Chương77: Không thành công liền tự cung

Không

mặc thì đẹp hơn? Nguyệt Vô Thương hơi cong môi một cái, tiến tới bên cạnh Dạ

Nguyệt Sắc hỏi: "Nương tử nếu muốn xem, về nhà xem có được không ?"

Hơi

thở ấm áp khẽ lướt qua mặt Dạ Nguyệt Sắc, làm cho nàng lần nữa mặt hồng tim

đập, Dạ Nguyệt Sắc vốn định đẩy Nguyệt Vô Thương ra, nhưng mà người kia lại tự

động tới bên cạnh nàng.

Dạ

Nguyệt Sắc nhất thời có chút xấu hổ, nàng vốn là mang theo Thanh Nghê mỹ nhân

tìm đến nam nhân, giúp Thanh Nghê mỹ nhân sớm thoát khỏi Nguyệt Lưu Ảnh, nhưng

mà hôm nay không thấy Thanh Nghê mỹ nhân đâu, chỉ có nàng cùng một đám mỹ nam.

Dạ Nguyệt Sắc nhìn lướt qua Nguyệt Vô Thương, nàng sao lại có cảm giác bị bắt

gian tại giường, lúc này đôi mắt dường như không biết nhìn chỗ nào, ngược ngùng

đem tầm mắt đặt trên một đám mỹ nam.

Nguyệt

Vô Thương hơi híp mắt, trong lòng hiện lên một loại cảm giác mãnh liệt, từ lúc

nhìn thấy cái này, cảm giác này cứ tồn tại mãi, thật lâu không thể yên bình

lại. Vừa rồi trở về biệt viện không tìm được Dạ Nguyệt Sắc, hình ảnh hồ điệp

phá kén mà đi cứ như một cơn ác mộng quấn lấy hắn, sau khi tìm được nàng, tâm

hắn mới bình tĩnh một chút.

Hắn

không nghĩ tới, nếu như có một ngày nàng thực sự cũng phá kén thành bướm bay

đi, hắn sẽ như thế nào? Hắn cũng không nghĩ được, cái thế giới này nếu như

không có nàng, hắn sẽ ra sao? Đôi mắt quét một vòng, cuối cùng vẫn dừng lại ở

trước đám mỹ nam, Nguyệt Vô Thương biếng nhác dựa vào ghế, nếu nàng cao

hứng thì cưng chiều nàng một chút có sao đâu?

Khóe

miệng Nguyệt Vô Thương nở một nụ cười, thấy Dạ Nguyệt Sắc ngượng ngùng, miễn

cưỡng nói: "Nương tử có muốn đổi nhóm khác xem một chút không?"

Dạ

Nguyệt Sắc quay đầu lặng lẽ nhìn nụ cười của Nguyệt Vô Thương, Nguyệt Nguyệt

nhà nàng chẳng phải là bình dấm chua sao? Rõ ràng rất hay ghen, nhưng sao lúc

này lại bình tĩnh như vậy?

Dạ

Nguyệt Sắc hoài nghi nhìn Nguyệt Vô Thương, chỉ thấy một đôi mắt không chớp đầy

tình tứ nhìn lại nàng, sóng mắt lưu động, đủ khả năng dìm chết người, tâm Dạ

Nguyệt Sắc đột nhiên rạo rực, sau đó có chút ngượng ngùng quay đầu

đi. Chỉ thấy mỹ nam trên đài lại đổi một nhóm.

Lúc

Dạ Nguyệt Sắc nhìn qua từng người một, rồi dừng ở trên người người đầu tiên,

thanh âm lười nhác của Nguyệt Vô Thương bên cạnh liền vang lên: "Mắt quá

nhỏ. . . . . ."

Dạ

Nguyệt Sắc nghe xong lời Nguyệt Vô Thương nói liền nhìn lại người kia, chỉ cảm

thấy mỹ nam nhà người ta dù mắt một mí cũng rất anh tuấn, lại khẽ liếc qua mắt

Nguyêt Vô Thương, được rồi, Dạ Nguyệt Sắc thừa nhận kẻ kia không có đôi mắt đẹp

như Nguyệt Nguyệt.

