Chương78

Dạ

Nguyệt Sắc căn cứ theo quyết tâm “Không thành công liền tự cung”, sau khi từ

Tướng phủ trở về biệt viện, vẫn cùng Nguyệt Vô Thương bế quan thực hiện “Chính

sách tạo người”, mãi cho đến gần đêm 30, Dạ Nguyệt Sắc cùng với Nguyệt Vô

Thương vẫn không bước ra khỏi biệt viện nửa bước.

Hoa

tuyết ngưng đọng trên cây, trên nóc nhà như băng ngân óng ánh trong suốt, cả

thế giới giống như tượng đá. Trong ngày mùa đông, khó có thể thấy được ánh mặt

trời nơi xa, xuyên qua tượng đá, ánh mặt trời khúc xạ phát ra ánh sáng bảy màu

rực rỡ. Dạ Nguyệt Sắc ngồi ở bên cửa sổ nhìn ra cảnh tượng trắng thuần bên

ngoài cửa sổ, buồn bực than thở ra tiếng, "Ai. . . . . .

Nhìn

lên bầu trời theo một góc bốn mươi độ, bi thương a, có ai có thể hiểu, Dạ

Nguyệt Sắc lần nữa than một tiếng, "Ai. . .

Cho

đến khi một vòng tay ấm áp ôm từ phía sau lưng dính sát, đôi tay của Nguyệt Vô

Thương vòng chắc hông của Dạ Nguyệt Sắc , ngón tay thon dài trắng nõn nhẹ nhàng

đặt tại Dạ Nguyệt Sắc trên bụng xoa nhẹ, kết quả là lần nữa nghe

được Dạ Nguyệt Sắc than thở một tiếng.

"Thế

nào?" Trong thanh âm thỏa mãn kèm theo một cảm giác biếng nhác, có thể

thấy được tâm tình đang rất tốt, đôi mắt hoa đào lóe lên ánh sáng sắc nét đẹp

mắt, ngón tay nhẹ nhàng đặt lên bụng của Dạ Nguyệt Sắc, trong mắt lóe lên ánh

sáng như có điều gì suy nghĩ, ngay sau đó lại bật cười một tiếng.

"Ai.

. . . . ." Dạ Nguyệt Sắc đột nhiên xoay người lại, đưa tay đem Nguyệt Vô

Thương đẩy ra, trong đôi mắt phiền muộn vạn phần, cũng đã lâu như vậy, tại sao

nàng đều không có cảm thấy trong bụng có động tĩnh gì vậy? Dạ Nguyệt Sắc kích

động a, đột nhiên quay đầu cau mày quét Nguyệt Vô Thương một vòng, từ trên

xuống dưới, từ trong ra ngoài, sau đó yếu ớt mà nói một câu "Nguyệt Nguyệt, có phải chàng có vấn đề hay không?"

vấn đề? ! Chẳng lẽ là ghét bỏ hắn bởi vì không đủ nỗ lực? Trong đôi mắt thỏa

mãn của Nguyệt Vô Thương thoáng qua một tia co quắp, trong đầu nữ nhân này đang

chứa những thứ gì? Một tay đem Dạ Nguyệt Sắc kéo đến trong ngực, hung hãn nói "Có vấn đề hay không, nương tử không biết sao?"

Dạ

Nguyệt Sắc kích động, chẳng lẽ là vô sinh không dục rồi sao? Mày nhíu

lại vô cùng chặt, Dạ Nguyệt Sắc đương nhiên còn không biết là chút

ít tính toán của nàng đã sớm đã bị người nào đó đoán được, Nguyệt Vô Thương

cười đến giống như hồ ly, tiến tới bên tai Dạ Nguyệt Sắc nhẹ nhàng nói "Cách mạng chưa thành công, nương tử không nên cố gắng sao?"

Dạ

Nguyệt Sắc cũng vẫn chưa kịap phản ứng tới lời nói Nguyệt Vô Thương là ý gì, cả

người đã thấy xoay chuyển đặt nằm lên giường, sau đó liền bị đã đoạt đi hô hấp.

Bàn

tay thương yêu cưng chiều như gió xuân tháng ba thổi lất phất qua hàng liễu

xanh gây nên cảm giác ngứa ngày khó nhịn, nụ hôn ôn nhu giống như rượu ngon

uống say lòng người làm cho thần sắc mê ly. Cả người như hoa hạnh đắm chìm

trong mưa nhỏ, đôi tay vòng chắc trên người, cảm giác tuyệt vời theo mưa nhỏ

trên hoa hạnh dần dần phiêu đến cực hạn.

