Chương9: Bắt gian tại giường

Dạ

Nguyệt Sắc ngồi bên cạnh gian phòng Nguyệt Vô Thương, uống trà, ăn điểm tâm,

nghiêng tai nghe ngóng động tĩnh cách vách, cười vô cùng sung sướng. . . . . .

Chỉ

nghe cách vách truyền đến thanh âm thẹn thùng của cô nương kia: "Công tử,

người nhẹ một chút nha, để ta tới hầu hạ công tử nha!”

"A.

. . . . ." Ly trà của Dạ Nguyệt Sắc run lên, không nghĩ tới dáng vẻ lả

lướt của Nguyệt Nguyệt kia lại có thể dữ dội như vậy, sau đó liền không có

tiếng vang, Dạ Nguyệt Sắc nhìn bầu trời bao la ngoài cửa sổ dã dần tối sầm,

ngáp một cái, nàng muốn ở lại chờ trời sáng xem vẻ mặt như ăn phải gián của

Nguyệt Vô Thương khi thấy mình cùng một nữ nhân vô cùng xấu xí trải qua đêm

xuân.

Dạ

Nguyệt Sắc có chút buồn ngủ nằm sải tay trên giường ngủ say sưa!

Dạ

Nguyệt Sắc không biết là, tướng phủ lúc này có thể xem là đã lật ngược hết cả

lên, gần như tất cả mọi người đều xuất động tìm Dạ Nguyệt Sắc suốt đêm không về

ngủ khắp nơi!

"Tìm

nhanh lên, dù lật ngược cả kinh thành này cũng phải đem tiểu thư tìm về cho

ta!" Dạ Thiên mặt khẩn trương dọa người hướng về phía cửa, đây chính là

đứa con duy nhất của ông đó!

"Lão

gia, ông đừng vội mà, hôm nay Sắc Sắc không phải đi gặp công tử Vương Thượng

thư sao? Chúng ta đến phủ Vương gia tìm đi!" Tứ nương tỉnh táo nói.

"Nếu

không tìm được Sắc Sắc, ta nhất định sẽ chém tên tiểu tử họ Vương

kia!"

Tam

nương rút ra thanh kiếm đã cất mấy chục năm, khí thế hung hăng, dáng vẻ nữ kiệt

anh thư, người già nhưng đao không già!

Một

nhóm người binh chia hai lối, Dạ Thiên mang theo cả đám phu nhân đi đến Vương

gia, quản gia mang theo gia đinh đi xaó tung kinh thành lên.

Lúc

này Nguyệt Sắc ngủ cực ngon, liên tiếp nằm mộng đẹp, trong mộng có được vô số

mỹ nam, dưới chân tất cả đều là vàng bạc châu báu!

Bên

trong gian phòng đột nhiên xuất hiện một bóng đen, nhìn Dạ Nguyệt Sắc nguy hiểm

cười một tiếng, bắt đầu chậm rãi c** q**n áo. . . . . .

Trời

sáng rõ một chút, Dạ Nguyệt Sắc ôm lấy ôm gối to ấm áp ở bên cạnh, đầu khẽ cọ

cọ, lại ch** n**c miếng, tiếp tục ngủ say sưa.

Lúc

này cửa đột nhiên bị đá tung ra, bên ngoài truyền đến thanh âm kinh hoảng của

mụ tú bà: "Tướng gia, ta thật sự không hề lừa Dạ Đại Tiểu Thư đến đây!

Không tin ngài cứ lục soát, bên trong chỉ có cô nương mang theo tình nhân tới

tìm nơi ngủ trọ, tuyệt đối không phải là Dạ tiểu thư!"

Động

tĩnh lớn như thế trong nháy mắt đánh thức những người đến Ỷ Thúy các tầm

hoa vấn liễu, ngoài cửa nhanh chóng tụ tập một đoàn người xem náo nhiệt!

"Tránh

ra!" Dạ Thiên vung tay lên, vội vàng chạy vào nhìn nhìn thử,

đến khi thấy cảnh tượng trên giường thì Dạ Thiên nhất thời bối rối.