Dạ

Nguyệt Sắc đem tầm mắt dừng trên người mỹ nam thứ hai, đầu tiên nhìn cặp mắt to

ngập nước, may mà không phải là mắt một mí, có chút khiêu khích quay đầu lại

nhìn Nguyệt Vô Thương, Nguyệt Vô Thương động tác tao nhã nâng cái ly

Dạ Nguyệt Sắc đã uống lên, nhấp một chút rượu, nhẹ nhàng mà nhìn lướt qua khuôn

mặt có chút đắc ý của Dạ Nguyệt Sắc, trong mắt hiện lên vẻ sủng ái, lơ đễnh

nói: "Miệng quá lớn. . . . . ."

Dạ

Nguyệt Sắc nhìn mỹ nam kia có chút xấu hổ, đúng là có chút lớn.

Các

mỹ nam khác lần lượt đi lên, toàn bộ đều bị xem thường, bị Nguyệt Vô Thương

ghét bỏ, không vì lỗ mũi quá dẹp, cằm quá nhọn thì chân quá ngắn, eo quá thô,

lỗ mũi quá lớn, đáng giận nhất là, lông mi quá ngắn. . . . . .

Dạ

Nguyệt Sắc chỉ muốn gục xuống bàn hộc máu, nhìn vẻ mặt Nguyệt Vô Thương, nàng

không muốn tin hắn lại có thể có lời nói ác độc như vậy, cắn răng, hướng về

phía tú bà hô: "Đem mỹ nam đẹp nhất lên. . . . . ."

Tú bà

khúm núm lên tiếng, đi xuống chuẩn bị, chốc lát, một nam tử lưng hùm

vai gấu đi lên, mặt mũi tục tằn, diện mạo hết sức phóng khoáng, trên mặt còn có

một vết sẹo dài, Dạ Nguyệt Sắc nhịn được trong lòng ghê tởm, đây mà gọi là

thưởng thức? Chẳng lẽ là cho hai loại nam nhân đối nghịch nhau, cực đẹp và cực

xấu ?

Dạ

Nguyệt Sắc tựa hồ cũng có thể cảm giác được Nguyệt Vô Thương bên cạnh nghiêng

mắt nhìn qua, không đợi hắn nói gì, phẫn hận kêu: "Tiếp!"

Người

đi lên ôm một thanh cổ cầm, ngồi trên chiếu, đem cầm đặt trên đùi, không coi ai

ra gì bắt đầu đánh đàn, mang trên mặt một vẻ thanh cao cô tịch, Dạ

Nguyệt Sắc bất đắc dĩ lắc lắc đầu, loại tiếng đàn này tại sao có thể biểu diễn

trước mặt Nguyệt Nguyệt? Buồn bã tiếp tục hô: "Tiếp!”

Trước

khi mỹ nam tiếp theo tới, Nguyệt Vô Thương khẽ cười, một đôi mắt đủ để khiến

người chết đuối nhìn Dạ Nguyệt Sắc, miễn cưỡng nói: "Nương tử, ta ngồi

đây, hẳn là nàng không tìm được ai vừa lòng. . . . . ."

Trong

giọng nói mang theo một chút kiêu ngạo, Dạ Nguyệt Sắc nhìn lướt qua Nguyệt Vô

Thương, ý của hắn là, vẻ đẹp của hắn làm lu mờ mọi người sao? Trước kia sao

nàng không phát hiện, hắn lại yêu bản thân mình đến như vậy ?

Dạ

Nguyệt Sắc nhìn khuôn mặt yêu nghiệt tuyệt mỹ chết người của Nguyệt Vô Thương,

nàng biết Nguyệt Nguyệt dĩ nhiên là tốt nhất, nhưng mà, từ bao giờ hắn trở nên

tự kỷ như vậy ?

Dạ

Nguyệt Sắc dời mắt đi, hướng về phía ngoài tiếp tục hô: " Tiếp. . .

."