Ánh

mắt Nguyệt Vô Thương ôn nhu cưng chìu dừng trên gương mặt Dạ Nguyệt Sắc,

Dạ Nguyệt Sắc bị nhìn, thấy có chút ngượng ngùng, kéo chăn qua đem che trên

mặt, giọng buồn buồn từ trong chăn truyền tới, "Nhìn cái gì vậy, chưa có

xem qua mỹ nữ à?"

Trong

mắt Nguyệt Vô Thương ẩn

chứa nụ cười, đã sớm hiểu nàng, sớm xem nàng như bảo bối ngược lại chú ý thật

tốt, ánh mắt Nguyệt Vô Thương quét một vòng bụng dưới lớp chăn mền, hơi nhếch

lên đường cong hoàn mỹ của đôi môi.

"Chủ

nhân… “Nam Uyên thấy động tĩnh bên trong nhà dần dần an tĩnh lại, mới cả

gan quấy rầy hai người bên trong nhà, "Tứ hoàng tử cầu kiến. . . . .

."

Nguyệt

Vô Thương khẽ cau mày, cười cười hướng về gương mặt Dạ Nguyệt Sắc từ trong chăn

mền ló ra ngoài, ôn nhu nói: "Nương tử nghỉ ngơi cho tốt, vi phu đi một

chút sẽ trở lại. . . . . ."

Dạ

Nguyệt Sắc mặt hồng tim đập nhìn gương mặt yêu nghiệt của Nguyệt Vô

Thương, yêu nghiệt a khốn kiếp mà, bạch nhật tuyên dâm bị phát hiện rồi, còn

để cho nàng chờ hắn trở về, dĩ nhiên là không thể nào.

Nguyệt

Vô Thương thấy Dạ Nguyệt Sắc gật đầu một cái, cười rồi mặc quần áo tử tế xong

đi ra ngoài. Dạ Nguyệt Sắc thấy Nguyệt Vô Thương rời đi, vội vàng đứng dậy mặc

quần áo tử tế rón ra rón rén, len lén chạy ra ngoài.

Ánh

mặt trời ấm áp chiếu lên người, Dạ Nguyệt Sắc mở miệng hít thở không khí trong

lành một cái thật to, sớm biết như thế này đã chạy ra ngoài chơi rồi núp ở

trong phòng tạo người làm gì chứ, sáng sớm đã kịch liệt vận động làm Dạ Nguyệt

Sắc có chút cảm thấy đói bụng, nhìn lướt qua đường cái, rồi lại hướng một tửu

lâu đi tới.

Dạ

Nguyệt Sắc gọi móng heo chưng cùng một loạt thức ăn mình yêu thích, một mình ăn

ngấu ăn nghiến.

Trong

biệt viện, Nguyệt Lưu Ảnh cùng Nguyệt Vô Thương ngồi đối diện, hai người cũng

không nói chuyện, dùng ánh mắt giao chiến trên không trung, Nguyệt Vô Thương

trong mắt mỉm cười, đối với ánh mắt sâu kín của Nguyệt Lưu Ảnh kia không chút

phật lòng, hắn há có thể không biết tính toán của Nguyệt Lưu Ảnh, chẳng qua làm

saocó thể để mọi chuyện theo ý nguyện của người này?

Nguyệt

Lưu Ảnh nhìn nụ cười hạnh phúc trên mặt Nguyệt Vô Thương, trong lòng nổi lên

một trận đau nhức, trong lòng cả ngày đều hướng về cô gái lúc này đã thuộc

về Nguyệt Vô Thương, Nguyệt Lưu Ảnh chỉ cảm thấy trong nội tâm lan tràn vẻ

không cam lòng, vốn dĩ hạnh phúc chính là của hắn, hôm nay lị thành của người

khác hỏi hắn làm sao có thể cam tâm!

Trong

mắt Nguyệt Lưu Ảnh nổi lên đau đớn, khiến cả thần kinh hắn cũng căng thẳng

cực độ, đang ngồi trước mặt hắn vẫn là hoàng thúc kính yêu, cuộc sống trong quá

khứ ngâm thơ mua vui tựa như cát trôi qua đầu ngón tay, nắm càng chặt thì lại

biến mất càng nhanh. Mà nữ nhân này ban đầu lại để cho hắn cực chán ghét, hôm

nay lại yêu sâu đậm, nhưng nàng lại cùng hoàng thúc kính yêu nhất hiệp thành

một khối.

