô muốn giải quyết ở đây luôn. Ngọc tiểu thư, người

tuyệt đối không được nói lại với nương nương đâu nhé!”

“Này…”

Phòng vệ sinh gần ở đâu thì tiến về phía đó sao? Lão thái giám này cũng

thiếu chuyên nghiệp quá. Có điều cũng không thể trách ông ấy được, con

người ta có ba việc gấp, cho dù là Hoàng đế, buồn tiểu cũng phải đi tìm

phòng vệ sinh thôi.

Dứt lời ông ta nhanh chóng biến mất, để lại

một mình ta với đám tiểu thái giám đang mắt lớn trừng mắt bé. Đám tiểu

thái giám lúc này đều co ro sợ hãi, thấy vậy ta liền trừng mắt khiến bọn chúng khiếp đảm cúi đầu, ai biết được vị Phan công công này lúc nào mới quay lại chứ. Ta liền đảo mắt xem xét xung quanh, nhất định không được

để lỡ cơ hội tốt lần này.

“Các ngươi nhìn xem đó là thứ gì?” Mấy tên tiểu thái giám lập tức quay đầu sang nhìn, còn ta nhanh chóng trốn

ra phía sau một thân cây.

“Người đâu rồi? Ngọc tiểu thư đâu rồi? Toi rồi, vừa mới chớp mắt mà đã không thấy đâu cả. Phan công công quay

về chúng ta phải ăn nói làm sao? Mau đi tìm người.” Nhìn bọn họ hoang

mang, hoảng loạn cả lên, ta thích thú trốn vào một bên cười hỉ hả. Đợi

chút nữa Phan công công quay về phát hiện chỉ còn một mình ta ở trong

khu vườn trong khi đám thái giám hộ vệ của ông ta thì biến mất, không

biết ông ta có tức đến độ mọc râu ra không?

Khi ta bước từ sau

thân cây ra, mấy tên tiểu thái giám ngu ngốc đều đã chạy toán loạn khắp

nơi. Lúc này, một mình ta đứng trong khu vườn. Đợi mãi không thấy Phan

công công xuất hiện, trong lòng liền cảm thấy vô cùng phiền muộn. Hoàng

cung suy cho cùng cũng khác với phủ Thừa tướng, chỉ cn s chân đoán

chắc sẽ đầu rơi máu chảy. Dù rất hiếu kỳ, ta cũng không dám đi quá xa.

Lúc này xung quanh đều rộn rã tiếng oanh yến hót ca. Đằng xa là tầng

tầng lớp lớp những lầu son gác tía, thật đáng là thi vị hết sức. Cảnh

vậy trong khu vườn đặc biệt tinh tế và tuyệt đẹp, càng ngắm càng đắm

say. Hoa hải đường trồng dọc theo hành lang khắp nơi xây xanh lá nõn đều tỏa ra sức sống rạo rực. Xa hơn, hai bên đường đi lát bằng đá đen là

những bóng cây xanh mướt, bên dưới là những đóa hoa lê tinh khiết như

ngọc đang nở rộ khiến khu vườn càng dịu dàng sắc xuân.

Hoàn toàn đắm chìm vào cảnh vật nơi này, ta liền vén cao chân váy, từng bước từng bước tiến sâu vào trong vườn lê. Lúc này, thời tiết vẫn còn lạnh, cả

vườn lê trắng muốt một màu như tuyết, vừa hay lúc này ta lại khoác trên

người bộ y phục màu đỏ, thực sự quá nổi bật trên nền trắng tinh khôi.

Ngay đến bản thân ta, trước cảnh sắc người và thiên nhiên hòa hợp cũng

cảm thấy cực kỳ khoan khoái, thoải mái. Thi thoảng từng làn gió xuân

thổi tới khiến vô số cánh hoa rơi xuống như mưa, chẳng khác nào chốn

bồng lai tiên cảnh.

Mải mê ngắm nhìn cảnh tượng trước mặt, không biết ta đã đi quanh mấy vòng rồi. Đến khi ta quay đầu lại, chết toi!

Đường đi đã biến đâu mất. Trước mắt, sau lưng chỗ nào cũng chỉ một màu

hoa trắng muốt, chẳng còn thấy con đường trải đá ta vừa đi qua nữa. Lần

này coi như tiêu rồi, đợi chút nữa Phan công công không tìm thấy ta, Tô

nương nương trách tội, liệu có lột da tuốt thịt ta không? Đáng tiếc

những cây lên này không cao, nếu không ta đã có thể trèo lên mà tìm

đường về rồi.

Vào lúc ta còn đang lo lắng đến độ mồ hôi túa ra

liên tục, đột nhiên, một giọng nói lạnh lùng nhưng rõ ràng qua mấy lớp

hoa lê bên cạnh truyền tới.

“Phiền muộn lầu đông một đụn tuyết.

Cuộc đời mấy khi nhìn rõ rệt?”

Giọng nói này âm trầm như tiếng tiêu thậm chí đối với ta đích thực là âm thanh tuyệt vời.

Trời đúng là không tuyệt đường mà! Lần này có người cứu ta rồi. Không nói

lời nào, ta vén những cành hoa đang cản trước mặt rồi bước nhanh về phía giọng nói cất lên đó. Không lâu, một bóng người bỗng dần hiện ra trước

mắt.

Trong hương thơm thoang thoảng của hoa tuyết, hải đường,

một người đàn ông y phục màu đen đứng vô cùng nổi bật, như thể nhất kiếm xé toạc cả khoảng trời trắng ngần. Đến khi nhìn rõ dung mạo của người

này, ta tức thì muốn quay người bỏ chạy. Trời đất ơi, Nam Cung Diệp!