Tựa

hồ không tìm được người anh tuấn hơn Nguyệt Vô Thương thì không dừng lại,

Nguyệt Vô Thương lơ đễnh cười, tiếng cười giống như ngọc châu rơi trên khay

vàng, phát ra tiếng vang êm tai dễ nghe.

Trên

đài, màn che lần nữa bị vén lên, Dạ Nguyệt Sắc biết câu "Nhã nhặn lịch sự

như hoa theo nước, hành động tựa như liễu yếu đu đưa theo gió" cũng có thể

dùng với nam nhân, hơn nữa lại còn vừa đúng, hết sức khít khao.

Nguyệt

Vô Thương vừa thấy thần sắc Dạ Nguyệt Sắc có chút ngơ ngác, câu nói của Bắc Đường

‘không nên ghen’ đã không còn tác dụng, khẽ ho nhẹ hai tiếng, ý bảo

Dạ Nguyệt Sắc, phu quân thực sự của nàng đang ở đây.

Dạ

Nguyệt Sắc tựa hồ không nghe thấy Nguyệt Vô Thương ho khan, phục hồi

tinh thần lại hướng về phía Nguyệt Vô Thương nói: "Nguyệt Nguyệt, tối hôm

ấy ta coi trọng lời chàng nói muốn ra ngoài theo ta tìm. . . . . ."

Dạ

Nguyệt Sắc thấy Nguyệt Vô Thương nheo mắt nguy hiểm, liền đem hai chữ ‘nam

nhân’ nuốt trở lại. Đối với biểu hiện sợ hãi này của mình, Dạ Nguyệt Sắc vô

cùng phẫn hận, đối với Nguyệt Vô Thương lại không thể chống lại.

Nhớ

tới mới vừa còn nói lớn muốn quyết tâm đại chấn thê cương, nàng khẽ nhắm mắt

lại, nếu nàng ghét cái tên đầu óc ngu si tứ chi phát triển kia thì hẳn là làm

đúng chứ. Sau khi mở mắt ra liền nhìn thấy nam nhân ở trên đài nói: "Ta

thấy người này, dáng vẻ như cành liễu trước gió, đẹp không sao tả xiết, có thể

chọn."

Nguyệt

Vô Thương nhàn nhã tự tại rót một ly trà, đem ly trà đưa tới trước mặt Dạ

Nguyệt Sắc, nói nhiều như thế không khát sao? Có chút buồn cười

nhìn Dạ Nguyệt Sắc, hắn nhớ lúc hắn nói muốn theo nàng đi tìm nam

nhân là ở trên giường. Nàng chẳng lẽ không biết, lời nói của nam nhân ở trên

giường, là không tin được sao? Bất quá Nguyệt Vô Thương sẽ không đem câu này nói

cho Dạ Nguyệt Sắc.

Dạ

Nguyệt Sắc nhìn Nguyệt Vô Thương một chút, nhẹ nhàng quay đầu, mặt khinh thường

nhìn Nguyệt Vô Thương, "Đã nói lại sẽ không giữ lời sao ?"

Nam

nhân yêu nghiệt nhấp một miếng trà, khẽ cười cười bên tai nàng: "Ái phi

cần phải nghĩ kỹ, loại nam nhân này, bên ngoài tô vàng nạm ngọc, tối hôm nay. .

. khả năng là lực bất tòng tâm!"

Dạ

Nguyệt Sắc phẫn hận rồi, nàng tất nhiên sẽ không cùng hắn thảo luận vấn đề này.

Trên mặt hiện vẻ bi phẫn, giận dữ hô: " Tiếp!"

Nguyệt

Vô Thương cười, ngón tay thon dài trắng nõn nhẹ nhàng gõ lên chén sứ,

phát ra thanh âm dễ nghe mà có tiết tấu.

Chẳng

qua là Dạ Nguyệt Sắc không biết, bất kể là nam nhân kiểu gì đi lên, cũng đều bị

Nguyệt Vô Thương xử lý, nhưng mà cuộc sống nhàm chán dù sao cũng phải có chút

việc vui mới phải. Nếu Dạ Nguyệt Sắc cao hứng, Nguyệt Vô Thương tất nhiên sẽ

chiều ý nàng.