Nguyệt

Lưu Ảnh chỉ cảm thấy đau lòng cùng cực, từ lần trước thời điểm cách nay nửa

tháng hắn đã biết, không có quyền lực chí cao vô thượng, trong cuộc

đời hết thảy đều cũng không phải do mình. Hoặc giả trước kia còn ôm một

tia may mắn, nhưng đến khi kiệu hoa bị đổi thì hắn mới thật thấu hiểu tầm quan

trọng của quyền lực, tiếng nói của người nắm quyền nhất định sẽ không sai được.

Nguyệt

Vô Thương mỉm cười, tròng mắt vẫn dừng ở trên nét mặt thay đổi của Nguyệt

Lưu Ảnh, vẻ mặt không biến sắc nhìn Nguyệt Lưu Ảnh.

Nguyệt

Lưu Ảnh thu lại thần sắc, trong mắt thoáng qua một tia thần sắc vô định, hơi

mấp máy môi, vẻ mặt khác thường, cuối cùng nhìn về phía Nguyệt Vô Thương nói "Hoàng thúc. . . . . ."

Đôi

mắt hoa đào đa tình của Nguyệt Vô Thương nhìn Nguyệt Lưu Ảnh một chút, hắn

đương nhiên biết Nguyệt Lưu Ảnh muốn nói gì, những chuyện khác hắn có thể đáp

ứng, nhưng chuyện liên quan đến Dạ Nguyệt Sắc thì dù như thế nào hắn cũng sẽ

không đáp ứng , bất đắc dĩ thở dài một cái kêu: "A Ảnh. . . . . ."

Nguyệt

Lưu Ảnh thấy Nguyệt Vô Thương thần sắc kiên định, tự nhiên hiểu rõ ý tứ Nguyệt

Vô Thương, Nguyệt Lưu Ảnh nắm tay thành đấm, lời nói ôn hòa bình tĩnh cùng với

hoàng thúc một lần cuối cùng. Nguyệt Lưu Ảnh thu lại thần sắc, hướng về phía

Nguyệt Vô Thương lúc này thần sắc vẫn không biến đổi, "Hoàng thúc, hôm nay

khí trời tốt, không bằng xuất phủ đi dạo một chút. . . . . ."

Đôi

mắt hoa đào của Nguyệt Vô Thương biếng nhác cười cười, miễn cưỡng đáp một

tiếng: "Được!"

Hai

người sóng vai đi ra khỏi thư phòng, đi về hướng đường cái của kinh thành.

Đêm

trừ tịch sắp tới, trên đường cái người người hối hả, chen vai sát cánh, rất náo

nhiệt. Nguyệt Lưu Ảnh cùng Nguyệt Vô Thương bước chậm ở trên đường cái, ai cũng

không nói gì, nhưng lòng dạ hai người tự biết rõ, có một số việc hoặc giả sau

ngày hôm nay liền hoàn toàn đổi khác.

Bên

cạnh cửa sổ tửu lâu, có cô gái mặc quần áo màu xanh nhạt đang ngồi, cầm chiếc

đũa đang ăn ngấu ăn nghiến, ăn thật vui sướng, Nguyệt Lưu Ảnh không tự chủ khẽ

mỉm cười, quay đầu lại nói với Nguyệt Vô Thương: "Tửu lâu này

tựa hồ không tệ, không bằng để ta mời hoàng thúc ăn bữa cơm đi!"

Hai

người bước chậm lên tửu lâu, Nguyệt Vô Thương đương nhiên ở dưới lầu đã nhìn

thấy Dạ Nguyệt Sắc lén chạy đến đây, hai người tựa hồ cũng tâm linh tương thông

bình thản đi qua bên kia bàn của Dạ Nguyệt Sắc, sau đó tự nhiên ngồi xuống.

Dạ

Nguyệt Sắc ngẩng đầu nhìn hai khách không mời mà đến, hồ nghi nhíu nhíu mày,

Nguyệt Nguyệt nhà nàng khi nào lại cùng nhân yêu Nguyệt Lưu Ảnh kia đi cùng một

chỗ vậy?

Dạ

Nguyệt Sắc ăn tự nhiên, Nguyệt Lưu Ảnh cùng Nguyệt Vô Thương ngồi ở một bên,

ánh mắt của hai người cũng rơi vào trên người Dạ Nguyệt Sắc, Dạ Nguyệt Sắc kỳ

quái nhìn hai người, lơ đễnh tiếp tục thong thả ung dung ăn.