Lúc

này trên giường, nam nhân từ từ mở mắt, mặt mũi bình tĩnh liếc mắt nhìn người

đứng ở trước giường, tách Dạ Nguyệt Sắc quấn như bạch tuộc nằm ở trên người của

hắn ra, nào biết Dạ Nguyệt Sắc thấy mỹ nam đang ôm muốn rời khỏi, Dạ Nguyệt Sắc

không đồng ý , kêu một tiếng: "Mỹ nhân đừng đi!"

Tất

cả chuyện trước mắt như thế không thể nói là dụ dỗ được rồi! Dạ Thiên chỉ tiếc

rèn sắt không thành thép nhìn nữ nhi nhà mình, nhìn lại Nguyệt Vô Thương mặt

bình tĩnh thong dong, này, này, sao lại trêu chọc tới hắn rồi, vậy phải làm sao

đây?

Khóe

miệng Nguyệt Vô Thương cong cong, nhìn nữ nhân vẫn như cũ bắt lấy hắn

không buông, cười đến yêu nghiệt vạn phần, đây phải chăng nên gọi là gieo gió

gặt bão ! Hắn ngược lại muốn nhìn thử nữ nhân này sẽ chút ứng phó như thế nào!

Ngón tay khẽ cù nhẹ bên hông Dạ Nguyệt Sắc một chút, Dạ Nguyệt Sắc nhất thời

buông hắn ra ngồi dậy.

Mơ mơ

màng màng nhìn một vòng, nhìn thấy sắc mặt tối sầm của cha nàng, cảm thấy kì lạ

lên tiếng: "Cha, sao cha ở phòng con!"

"Sắc

Sắc, mau cùng cha về nhà!" Dạ Thiên nhìn về phía Dạ Nguyệt Sắc nói "Cha tất nhiên sẽ lấy lại công đạo cho con!"

Mặt

Dạ Nguyệt Sắc ngơ ngác, đột nhiên mới nhìn đến lúc này trên giường còn có một

người khác, hét to một tiếng: "Sao ngươi ở chỗ này!"

"Không

phải là nàng dẫn ta tới sao?" Nguyệt Vô Thương cười đến mặt vô hại, bộ

dáng đáng ghét vô cùng!

"Nhưng,

sao ngươi ở phòng ta!" Dạ Nguyệt Sắc đột nhiên cúi đầu nhìn qua nhìn y

phục của mình, cũng may, may quá. . . . . .

"Hôm

qua ta hôn mê, tỉnh lại chính là chỗ này!" Nguyệt Vô Thương mặt vô tội

nhìn Dạ Nguyệt Sắc, "Nàng đã dẫn ta đến trên giường của nàng!"

Dạ

Thiên không nghe nổi nữa, vươn tay nắm lây Dạ Nguyệt Sắc, "Sắc Sắc, cùng

cha về nhà!" Một tay kéo Dạ Nguyệt Sắc xuống giường, "Vương gia, hạ

quan lát nữa nhất định sẽ tới cửa viếng thăm!"

Dạ

Nguyệt Sắc thấy sắc mặt của cha mình không đúng, ý thức được tính chất nghiêm

trọng của chuyện này, ngoan ngoãn theo đám di nương bảo vệ về nhà.

Vương

Duẫn đi theo Dạ Thiên tìm cả đêm, nhìn Nguyệt Vô Thương trên giường, nhìn lại

Dạ Nguyệt Sắc xiêm áo không ngay ngắn, vẻ mặt cô đơn.

"Ai

nha, cha, cha đừng tức giận nha, chuyện không phải như cha nghĩ đâu á!" Dạ

Nguyệt Sắc vừa đi vừa hét lên. . . . . .

Vương

Duẫn nhìn vẻ mặt lười biếng của Nguyệt Vô Thương ngồi ở trên giường,

"Vương gia, chuẩn bị lúc nào thì mang sính lễ tới?"

Một

câu nói không đầu không đuôi, hỏi làm cho Nguyệt Vô Thương trong nháy mắt có

chút kinh ngạc, yêu nghiệt vuốt vuốt tóc: "Ai nói ta muốn mang sính

lễ tới!"