Lần

này là một nam nhân tuấn mỹ như ánh mặt trời, thể lực rất tốt, nàng đắc ý, hài

lòng cười nói: "Người này rất tuyệt ?”

Nguyệt

Vô Thương nhìn bộ dáng hưng phấn của Dạ Nguyệt Sắc, mặc dù biết mấy mỹ nam này

đều không bằng hắn, hơn nữa Dạ Nguyệt Sắc cũng sẽ không cùng bọn họ có cái gì,

nhưng nhìn bộ dáng hưng phấn của nàng, hắn vẫn không nhịn được mà tiếp tục ghen

tức,

Hắn

tao nhã đem ly trà để xuống, nhẹ nhàng nói với nàng: “Nàng cần phải

nghĩ kỹ, đây chính là loại ăn tạp, không chỉ có nữ nhân còn có nam nhân!”

Trong

đầu Dạ Nguyệt Sắc hiện lên vài hình ảnh trẻ em không nên nhìn, hơn nữa nữ

có nam có, là hắn nói muốn theo nàng tìm nam nhân nhưng lại làm nàng ghê tởm.

Dạ Nguyệt Sắc cảm thấy vô vị.

Trong

lòng nàng có chút buồn nôn, hét lớn: "Ngươi rốt cuộc muốn như thế

nào!"

Nguyệt

Vô Thương đắc ý nói: "Ái phi, nàng xem ta, muốn tuấn mỹ có tuấn mỹ, muốn

thể lực có thể lực, quan trọng nhất là, chỉ để cho một mình nàng leo lên. . . .

. ."

Hơi

thở ấm áp nhu hòa, lướt qua vành tai Dạ Nguyệt Sắc, làm cho làn da trắng muốt

như ngọc dính vào một chút phấn hồng, lời nói mập mờ lại trêu chọc thần kinh

của nàng, Dạ Nguyệt Sắc khẽ nheo mắt lại.

Người

trong phòng lần lượt lui ra, bây giờ chỉ còn hai người.

"Xem

qua ngần ấy mỹ nam, nương tử có cảm tưởng gì?" Nguyệt Vô Thương đem thân

thể dời đi chút ít, biếng nhác tựa lưng vào ghế ngồi, trong mắt hàm

chứa nụ cười vui vẻ, ánh mắt ôn nhu nhìn Dạ Nguyệt Sắc, nhưng lại mãnh liệt

khiến ánh mắt Dạ Nguyệt Sắc cùng ánh mắt của hắn giằng co ở chung một chỗ,

không cho nàng tránh ra.

Dạ

Nguyệt Sắc nhìn chằm chằm vào mắt của Nguyệt Vô Thương, quét qua gương mặt xem

mãi không chán kia, không hề nghĩ ngợi liền nói với Nguyệt Vô Thương: "Vẫn

là Nguyệt Nguyệt đẹp mắt nhất. . . . . ."

Lời

như vậy nếu như là trước đây, Nguyệt Vô Thương có lẽ sẽ cười cười, nhưng lúc

này nụ cười trên mặt hắn liền có chút cứng ngắc. Bởi vì hắn hiểu rõ, kể từ

hắn ở Hoa Đào Tự gặp nàng, con đường sinh mạng của hắn và nàng vốn đang song

song, từ từ chệch đi, cho đến lúc gặp nhau.

Trước

đây nhiều lần gặp nguy hiểm, nếu như nói là vì muốn giải độc mà ba lần bảy lượt

xả thân cứu nàng, khi ấy hắn còn chưa rõ lòng mình, cho tới hôm nay nhìn thấy

cổ độc trong cơ thể phá kén ra, chết không nhắm mắt, tim của hắn chưa từng

có cảm giác sợ hãi, chỉ là người nào đó đã gieo hạt trong lòng hắn, bây

giờ nếu như lấy cái cây ấy ra, tim của hắn nhất định sẽ bị xé rách.