Lúc

này không biết tiếng sáo nhà ai vang lên, loại âm thanh đó như ma âm quen

thuộc nghe vào tai Nguyệt Vô Thương lại cực kỳ chói tai, Nguyệt Vô Thương vào

lúc âm thanh kia vang lên

lần thứ hai, đôi mắt nhíu lại, khí thế lẫm liệt khiến tay Dạ Nguyệt Sắc chuẩn

bị bưng móng heo chưng có chút dừng lại, chỉ thấy ống tay áo của Nguyệt Vô

Thương vung lên, trong một gian phòng ở tửu lâu đối diện, nhất thời từ lầu hai

xuất hiện một người cầm sáo trúc, lúc này sáo trúc gảy lìa, c*m v** ngón trỏ ở

bên trong của người đó, máu tươi hướng ngón tay nhỏ xuống, có thể thấy được tay

của người kia coi như là phế, chỉ còn lại một trận k** r*n kinh thiên động địa.

Nguyệt

Lưu Ảnh thần sắc trấn định nhìn người té xuống lầu, không nhìn ra điểm khác

thường.

Nguyệt

Vô Thương thần sắc có chút lạnh lùng, không thể không nói hôm đó cho người ta

đi theo ở trong hậu cung thổi tiêu, , hắn gần như đã đem những người thổi tiêu

của Nam Quốc đến nằm vùng ở bên trong Nguyệt quốc dọn dẹp sạch sẽ. Không

thể không nói hắn hôm nay có chút cảm giác trông gà hoá cuốc, vừa nghe đến

tiếng tiêu hoàn toàn nhớ tới cảnh hôm đó cổ trùng phá kén thành bướm, thần sắc

Nguyệt Vô Thương luôn luôn trấn định lúc này có chút căng thẳng, nhìn Dạ Nguyệt

Sắc một cái, thấy Dạ Nguyệt Sắc mạnh khỏe ngồi ở bên cạnh, trong lòng

chẳng những không có yên tâm, lại lo lắng hơn.

Dạ

Nguyệt Sắc bưng bát móng heo đến trước mặt, mùi máu tươi từ từ truyền vào chóp

mũi, hòa lẫn mùi vị dầu mỡ móng heo trước mắt, nhất thời khiến Dạ Nguyệt Sắc

cảm thấy không muốn ăn. Dạ Nguyệt Sắc đem chiếc đũa buông xuống, Nguyệt Lưu Ảnh

vốn dĩ đang hưởng thụ nhìn bộ dạng Dạ Nguyệt Sắc ăn ngấu ăn nghiến, bỗng dưng

thấy nàng không ăn, khẽ nhíu mày.

"Sao

không ăn nữa?" Lời nói tựa hồ không kìm hãm được, không kịp suy

nghĩ liền bật thốt lên, thần sắc lo lắng lúc này cũng là không có

chút nào cất giữ toàn bộ lộ ra trên mặt.

Dạ

Nguyệt Sắc tò mò nhìn Nguyệt Lưu Ảnh, mắc mớ gì tới hắn à? Dạ Nguyệt Sắc nhẫn

tâm liếc Nguyệt Lưu Ảnh một cái, nhìn Nguyệt Vô Thương ngồi ở đối diện đã khôi

phục thần thái tự nhiên, có hắn phía sau Dạ Nguyệt Sắc đương nhiên

không phải sợ Nguyệt Lưu Ảnh, huống chi nàng căn bản cũng không có để ý Nguyệt

Lưu Ảnh.

Dạ

Nguyệt Sắc đứng dậy, chỉ cảm thấy đầu có chút chóng mặt, mùi máu tươi trong

không khí tựa hồ nặng hơn, nhàn nhạt nói một tiếng "Không muốn ăn nữa ?"

Nguyệt

Lưu Ảnh thấy Dạ Nguyệt Sắc chán ghét hắn như thế, trong lòng lần nữa bị chọc

giận, cũng không quản Nguyệt Vô Thương đang ở một bên, đưa tay ngăn lại Dạ

Nguyệt Sắc đi xuống đường, ác liệt hỏi: "Dạ Nguyệt Sắc, ngươi có ý

gì?"

Dạ

Nguyệt Sắc thấy Nguyệt Lưu Ảnh chặn lại đường đi của nàng, muốn vươn tay đẩy

Nguyệt Lưu Ảnh ra, nhưng bàn tay kia lại không động, Dạ Nguyệt Sắc trong lòng

gấp gáp, hướng về phía Nguyệt Lưu Ảnh quát: "Mau tránh ra, ta muốn ói. . .

. . ."