Đúng là oan gia ngõ hẹp mà!

“Ai đó?” Khi ta đang định vén váy

lẩn đi thì Nam Cung Diệp nhanh chóng quay đầu, lạnh lùng lên tiếng hỏi.

Khoảng khắc đó hai chân ta như đóng thành băng, đứng khựng tại chỗ.

“Ai cho phép ngươi vào vườn lê hả?” Vị Tứ Hoàng tử điện hạ khi nãy còn vẻ

buồn thương giờ đã đứng chặn trước mặt ta, nộ khí đùng đùng.

Liệu ta có nên giải thích là do một lão thái giám vì ăn uống linh tinh bị

đau bụng đi qua nơi này không nhịn được mà phải tìm phòng vệ sinh giải

quyết, thế nên đã vứt ta lại một mình, và rồi ta mới bất cẩn đi lạc vào

đây? Tuy nhiên, khi nhìn vào ánh mắt khí thế ép người của hắn, ta bất

lực nuốt hết những lời đó vào bụng.

Đúng là trời không phù hộ,

khiến ta gặp phải tên đại ma đầu bn th. Ta tức thì cảm thấy hối hận, tại sao hôm nay mình lại mặc bộ y phục nổi bật đến vậy? Lần này thì hay rồi, trông chói lóa thế kia, muốn trốn cũng chẳng được. Ta đứng nguyên

tại chỗ do dự một hồi, cuối cùng nghiến răng, liều mình, dũng cảm cúi

đầu quay người đi tiếp. Lúc đi qua người hắn, không biết ta đã làm gãy

bao nhiêu cành hoa lê.

“Đứng lại, ngươi cho rằng đây là đâu mà muốn đến là đến, muốn đi là đi?”

Ây da! Không ngờ hắn ra tay rất nhanh, chớp mắt chỉ thấy một bóng đen lướt qua, còn chưa kịp nhìn rõ thì ta đã bị kéo đi. Oa, thì ra không chỉ

mình Diệu biết chiêu này, tên ma đầu sát nhân bn th Tứ Hoàng tử cũng biết. Có phải cứ là con của Hoàng đế thì ai cũng biết ‘nhảy’ không?

Nhưng dù sao, lúc này bản lĩnh đó không phải điều quang trọng nữa.

Ta thật đáng thương, bị hắn dễ dàng nhấc bổng qua biển hoa lê ngợp trời.

Bộp! Vừa ra khỏi vườn lê, ta liền bị ném thẳng xuống đất. Đầu óc quay

cuồng, ta đưa tay xoa nhẹ chỗ đau, trong lòng không ngừng nguyền rủa đám Hoàng tử thực sự chẳng dịu dàng chút nào. Diệu cũng thế mà hắn cũng

vậy, người nào người nấy đều quăng ta như thể ta không phải một con

người. May mà bản cô nương lúc còn làm ăn mày thường xuyên bị quăng quật như thế, nên sớm đã học được phương pháp chạm đất tránh thương tổn, nếu không liệu có thể đứng lên đi lại bình thường nữa không?

“Là ngươi?”

Nam Cung Diệp nghiến răng hỏi vặn như thể muốn ăn tươi nuốt sống ta. Xem ra tâm trạng của lão huynh này hôm nay không được tốt lắm. Hắn nhìn ta mỉm cười lạnh lùng, ánh mắt tràn đầy sát khí cuồng bạo.

“Hôm nay

ngươi nhập cung…là tới gặp Tô nương nương sao? Hừm, đáng tiếc, e là

ngươi không còn cơ hội đó nữa rồi. Người đâu!” Hắn quay đầu hất áo, thét lớn: “Mau tới lôi kẻ tự ý xông vào vườn lê này ra đánh cho tới chết cho ta.”

Không phải chứ? Ta kinh hãi nhảy dựng lên, ít nhiều gì ta

cũng là thiên kim tiểu thư của Thừa tướng, hắn nói giết là giết ngay

sao, thật đúng là vô lí đùng đùng.

“Không thể được, không thể

được, lão nô hồ đồ, điện hạ, xin ngài giơ cao đánh khẽ. Ngọc tiểu thư là do Quý phi nương nương truyền vào cung, hơn nữa người…” Lão thái giám

chết tiệt sao bây giờ mới chạy tới cứu ta. Ông ta thậm chí còn vừa nói

vừa xách quần, chắc là đang giải quyết ở khu vực gần đây, vì nghe thấy

động tĩnh, còn chưa ‘làm’ xong, đã vội chạy ra ứng cứu. Ta trợn mắt nhìn Nam Cung Diệp, cái tên ma đầu sát nhân bn th này, hàng ngày không

giết người hình như không chịu được thì phải.

“Kẻ nào tự ý vào

vườn lên, g**t ch*t không tha! Đây là hoàng lệnh, người do Quý phi

truyền vào cung thì đã sao? Có thể kháng chỉ à?” Nam Cung Diệp chẳng

thèm nhìn Phan công công, lạnh lùng nói thêm: “Huống hồ, ả ta lại còn

phá hỏng không ít cành cây trong này. Người đâu, mau lôi ả ra!”

Hoàng mệnh khốn khiếp gì chứ? Không phải chỉ là đi nhầm chỗ thôi sao, thêm

mấy cành cây bị gãy, vậy mà đã đòi lấy tính mạng ta rồi? Ta trợn trừng

hai mắt định thét lớn lên với hắn, thế nhưng nhìn sắc mặt hoang mang của lão thái giám, dáng vẻ như định nói lại thôi, trong lòng ta đột nhiên

cũng hoảng loạn. Những lời tên ma đầu sát nhân cuồng loạn này vừa nói

chắc không phải là thật chứ?

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.