Chẳng

qua là, hôm nay hắn cùng nàng xem qua vô số mỹ nam, không chỉ vì cưng chiều

nàng, mà hắn còn muốn nàng có thể hiểu rõ ràng, hắn là duy nhất, cho nên nững

kẻ kia không thể thu hút nàng.

Mặc

dù hắn biết, trong lòng nàng chỉ có hắn. Nhưng mà nàng không giống như hắn,

tình đã ăn sâu vào tim. Bọn họ không cần giống như hai con đường gặp nhau,

chẳng qua là quấn quít chốc lát sau đó càng lúc càng xa, cái hắn muốn là

cùng nàng thiên trường địa cửu, bạc đầu giai lão.

Cho

nên câu nàng nói "Đẹp mắt nhất" không phải là đáp án hắn muốn, mặc dù

cái "Nhất" này cũng là không dễ. Nhưng bất quá dựa vào Dạ Nguyệt Sắc

phản xạ chậm chạp, cùng với tính tình không có tim không có phổi, cho nên không

nhận thấy cảm xúc của Nguyệt Vô Thương.

"Nguyệt

Nguyệt. . . . . ." Dạ Nguyệt Sắc thấy Nguyệt Vô Thương có chút ngơ ngẩn,

lần nữa kêu một tiếng: "Nguyệt Nguyệt. . .”

Nguyệt

Vô Thương trong lòng có chút phiền muộn, đứng dậy, hướng về phía Dạ Nguyệt Sắc

nói: "Sắc Sắc, ta dẫn nàng trở về Tướng phủ!"

Nói

xong liền đi ra cổng, Dạ Nguyệt Sắc hồ nghi nhìn bóng lưng Nguyệt Vô Thương,

hiện tại không có việc gì tại sao phải trở về Tướng phủ? Hơn nữa ở cổ đại

nữ nhi đã gả ra ngoài giống như bát nước đổ đi, đâu thể tùy tiện trở về nhà

mình?

Dạ

Nguyệt Sắc đứng lên bước nhanh tới phía sau Nguyệt Vô Thương, kéo tay Nguyệt Vô

Thương, chẳng lẽ hôm trước đưa cho hắn hai phong hưu thư, hôm nay tưởng thật

chứ? Dạ Nguyệt Sắc có chút thấp thỏm, đem Nguyệt Vô Thương xoay người lại, cắn

cn m** d**, ấp úng nói: "Cái đó, Nguyệt Nguyệt. . . . . . Chàng không

phải tưởng thật chứ?"

Mặc

dù nàng xúc động một chút, nhưng mà là do nàng nổi nóng. Hơn nữa, hôm đó là

chính hắn ôm nàng về, chẳng lẽ sau khi ăn sạch xong lại hối hận ?

Thật

là quá đáng! Dạ Nguyệt Sắc kích động !

Nguyệt

Vô Thương hồ nghi nhìn Dạ Nguyệt Sắc, dường như không theo kịp suy nghĩ của

nàng, thấy trên mặt nàng có chút u oán, lại có chút do dự, cuối cùng là kích

động, đây cũng là vì việc kia? Hắn chỉ là sợ Dạ tướng gia lo lắng, cho nên mang

nàng trở về Tướng phủ ở một buổi chiều mà thôi.

"Sao

vậy?" Nguyệt Vô Thương thấy bộ dáng Dạ Nguyệt Sắc muốn nhào lên, đây là

muốn cắn hắn?

Dạ

Nguyệt Sắc hất tay Nguyệt Vô Thương ra, trong lòng hừ lạnh một tiếng, nàng bị

hắn lừa gả cho hắn cũng không hối hận, giờ hắn lại muốn hối hận, thật là quá

đáng.

Đầu

tường phong cảnh tuyệt đẹp, nàng muốn trèo tường!

Nguyệt

Vô Thương bất đắc dĩ lần nữa cảm nhận được sắc mặt nữ nhân biến đổi hệt như

thời tiết, biến ảo vô thường!

Hai

người một trước một sau đi tới Tướng phủ, Nguyệt Vô Thương kéo tay Dạ Nguyệt

Sắc, cũng cảm giác được Dạ Nguyệt Sắc không an phận nắm tay hắn,

Nguyệt Vô Thương vẫn cười ôn nhu như cũ, kéo Dạ Nguyệt Sắc về phía Tướng

phủ.