Nhìn

hắn muốn ói? Cơn tức giận điên cuồng lan tràn trên mặt Nguyệt Lưu

Ảnh, Nguyệt Lưu Ảnh không hề chớp mắt nhìn Dạ Nguyệt Sắc, thuận tay

nắm lấy tay Dạ Nguyệt Sắc, "Ngươi lập lại lần nữa?"

"Ta

nói ta muốn ói, ngươi mau buông ra!" Dạ Nguyệt Sắc nói có chút gấp gáp,

liếc mắt nhìn Nguyệt Vô Thương, còn không kịp nói chuyện, trong dạ dày cảm

giác buồn nôn đánh úp tới cổ họng, "Oa" một tiếng, đem thức

ăn mới vừa ăn toàn bộ phun ra, tất cả uế vật toàn bộ ói đến trước ngực Nguyệt

Lưu Ảnh.

Sắc

mặt Nguyệt Lưu Ảnh trong nháy mắt trở nên cực kỳ khó coi, tròng mắt nhìn lướt

qua uế vật trước ngực, tâm tình lập tức như sáng bừng lên như bầu trời sau cơn

mưa. Tức giận trong lòng lập tức tiêu tán không ít, khóe miệng vẫn

còn có chút thụ ngược đã phủ lên ý cười, nàng mới vừa nói không phải là

hắn muốn ói, mà là nàng đang muốn ói, ha ha. . . . . .

Nguyệt

Vô Thương nhíu mày, trong mắt đột nhiên có ánh sáng vui sướng thoáng qua, đứng

lên đến bên cạnh Dạ Nguyệt Sắc, cánh tay dài chụp tới, mang Dạ Nguyệt Sắc ôm

vào trong ngực.

Nguyệt

Lưu Ảnh mới vừa vui vẻ không kịp phản ứng, Nguyệt Vô Thương đã ôm lấy Dạ

Nguyệt Sắc đi ra khỏi tửu lâu, Nguyệt Lưu Ảnh phục hồi tinh thần lại, chỉ nhìn

thấy vạt áo hai người giống như Thần Tiên Quyến Lữ ở chỗ rẽ cầu thang.

Mới

vừa rồi ba người ngồi cùng chỗ, vốn là cảnh tượng cực kỳ xinh đẹp, ngay khi

Nguyệt Vô Thương ôm Dạ Nguyệt Sắc rời đi, toàn bộ ánh mắt tụ tập lại trên người

Nguyệt Lưu Ảnh. Nguyệt Lưu Ảnh bực tức trong lòng, thái độ càng thêm giữ kín

như bưng.

Nguyệt

Vô Thương vẻ mặt vui vẻ ôm lấy Nguyệt Sắc trở về biệt viện,

thận trọng đặt lên giường, đôi mắt hoa đào ôn nhu cưng chìu không hề chớp mắt nhìn

chằm chằm Dạ Nguyệt Sắc, nụ cười trên mặt vô cùng vui vẻ, lộ vẻ biếng nhác yêu

nghiệt, lúc này nụ cười trong mắt nhìn Dạ Nguyệt Sắc, nàng chỉ cảm thấy lúc này

Nguyệt Vô Thương cười giống như đang rất thống khoái? Cả người cũng

toát vẻ yêu nghiệt tựa như người có yêu khí, lúc này thấy thế nào cũng có cảm

giác ngây ngô.

Hơn

nữa hôm nay chính hắn rất khác thường, không nói việc hắn rất tự giác đem

nàng ôm lấy từ tửu trở về, lại còn là loại bộ dáng thâm tình

nhìn nàng, Dạ Nguyệt Sắc có chút hồ nghi, yếu ớt hỏi một

tiếng: "Nguyệt Nguyệt, ngươi không ngã bệnh chứ?" Nói xong vẫn không

quên đặt tay ở trên trán Nguyệt Vô Thương, dùng cách này thử xem Nguyệt Vô

Thương có phát sốt hay không.

Nguyệt

Vô Thương vẫn cười ngây ngốcnhư cũ , thuận tay mang tay Dạ Nguyệt Sắc từ trên

trán kéo xuống, cầm tới trong tay, đặt ở khóe miệng nhẹ nhàng hôn hai cái,

thanh âm ôn nhu, "Sắc Sắc, không cần nói. . . . . ."

Dạ

Nguyệt Sắc kích động, lúc nào thì thấy qua bộ dáng Nguyệt Vô Thương như thế, Dạ

Nguyệt Sắc thụt lùi vào bên trong giường

một cái, yếu ớt nói: "Nguyệt Nguyệt, ngươi đừng làm ta sợ mà. . . . .