"Các

người đã như vậy rồi, ngươi, ngươi. . . . . ." Vương Duẫn mặt tức giận

nhìn Nguyệt Vô Thương, ai có thể vô sỉ như vậy, cũng ăn sạch sành sanh, lại

không có ý định đặt sính lễ cưới nàng.

"Chúng

ta ra sao?" Nguyệt Vô Thương hơi cong môi một cái, cười đến không có chút

hảo ý nào.

"Chính

là, chính là, chính là như thế này. . . . . ." Vương Duẫn kìm nén mặt đỏ

rần, rốt cuộc cũng thốt ra được mấy chữ. Nguyệt Vô Thương cười đến sung sướng,

hắn khổ sở thật buồn cười hèn chi Dạ Nguyệt Sắc thích trêu chọc hắn.

"Ngươi

rốt cuộc có đến Tướng phủ hay không?" Vương Duẫn nhìn nụ cười trên mặt của

Nguyệt Vô Thương, rốt cuộc trở lại vấn đề chính.

"Đương

nhiên là. . . . . ." Nguyệt Vô Thương nhếch môi, nụ cười trong mắt sâu

hơn, ngay sau đó phun ra hai chữ, "Không đi!"

"Ngươi,

dám làm không dám chịu, đâu phải là hành vi của Đại Trượng Phu!" Vương

Duẫn mặt đầy tức giận nhìn Nguyệt Vô Thương.

"Ta

làm cái gì?" Nguyệt Vô Thương mặt vô tội.

"Ngươi,

ngươi, ngươi. . . . . . Ngươi không muốn đi thì ta đi!" Vương Duẫn chỉ vào

Nguyệt Vô Thương lắp bắp ngươi nửa ngày, cuối cùng"Hừ" một tiếng,

quay đi!

Nguyệt

Vô Thương nhìn Vương Duẫn rời đi, ánh mắt có chút nguy hiểm, chuyện của hắn sao

đến lượt tên này quản chứ! Hai mắt hoa đào của Nguyệt Vô Thương nhíu lại, nhìn

túi tiền thật to, khóe môi với đường cong duyên dáng hơi nhếch lên!

Vương

Duẫn chạy thẳng về hướng Tướng phủ, hắn muốn đến gặp mặt nàng một chút, bị

người làm chuyện như vậy, khẳng định rất khổ sở! Chẳng qua là muốn nhìn thấy

cũng không phải dễ dàng gì!

"Cho

ta vào đi, ta muốn gặp Dạ tiểu thư!" Vương Duẫn hướng về phía cửa gia đinh

giữ cửa nói.

"Lão

gia nói rồi, không cho phép bất luận kẻ nào gặp mặt tiểu thư, cũng không cho

phép tiểu thư gặp bất luận kẻ nào, công tử hãy đi đi!" Gia đinh kia mặt

không chút thay đổi nói.

"Cho

ta vào đi, ta chỉ nói một câu thôi, nói xong câu đó ta sẽ ra ngoài liền!"

Vương Duẫn gấp gáp xông vào bên trong, nào ngờ gia đinh kia ngăn lại, thế

nào cũng không vào được.

Vương

Duẫn vừa giùng giằng, vừa nhìn vào trong hét thật to: "Dạ tiểu thư, nếu

như nàng đồng ý, ta sẽ cưới nàng!"

Lời

này bị Dạ Thiên mới vừa từ bên trong ra ngoài nghe được, "Trước cửa Tướng

phủ ta, há lại cho phép càn rỡ như thế!"

"Tướng

gia, ta là thật lòng thích Dạ tiểu thư, ta nguyện ý cưới nàng!" Vương Duẫn

thấy Dạ Thiên ra ngoài, vội vàng tỏ rõ lập trường của mình!

Dạ

Thiên híp ánh mắt hồ ly quan sát Vương Duẫn một cái, diện mạo không tệ, gia thế

cũng vượt qua kiểm tra, việc Sắc Sắc náo loạn hôm nay, sợ rằng không ai dám tới

cửa xin cưới, nếu như Cẩm Nguyệt Vương gia không đồng ý. . . . . . Dạ Thiên híp

mắt suy nghĩ rồi nói: "Người đâu, mau mời Vương công tử tới thư phòng của

ta, chờ ta trở lại tiếp kiến sau!"

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.