Chương8: Mang theo tình nhân đi dạo thanh lâu

Nhìn

gương mặt yêu nghiệt làm người ta ch** n**c miếng, Dạ Nguyệt Sắc kích động,

người của nàng? ! Dạ Nguyệt Sắc cảm giác quanh thân mình không ngừng có những

bong bóng màu hồng đang bay lượn. . . . . . .

“Nàng

đã quên, hôm đó nàng hôn ta, chúng ta đã có da thịt thân thiết rồi. . . . . .”

Nguyệt Vô Thương nhất thời thu hồi nụ cười yêu nghiệt, ai oán nói: “Chẳng lẽ

nàng không muốn chịu trách nhiệm sao!”

Dạ

Nguyệt Sắc chưa kịp mở miệng, quản sự sòng bạc kia thấy hai người nho nhỏ

nói thầm, cười dữ tợn nói: “Hai người các ngươi thương lượng ra hắn là ai

chưa?”

“Chờ

một chút!” Dạ Nguyệt Sắc hướng về phía quản sự kia nói, quay đầu nhìn Nguyệt Vô

Thương đầy tình tứ, “Ngươi xác định ngươi là người của ta?”

Nguyệt

Vô Thương không hề phủ nhận gật đầu một cái, Dạ Nguyệt Sắc nhất thời cười

đến vô cùng rực rỡ, hướng về phía quản sự kia lớn tiếng nói: “Ngươi hãy

nghe cho kỹ, hắn nói hắn là người của ta!”

“Nha

đầu chết tiệt kia, ta thấy ngươi chính là muốn gây chuyện! Người đâu, lên!”

Quản sự vung tay lên, ý bảo một đám đại hán phía sau xông lên phía trước.

.

“Chờ

thêm chút nữa!” Dạ Nguyệt Sắc nói lần nữa: “Nếu hắn là người của ta, các ngươi

có chuyện gì cứ tìm hắn, bản tiểu thư bề bộn nhiều việc!”

Dạ

Nguyệt Sắc trước khi đám người đó còn không kịp phản ứng, đem Nguyệt Vô Thương

đẩy lên phía trước, nhanh chóng quay đầu lại nói với Nguyệt Vô Thương: “Ngươi

đã là người của ta, giúp ta làm chút chuyện không quá đáng chứ! Ta tới phía

trước chờ ngươi. . . . . .”

Nói

xong nhanh chân mà bỏ chạy , tốc độ kia quả thật còn nhanh hơn thỏ!

“Nha

đầu chết tiệt kia, ngươi dám trêu chọc ta, người đâu đuổi theo cho ta!” Quản sự

gầm lên giận dữ, đám người phía sau nhân thể xông lên, nào biết tên yêu nghiệt

nào đó mới vừa rồi còn nói cười ríu rít, bàn tay trắng nõn vung lên, đám đại

hán vạm vỡ kia liền tập thể cứng ngắc loạng choạng, rồi mới dừng hẳn. . .

. . .

“Tiểu

tử thúi, đừng xen vào việc của người khác!” Quản sự nhìn thấy trước mặt

là một nam tử nhu nhu nhược nhược, bắt nạt kẻ yếu quát.

Nguyệt

Vô Thương chỉ cảm thấy huyết khí dâng trào, nhìn đám người kia, nốt ruồi nơi

đuôi mắt đỏ tươi ướt át , trong mắt sát ý lan tràn, chẳng qua là trong nháy

mắt, đôi môi với đường cong duyên dáng nhẹ nhàng cong lên, “Ta xen vào chắc

rồi!”

“Nếu

ngươi không tránh ra, món nợ mà nha đầu chết tiệt kia thiếu ta, ta sẽ toàn bộ

tính trên đầu của ngươi.”

Quản

sự bị sát ý trong mắt Nguyệt Vô Thương bn r dọa cho sợ đến mức run rẩy

toàn thân, cố làm ra vẻ trấn định nói.

“Được!