Dạ

Thiên cùng bốn vị mẫu thân thấy Nguyệt Vô Thương mang theo Dạ Nguyệt Sắc trở về

Tướng phủ thì hết sức cao hứng. Chỉ bất quá Dạ Thiên rất nhiệt tình kéo Nguyệt

Vô Thương đến thư phòng chơi cờ, còn bốn vị mẫu thân kéo Dạ Nguyệt Sắc về

phòng.

Dạ

Nguyệt Sắc không giải thích được bị kéo về phía phòng mình, vừa đi vừa kêu la "Có chuyện gì vậy ạ?"

Bốn

vị mẫu thân đóng kỹ cửa, để Dạ Nguyệt Sắc ngòi trên giường, bốn người vây tới

nhìn Dạ Nguyệt Sắc, từ mặt đến Dạ Nguyệt Sắc bụng, hết gật đầu lại lắc đầu.

Dạ

Nguyệt Sắc nhìn sắc mặt của các nàng hết phiền não lại rối rắm, ánh mắt u oán

từ bốn hướng vây lấy nàng, Dạ Nguyệt Sắc đột nhiên có cảm giác lành lạnh, nhìn

chằm chằm bốn vị mẫu thân hỏi: "Có, có chuyện gì đặc biệt sao?"

"Sắc

Sắc. . . . . ." Nhị Nương mặt từ ái lại gần Dạ Nguyệt Sắc, đưa tay v**t v*

bụng nàng, sau đó ngước ánh mắt trong suốt lên, thần sắc chờ đợi mà hỏi "Có động tĩnh gì chưa?"

Động

tĩnh? Dạ Nguyệt Sắc có chút không hiểu được nói: "Con có chút đói rồi. . .

. . ." Sau đó nhìn qua bốn vị mẫu thân, chỉ thấy bốn người mới vừa rồi còn hưng phấn, giờ đây lại ỉu xìu.

"Ai

nha. . . . . ." Tam Nương phản ứng trước tiên, tiến tới bên cạnh Dạ Nguyệt

Sắc, "Sắc Sắc, con nói cho Tam Nương, trong bụng có hay không rồi hả

?"

Dạ

Nguyệt Sắc nhìn mấy người, có chút nhíu nhíu mày, đột nhiên hiểu ý của bốn vị

mẫu thân, đột nhiên mặt đỏ lên, ngượng ngùng cười nói: "Nào có, nào

có. . . . . ."

Ngũ

Nương gẩy gẩy tính toán một chút, hết sức tà ác nói một câu: "Sắc Sắc a,

Ngũ Nương vốn là muốn cho con bạc. . . . . . Đáng tiếc đáng tiếc a, lại phải để

vào ngân khố rồi . . .

"Sắc

Sắc a. . . . . ." Tứ Nương nhẹ nhàng v**t v* bàn tay Dạ Nguyệt Sắc, mới

vừa nhìn thấy Dạ Nguyệt Sắc cùng Nguyệt Vô Thương ở cửa ra vào, tựa hồ. . . . .

. Tứ Nương khẽ cau mày, hướng về phía Dạ Nguyệt Sắc ôn nhu nói: "Có phải

con cùng A Nguyệt cãi nhau?"

Cãi

nhau? Ba người còn lại vừa nghe, nhất thời líu ríu nói không ngừng.

"Sắc

Sắc à, gây gổ cũng không hay, lúc này người ngoài rất dễ dàng nhân tiện mà vào.

. . . . ."

"Đúng

vậy, tình cảm lạnh nhạt rồi. . . . . ."

"Đúng

thế, làm sao bây giờ? Làm thế nào mới tốt?"

Dạ

Nguyệt Sắc nhìn lướt qua bốn người, bọn họ chẳng qua là rùng mình mà thôi,

không đúng, nói chuẩn xác là nàng rùng mình mà thôi, chỉ bất quá nhìn bốn người

kỳ vọng như vậy, Dạ Nguyệt Sắc không thể làm gì khác hơn là yếu ớt mà

hỏi: "Vậy làm sao bây giờ?"