." Hắn bị cái gì kích

thích vậy, Dạ Nguyệt Sắc đột nhiên trong dạ dày một trận nhộn nhạo, vội vàng

đem Nguyệt Vô Thương đẩy ra, nằm ở đầu giường bắt đầu nôn ọe.

"Bắc

Đường, Bắc Đường. . . . . ." Nguyệt Vô Thương hướng về phía hậu viện hô to

hai tiếng, sau đó có chút lo âu vỗ nhẹ sau lưng của Dạ Nguyệt Sắc, giúp

nàng thuận khí, Nguyệt Vô Thương đương nhiên biết phản ứng hôm nay của Dạ

Nguyệt Sắc là do cái gì gây nên, trong khoảng thời gian gần đây tới nay bọn họ

vất vả cần cù ‘cày cấy’,

đương nhiên cũng là đến thời điểm thu hoạch rồi.

Dạ

Nguyệt Sắc ói đến mặt cũng trắng bệch, đem toàn bộ mới vừa ăn được ói sạch sẽ,

lúc Nguyệt Vô Thương đem Dạ Nguyệt Sắc đỡ ngồi dậy, Bắc Đường đã cõng cái hòm

thuốc, vô cùng lo lắng tiến vào.

Thấy

bộ dạng Dạ Nguyệt Sắc mặt trắng bệch, còn có uế vật đầu giường, trong nội tâm

đã đại khái rõ ràng. Tiến lên đem tơ hồng cột vào cổ tay Dạ Nguyệt Sắc, miễn

cưỡng nói: "Phu nhân hôm nay đã mang thai khoảng hai tháng. . . . .

." Nói xong không quên chế nhạo nhìn Nguyệt Vô Thương, nhìn chủ

nhân nhà mình bộ dạng ngây ngốc, rất khó coi khiến hắn kinh ngạc, cho nên hết

sức cả gan nói: "Chúc mừng chủ nhân a, trong lúc mang thai cấm chỉ vận

động kịch liệt. . . . . ."

Nguyệt

Vô Thương cũng không để ý tới lời nói cố ý chế nhạo của Bắc Đường, khẽ cau mày,

ngay sau đó hướng về phía Bắc Đường tiếp tục nói: "Cẩn thận xem kĩ một

chút, cần phải xem cho kỹ. . . . . ."

Bắc Đường

nghiêm sắc mặt, biết trong lòng Nguyệt Vô Thương lo lắng, ngưng thần cẩn thận

giúp Dạ Nguyệt Sắc bắt mạch, nhìn về phía Nguyệt Vô Thương gật đầu một cái,

mang thai cùng cổ độc không có liên hệ gì trực tiếp, hơn nữa gần đây cổ

độc tựa hồ lại không biến động, chỉ cần không có tiếng đưa tới tiêu, thì không

có gì đáng ngại .

Nguyệt

Vô Thương cùng Bắc Đường trao đổi kỹ lưỡng, sau đó Bắc Đường liền đi xuống, để

lại hai người.

Dạ

Nguyệt Sắc còn có chút khiếp sợ nhìn Nguyệt Vô Thương, ngây ngốc hỏi "Mang thai?"

Nguyệt

Vô Thương cưng chìu gõ trán Dạ Nguyệt Sắc một cái, ôn nhu cười

trêu nói: "Ừ, chúc mừng nương tử đã được như ý nguyện a. . . . . ."

Dạ

Nguyệt Sắc kỳ quái nhìn Nguyệt Vô Thương, thì ra là hắn cũng biết, còn vẫn giả

vờ làm bộ dáng miễn cưỡng, thật độc ác! Dạ Nguyệt Sắc mềm nhũn tựa vào đầu

giường, lập tức nhớ tới lời nói của cha nàng, vội vàng nhìn về phía Nguyệt Vô

Thương nói: "Nguyệt Nguyệt, cho cha ta biết nhanh lên, để cho ông ấy đưa

bạc tới đây cho ta. . . . . ."

Nguyệt

Vô Thương cưng chìu lại véo chóp mũi Dạ Nguyệt Sắc, cười nói: "Cái đó

ngày sau hãy nói, nàng trước nghỉ ngơi thật tốt. . . . . . Có muốn ăn cái gì

hay không?"

Dạ

Nguyệt Sắc nhìn bộ dáng dễ chịu của Nguyệt Vô Thương, nàng tự nhiên biết hếch

mũi lên mặt, chẳng qua là tác phong nàng trước sau như một, Dạ Nguyệt Sắc hướng

về phía Nguyệt Vô Thương cười nói: "Ta muốn ăn thức ăn ngươi làm, hôm đó

chưa ăn được. . . . . .