Cứ tới đây lấy!” Nguyệt Vô Thương tiện tay quăng cho quản sự kia một khối

ngọc bài, cũng không quay đầu lại đi về hướng Dạ Nguyệt Sắc vừa rời khỏi, nhưng

bước chân của hắn hơi có chút không ổn.

Quản

sự kia vừa nhìn cổ ngọc thượng hạng trong tay, trên mặt lộ ra nụ cười

tham lam, nhưng khi định thần nhìn lại, nhất thời dọa cho sợ đến sắc mặt trắng

bệch, mất hồn nói: “Cẩm Nguyệt Vương phủ!”

“Xong

rồi, xong rồi. . . . . .” Quản sự kia lẩm bẩm thì thầm, chọc ai

không chọc, thế sao lại chọc nhầm Cẩm Nguyệt vương gia âm tình bất định đó chứ.

. . . . . .

Dạ

Nguyệt Sắc thở hổn hển dừng lại, thật là quá nguy hiểm, người chung quanh người

đến người đi, rất náo nhiệt.

“Đại

gia, đi lên chơi nha!” Trên đầu truyền đến một thanh âm nũng nịu ngọt ngấy làm

cho người ta ghê tởm, Dạ Nguyệt Sắc hồ nghi ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một nữ

nhân ăn mặc tươi đẹp dung tục, hất hất b* ng*c to lớn, hướng về phía

người dưới lầu nháy mắt.

Dạ

Nguyệt Sắc ngay sau đó định rời đi, nào biết lúc này có người vỗ bả vai của

nàng.

Dạ

Nguyệt Sắc quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Nguyệt Vô Thương sắc mặt trắng

bệch đứng ở phía sau nàng, khóe miệng có một dòng máu đỏ tươi, phối hợp

cùng nốt ruồi đỏ thắm nơi mí mắt , Dạ Nguyệt Sắc chỉ cảm thấy vô cùng rực rỡ

lộng lẫy.

Mới

vừa rồi mình bỏ hắn lại, không lẽ hắn đến tìm nàng báo thù sao? Dạ Nguyệt Sắc

lập tức thay ngay dáng vẻ nịnh bợ lấy lòng, nhìn về phía Nguyệt Vô Thương nói “Cái đó, ngươi đã đến rồi a!”

Nào

ngờ Nguyệt Vô Thương cũng không trả lời nàng, mà là nhào về hướng nàng, Dạ

Nguyệt Sắc né tránh không kịp, đem Nguyệt Vô Thương ôm vào lòng!

“Ta

nói, Nguyệt Nguyệt à, ngươi muốn ôm ấp yêu thương cũng chọn thời điểm có được

hay không, đây là ban ngày ban mặt mà! Truyền ra ngoài không tốt đâu! Ta nói. .

. . . .” Dạ Nguyệt Sắc đột nhiên ý thức được không đúng, người tựa vào trên vai

nàng không nhúc nhích, nàng còn cảm thấy sau lưng thấm ướt một mảnh. . . . . .

“Này,

ngươi làm sao vậy?” Dạ Nguyệt Sắc có chút nóng nảy dùng ngón tay chọc

chọc Nguyệt Vô Thương, thấy hắn vẫn như cũ không có phản ứng.

“Này,

ngươi muốn chết cũng đừng chết ở trên người ta a! Uy. . . . . .” Dạ Nguyệt Sắc

cau mày khóc không ra tiếng. Sau đó quét một vòng, nhìn đám người đứng ngoài

cửa của “Ỷ Thúy các”, Dạ Nguyệt Sắc lớn tiếng hô: “Này, tới đây giúp một tay!”

Ả tú

bà khinh thường nói: “Đại Cô Nương gia ơi, nơi này của chúng tôi không hoan

nghênh!”

Dạ

Nguyệt Sắc tức giận cực kỳ, tiện tay lấy một thỏi bạc trong tay ra ném về hướng

ngay giữa trán của mụ tú bà, ả tú bà giận dữ bắt được từ trên trán rớt xuống,

vừa nhìn thấy là bạc trắng, cũng không quan tâm trán mình bị sưng một cục, ngay

sau đó thay ngay nụ cười nịnh bợ vội vàng tiến lên: “Vị tiểu thư này vẫn chưa

xuất giá, đúng không, muốn đến Ỷ Thúy các của chúng tôi học cách điều khiển

chồng sao?”