"Nhanh

chóng sinh đứa bé!" Bốn người nhìn Dạ Nguyệt Sắc trăm miệng một lời nói,

bốn đôi mắt, tám tròng mắt không hề chớp nhìn chằm chằm Dạ Nguyệt Sắc.

Dạ

Nguyệt Sắc hồ nghi nhìn mấy người, yếu ớt mà hỏi: "Là vậy sao?"

Dạ

Nguyệt Sắc bị bốn vị mẫu thân kéo đi ăn cơm, lúc đến phòng ăn, chỉ thấy Nguyệt

Vô Thương cùng Dạ Thiên đã ngồi bên bàn cơm chờ.

Dạ

Nguyệt Sắc chỉ cảm thấy hôm nay giống như trong Hồng Môn Yến, cha nàng cùng bốn

vị mẫu thân ân cần gắp đồ ăn cho Dạ Nguyệt Sắc cùng Nguyệt Vô Thương. Ăn cơm

xong, nha hoàn bưng lên hai chén canh.

Một

chén đưa cho Dạ Nguyệt Sắc, một bưng cho Nguyệt Vô Thương.

Dạ

Nguyệt Sắc chỉ cảm thấy ánh mắt tha thiết của Dạ Thiên cùng bốn vị mẫu

thân quét tới, cùng với bộ dáng Nguyệt Vô Thương tự tiếu phi tiếu, một đôi

mắt đầy tình tứ nhìn Dạ Nguyệt Sắc, sau đó bưng lên chén canh kia tao

nhã uống.

Dạ

Nguyệt Sắc thấy mấy người ánh mắt sáng quắc, bưng chén canh đen thui không rõ

là gì uống cạn. Sau đó đem chén lật qua, ý bảo nàng uống xong. Dạ Nguyệt Sắc

nhìn qua mọi người, cười nói : "Con đi ngủ. . . . . ."

Dạ

Nguyệt Sắc vừa đi về phòng, vừa đang suy nghĩ mới lời bốn vị mẫu thân vừa nói,

hài tử? Chau mày càng nghĩ càng phiền não, định nằm ở trên chăn suy nghĩ lung

tung.

Lúc

Nguyệt Vô Thương đi tới liền thấy Dạ Nguyệt Sắc nhíu mày, khóe miệng nâng lên

một bộ dáng cưng chìu, chậm rãi đi tới trước giường Dạ Nguyệt Sắc, bước không

nặng không nhẹ gõ trên sàn nhà, phát ra thanh âm vừa vặn để cho Dạ

Nguyệt Sắc nghe rõ.

Dạ

Nguyệt Sắc lúc ngẩng đầu lên liền thấy Nguyệt Vô Thương phong tư yểu

điệu đi về phía nàng, chỉ cảm thấy cả người càng nóng ran, nàng cảm

thấy hôm nay Nguyệt Nguyệt cực kỳ đẹp mắt, nếu như, nàng là nói nếu như có

một đứa trẻ giống Nguyệt Nguyệt. . . . . Dạ Nguyệt Sắc lập tức lắc đầu một cái,

quả thật là suy nghĩ lung tung! Nhưng Dạ Nguyệt Sắc ngồi dậy, nhìn Nguyệt Vô

Thương, hướng về phía hắn cười rất mê hoặc, rất phong tình vạn chủng, Ặc, vẫn

còn rất hấp dẫn. . . . .

Một

cái ý niệm đột nhiên nảy ra, Dạ Nguyệt Sắc lớn tiếng la lên: "Không thành

công liền tự cung!"

Nguyệt

Vô Thương nở nụ cười nhìn Dạ Nguyệt Sắc, tự cung? Nương tử của hắn vẫn khôi hài

như vậy, ha ha.

Dạ

Nguyệt Sắc đột nhiên ôm cổ của Nguyệt Vô Thương, một hớp cắn lấy cằm Nguyệt Vô

Thương, mơ màng nói: "Nguyệt Nguyệt à. . . . . ."