Dạ

Nguyệt Sắc nhìn Nguyệt Vô Thương, thấy vẻ mặt Nguyệt Vô Thương không có gì không

vui vẻ, kéo kéo tay áo Nguyệt Vô Thương, "Nguyệt Nguyệt, có được hay

không?"

"Được.

. . . . ." Nguyệt Vô Thương kéo chăn cho Dạ Nguyệt Sắc, ôn nhu nói "Nàng nghỉ ngơi một chút trước đi, ta đi một lát sẽ quay lại. . . . .

."

Dạ

Nguyệt Sắc cũng cảm thấy mệt mỏi vô cùng, muốn ngủ, an tâm nằm ở

trên giường, nhắm mắt lại, tay đặt lên bụng, chỉ cảm thấy cảm giác thật thần

kỳ, trong lúc vô tình liền nhắm mắt lại ngủ thiếp đi.

Nguyệt

Vô Thương đem toàn bộ cửa sổ bên trong nhà đóng lại, sau đó ra khỏi phòng.

Bắc

Đường vẫn như cũ chờ tại ngoài cửa, thấy Nguyệt Vô Thương ra ngoài, liền bước

nhanh về phía trước, đi theo Nguyệt Vô Thương rời khỏi biệt viện.

"Giải

dược của cổ độc tìm như thế nào rồi?" Nguyệt Vô Thương vừa

hướng phòng bếp đi tới, vừa cau mày hỏi Bắc Đường.

"Vẫn

như cũ, không có kết quả!" Bắc Đường khẽ trả lời, trên mặt thần sắc lo âu

, ngay sau đó nhìn về phía Nguyệt Vô Thương nói: "Cổ độc đối với hài tử

trong bụng phu nhân cũng không có ảnh hưởng gì, hôm nay mẹ con mạnh

khỏe, nếu như không có tiếng tiêu đưa tới, phu nhân hẳn là không đáng ngại . .

. . . ."

Nguyệt

Vô Thương gật đầu một cái, hắn cảm thấy lúc này không hề đơn giản như vậy, cứ

có cảm giác mơ hồ có chút bất an, nhưng cảm giác vui sướng lần đầu làm

cha cũng đã che lấp hết .

Nguyệt

Vô Thương lần thứ hai tự tay xuống bếp bắt đầu làm đồ ăn, bộ dáng nhàn nhã,

động tác thuần thục. Bắc Đường nhìn bộ dáng đầu bếp đường hoàng của Nguyệt Vô

Thương bị dọa cho sợ đến mức vội vàng thoát ly khỏi hiện trường, hắn nên trở về

nghiên cứu giải dược đi thôi.

Ánh

mặt trời mùa đông làm người ta trở nên lười biếng, Dạ Nguyệt Sắc

miễn cưỡng nằm ở trên ghế quý phi, quanh thân bị Nguyệt Vô Thương bao quanh

khóa chặt, miễn cưỡng há miệng ăn thức ăn Nguyệt Vô Thương đưa tới.

Lúc

này cảnh tượng giống như là trái ngược, quá khứ đều là Nguyệt Vô Thương nằm ở

trên ghế quý phi. Dạ Nguyệt Sắc sau khi ăn vài miếng, trong dạ dày khó chịu,

quay đầu không muốn ăn nữa, đã nằm tại biệt viện suốt nửa tháng, nhàm chán cực

độ a.

"Nguyệt

Nguyệt. . . . . ." Dạ Nguyệt Sắc chớp chớp đôi mắt lấp

lánh nhìn chằm chằm Nguyệt Vô Thương, nhõng nhẽo nói: "Nguyệt

Nguyệt, nhàm chán quá à. . . . . . Nguyệt Nguyệt. . . . . ."

Dạ

Nguyệt Sắc đem thanh âm kéo thật dài, "Ta muốn ra ngoài. . . . .

."

Nguyệt

Vô Thương ưu nhã đem chén cầm trong tay để ở một bên trên

bàn nhỏ, miễn cưỡng nhìn chằm chằm ánh nắng mùa đông, khẽ mỉm cười, nhìn Dạ

Nguyệt Sắc ở trong lòng, miễn cưỡng hỏi: "Nàng muốn đi đâu?”

Dạ

Nguyệt Sắc nhanh chóng đảo đôi mắt, nhìn gương mặt lúc này không biến sắc của

Nguyệt Vô Thương, nhẹ nhàng kéo ống tay áo Nguyệt Vô Thương, tiếp tục nói "Ra cửa có thể nhìn xiếc ảo thuật, đi dạo phố mua đồ, nghe hát,… vân vân…

tóm lại so ở trong phòng thì tốt hơn. . . . . ."