Dạ

Nguyệt Sắc chỉ cảm thấy quạ bay đầy đầu. . . . . . Ngay sau đó không nhịn được

ném thêm một thỏi bạc cho mụ: “Ít nói nhảm đi, mau tới giúp một tay!”

Mụ tú

bà thấy Dạ Nguyệt Sắc ôm một người đàn ông, trong lòng hồ nghi, mang theo tình

nhân đi dạo thanh lâu? Mụ nhìn bạc, kệ cha nó! Chỉ cần có bạc kiếm, bắt bà ta

làm gì cũng được!

Ngay

sau đó tìm cả đám Quân nô đem Nguyệt Vô Thương mang tới Ỷ Thúy các.

Dạ

Nguyệt Sắc nhìn Nguyệt Vô Thương được mang lên trên giường, hướng về phía mụ tú

bà kia khoát khoát tay, nói: “Mu mời đại phu tới đây!”

Mụ tú

bà cầm bạc Dạ Nguyệt Sắc ném tới, cao hứng dẫn Quân nô đi ra. . . . . .

Dạ

Nguyệt Sắc đi tới trước giường, mặt hồ nghi quan sát Nguyệt Vô Thương, chẳng lẽ

hắn bị thương, Dạ Nguyệt Sắc suy nghĩ một chút, tà ác cười một tiếng, đưa ra

móng vuốt sói sờ về hướng ngực của mỹ nam.

“Cảm

giác thật tốt, sờ thật êm tay. . . . . .” Dạ Nguyệt Sắc tới tới lui lui, lên

lên xuống xuống s* s**ng mấy vòng, sau đó mới phát hiện không có ngoại thương.

. . . . .

“Tiểu

thư, đã mời đại phu tới!” Tú bà hiệu suất cực cao dẫn một đại phu vào cửa, liền

nhìn thấy móng vuốt sói của Dạ Nguyệt Sắc vẫn dừng lại ở trong vạt áo mỹ

nam, mụ ra vẻ ta rất hiểu rõ nói: “Tiểu thư a, đại phu này là thần y, rất

nhanh, bảo đảm không làm trể nãi ngươi làm việc. . . . . .”

Dạ

Nguyệt Sắc rút tay về, cố làm ra vẻ trấn định nói, “Mau đến xem đi!”

Đại

phu tiến lên cầm cổ tay Nguyệt Vô Thương, “Ặc, cái này mệt nhọc quá độ, có một

số việc phải nên tiết chế một chút. . . . . .”

Đại

phu thu tay lại, làm như thật nói. Dạ Nguyệt Sắc nghe xong giận dữ, mới vừa còn

nói là người của nàng, lại dám buông thả quá độ sau lưng nàng!

“Được

rồi, được rồi, đi ra ngoài nhanh lên!” Dạ Nguyệt Sắc đột nhiên có chút phiền

não phất tay khiến mụ tú bà cùng đại phu kia rời đi.

Sau

khi hai người đi, Dạ Nguyệt Sắc đi tới trước giường, hung hăng vung một

cước đạp lên trên người của Nguyệt Vô Thương, sau đó như cũ cảm thấy chưa hết

giận, ngay sau đó tà ác cười một tiếng, nhìn về phía cửa nói: “Bà chủ, tìm cho

bản tiểu thư một cô nương xấu nhất ở đây !”

Chỉ

chốc lát sau, mụ tú bà đã dẫn đến một cô nương có một khối bớt màu đen nửa bên

mặt, mắt nhỏ chỉ nhìn thấy một đường chỉ, đôi môi thật dầy. Dạ

Nguyệt Sắc buồn nôn, hướng về phía nữ nhân kia nói: ” Phục vụ người trên giường

thật tốt, phục vụ tốt, bản tiểu thư sẽ có thưởng! Ngoài ra, chuẩn bị một gian

phòng khác cho ta!”

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.