Hai

mắt Nguyệt Vô Thương lưu chuyển nhìn Dạ Nguyệt Sắc, nhẹ nhàng đáp

một tiếng: "Ừ. . . . . ."

"Ta

muốn. . . . . ." Dạ Nguyệt Sắc một đôi mắt rối rắm nhìn Nguyệt Vô Thương,

cái này phải nói thế nào, dùng lời nói ôn nhu nhỏ nhẹ mà nói? Dạ Nguyệt Sắc lắc

đầu, cái đó không phải là tác phong của nàng, còn không bằng trực tiếp nhào

tới!

Kết

quả là, nàng nói được làm được, một tay kéo Nguyệt Vô Thương lên giường.

Nguyệt

Vô Thương thuận theo ngã xuống chăn, chỉ thấy Dạ Nguyệt Sắc tươi cười nhìn

hắn. Nguyệt Vô Thương vẫn ôn nhu cưng chiều cười cười, hắn ngược lại muốn cảm

tạ nhạc phụ nhạc mẫu đại nhân, lại cho bọn họ uống thuốc như vậy, hắn cũng cảm

thấy cả người nóng ran. (mấy người này . . . . phụ mẫu mà vậy sao

. . .)

Chẳng

qua là không đợi Nguyệt Vô Thương có phản ứng gì, Dạ Nguyệt Sắc đã cúi người

xuống, trực tiếp rút thắt lưng hắn, bàn tay nhỏ bé theo vạt áo Nguyệt Vô

Thương hất một cái, cảnh xuân liền lộ ra. Dạ Nguyệt Sắc đột nhiên

cười, đem tay Nguyệt Vô Thương đặt sau người, sau đó đem xiêm áo cột

vào cột giường.

Nguyệt

Vô Thương có chút không hiểu, nhưng cũng không biểu hiện ra, vẫn như cũ cười

nhạt nhìn Dạ Nguyệt Sắc. Dạ Nguyệt Sắc nhìn hắn, thu tay lại nhẹ nhàng vỗ khuôn

mặt tuấn mỹ, đột nhiên có chút hứng thú tệ hại, lưu manh nở nụ cười,

"Nữ nhân, nàng đi theo đại gia đi! "

Nguyệt

Vô Thương liếc mắt, trong mắt ánh lên nụ cười, bộ dáng tùy người chém giết nhìn

Dạ Nguyêt Sắc, miễn cưỡng nói: "Được. . . . . ."

Dạ

Nguyệt Sắc cả kinh, ác độc ở trước ngực Nguyệt Vô Thương nhéo một cái, bất

mãn nói: "Quá phối hợp!"

Nguyệt

Vô Thương vẫn như cũ cười đến biếng nhác, quá phối hợp cũng là lỗi của hắn?

Ngay sau đó cười cười nói: "A, đại gia đi theo ta?"

Dạ

Nguyệt Sắc chau mày, nguyện ý của nàng cũng không phải là đùa giỡn hắn, nhìn

tên yêu nghiệt bộ mặt chờ xem kịch vui, hung hãn nói: "Hôm nay không cho

phép chàng cử động"

Sau

đó phóng khoáng đem Nguyệt Vô Thương lt sch sẽ! Chẳng qua là không

ngờ được, nàng trói tay không chặt, Nguyệt Vô Thương rút tay ra, lật người đè

lên Dạ Nguyệt Sắc.

Con

mắt âm trầm, thanh âm mị hoặc, "Nương tử rất biết hưởng thụ. . . . .

."

Dạ

Nguyệt Sắc vừa thấy địa vị bị đảo lộn, la hét: "Nói chàng không được cử

động, ta muốn ở phía trên!"

"Nếu

là ta bất động, mục đích của nàng tại sao có thể đạt thành?" Nguyệt Vô

Thương hé mắt, chiếm lấy môi Dạ Nguyệt Sắc, thanh âm khàn khàn nói: "Đêm

dài đằng đẵng, nương tử nên tiết kiệm chút thể lực mới phải. . . . . ."

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.