Nguyệt

Vô Thương đứng dậy, cúi đầu tiến tới gương mặt Dạ Nguyệt Sắc, hôn trộm một cái,

cười đến giống như hồ ly, miễn cưỡng nói: "Vậy vi phu vì nương tử biểu

diễn một. . . . . ."

Xem

xiếc ảo thuật, như vậy dĩ nhiên là được.

Nguyệt

Vô Thương trên mặt đất tùy ý nhặt lên một cái nhánh cây, rũ tuyết trên nhánh

cây, thân hình vừa động, nước chảy mây trôi ở trên mặt tuyết, áo trắng hơn

tuyết, cùng cả thế giới mịt mờ được tôn lên.

Bóng

người trên không trung bay múa, tung bay bông tuyết đầy trời, cùng màu trắng

của bông tuyết hợp thành một thể, Dạ Nguyệt Sắc chỉ thấy cành khô trong tay

Nguyệt Vô Thương giống như là đang sống, Dạ Nguyệt Sắc giống như hoa tuyết

trắng nở rộ trên cành cây khô màu nâu.

như.

Dạ

Nguyệt Sắc nhìn có chút ngây dại, Nguyệt Nguyệt nhà nàng quả thật là tuyệt hảo,

bất kể làm cái gì đều là nhìn tuyệt như vậy.

Khi

Nguyệt Vô Thương đưa tới một nhánh cây nở cả trăm hoa thì Dạ Nguyệt Sắc mới

phục hồi tinh thần lại. Chỉ thấy mới vừa còn là cành khô, hiện giờ liền giống

như vạn mộc hồi xuân nở hoa, Dạ Nguyệt Sắc tò mò nhìn kỹ hoa trong tay Nguyệt

Vô Thương, phát hiện lại là một đóa băng hoa trong suốt dính kết ở trên nhánh

cây, nghiễm nhiên chính là hoa lê nở rộ.

Thì

ra là hắn còn có thể là một trận gió xuân, thổi qua cành khô đầu xuân, ngàn cây

vạn cây sẽ nở hoa. Dạ Nguyệt Sắc ngẩng đầu nhìn gương mặt khẽ mỉm cười của

Nguyệt Vô Thương, cảm thấy càng xem càng đẹp mắt, chỉ thấy Nguyệt Vô Thương đem

hoa lê băng c*m v** cái bình ở một bên, thật là đẹp mắt.

"Nương

tử đối với ‘ xiếc ảo thuật ’ của vi phu có hài lòng không?" Nguyệt Vô

Thương cưng chiều nhìn Dạ Nguyệt Sắc cười nói, "Nếu nương tử còn muốn nghe

tiểu khúc, vi phu liền cho người đem đàn tới. . . . . ."

Dạ

Nguyệt Sắc miễn cưỡng tựa vào trên ghế quý phi, nhìn gương mặt Nguyệt Vô Thương

tựa như bức họa ngồi ở đối diện, ngón tay thon dài gảy dây đàn,

tiếng đàn chậm rãi ngân lên chính là khúc “ Phượng Cầu Hoàng”, tình ý

theo tiếng đàn chậm rãi chảy xuôi đến lòng của Dạ Nguyệt Sắc như thế, trái tim

của nàng lại bắt đầu nhảy lên.

Bên

này là ngày tháng yên tĩnh, nhưng bên phủ Tứ hoàng tử lại như động trời, một ly

trà tiếp một ly trà vỡ vụn trên mặt đất, Nguyệt Lưu Ảnh tức giận đem

toàn bộ đồ đạc trong phòng có thể đập được toàn bộ hủy diệt hết, trong đầu

không ngừng vang lên hai chữ "Mang thai" .

"Mang

thai, mang thai!" Nguyệt Lưu Ảnh cắn răng nghiến lợi thì thầm: "Tại

sao có thể mang thai!"

Hàm

răng nghiến chặt, tựa hồ không có hai chữ này, đây không phải là sự thật. Chẳng

qua là nghiền nát hai chữ, hóa thành vạn tiễn xuyên tâm mà thôi, đau đến

cuối cùng đều chỉ có hắn mà thôi.

Nguyệt

Lưu Ảnh đem bình hoa cuối cùng nện vào một đống mảnh vỡ bên trong, ngây

người điên cuồng phát ra thanh âm chói tai, tựa hồ làm cho ngay cả không khí

cũng phải run rẩy. . . . . .

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.