Chương60: Bi thương

Nguyệt Lưu Ảnh ở Vương phủ trúng độc mà

ngất xỉu đã được đưa vào trong hoàng cung, một đoàn thái y vây ở

trước giường, rối rít lắc đầu, “Cúc bách nhật” độc này nếu chỉ cần một lời

nói mà giải được, Cẩm Nguyệt vương gia cũng không cần chịu khổ sở nhiều năm như

vậy.

Thái Hậu và Hoàng Hậu đứng ở một bên,

hai người đều vô cùng lo lắng, Nguyệt Lưu Ảnh không chỉ là thế lực mà Vân gia

bọn họ nắm trong triều, mà còn là cháu trai và con trai mà bọn họ vô cùng yêu

mến.

“Bẩm Thái Hậu, Hoàng Hậu, chúng thần bất

lực!” Cả đám thái y rối rít quỳ gối trước mặt Thái Hậu và Hoàng Hậu, rối rít

nhận tội, chỉ sợ bệnh tình của Tứ hoàng tử so với Cẩm Nguyệt vương

gia còn nghiêm trọng hơn, ít nhất Cẩm Nguyệt vương gia chỉ mang theo một nửa

độc tố, nhưng mà Tứ Hoàng tử không có ai gánh cho hắn một nửa độc tố cả.

“Đi xuống đi, đi xuống đi. . . . . .”

Thái hậu thần sắc đột nhiên trở nên quái dị, trong nháy mắt mà già

đi mười tuổi, sự tự tin luôn luôn khống chế được mọi thứ ở giữa hai lông mày

cũng đã không còn tồn tại, lúc này tinh thần vô cùng suy sụp bộ dáng không khác

gì một lão nhân bình thường .

Bọn thái y như trút được gánh nặng kéo

nhau lui xuống, bên trong phòng chỉ để lại Hoàng Hậu, Thái hậu, cùng với Nguyệt

Lưu Ảnh đang hôn mê bất tỉnh.

“Báo ứng a, báo ứng. . . . . .” Thái hậu

lẩm bẩm nói mấy câu, nhìn gương mặt trắng bệch của người nằm trên

giường, trên mặt còn mang theo một tầng hắc khí – Nguyệt Lưu Ảnh, trên

mặt bà hiện lên một nụ cười dữ tợn, sau đó tiếp tục nói: “Quả thật là báo ứng

a, năm đó nếu không phải để đẩy tiện nhân kia vào chỗ chết, thì vạn lần cũng

không có đem giải dược của “Cúc bách nhật” tiêu hủy toàn bộ, cũng sẽ không sắp

xếp để giết Giải Áp thái y cùng tiêu hủy phương thuốc đó, hôm nay thật là báo

ứng a. . . . . .

Thân mình Thái Hậu lảo đảo đi ra ngoài,

thần sắc hoảng hốt nói: “Trảm thảo trừ căn*, thật không ngờ rằng Ảnh nhi, lại

bị Thanh Nghê. . . . . .”

  • Trảm thảo trừ căn: diệt trừ tận gốc

rễ.

Cái gọi là “Cúc bách nhật”, tất nhiên là

có liên quan với máu, bình thường nó chính là dùng máu để làm thuốc dẫn. Vốn

nàng cho Vân Thanh Nghê uống “Cúc bách nhật” , chính là muốn thời điểm Vân

Thanh Nghê gả cho Nguyệt Vô Thương, chỉ cần bọn họ hào hợp với nhau, độc “ Cúc

bách nhật” sẽ theo máu xử nữ chuyển đến trên người Nguyệt Vô Thương, khi đó

Nguyệt Vô Thương sẽ chết không nghi ngờ gì.

Nhưng mà, thật không ngờ rằng lại buộc

tảng đá đập vào chính chân mình, không ngờ lại hại Ảnh nhi.

Lấy máu làm dẫn? ! Tinh thần Thái Hậu

đột nhiên lại trở nên hưng phấn, vội vàng quay trở lại, vui mừng nói với Hoàng

Hậu: “Mau mau an bài vài cô gái chưa chồng và nam tử chưa vợ!”

Tuy rằng còn hoài nghi không xác định,

lo lắng trùng trùng nhìn Nguyệt Lưu Ảnh một cái, nhưng vẫn theo đó

mà làm!

Trong một thị trấn nhỏ cách xa kinh

thành, lúc này đầu thu, khí trời vừa vặn, không ấm không nóng .

Ở nơi thâm sơn cùng cốc như vậy, đột

nhiên lại xuất hiện một nam một nữ có tướng mạo cực kì xuất chúng, nam tử một

thân bạch y, bộ dáng phong lưu vô hạn, đôi mắt như hoa đào cụp lại, cô gái mặc

một chiếc váy xanh nhạt, lúm đồng tiền như hoa, linh động thông minh.

Tất nhiên là trong vùng núi hẻo lánh xuất hiện Kim Phượng Hoàng, đã hấp dẫn ánh mắt của không ít người.

Người dân nơi trấn nhỏ vùng nông thôn so

với kinh thành hoàn toàn khác nhau, một số cô gái ánh mắt đều dán dính trên người

Nguyệt Vô Thương, vô số nam tử còn lại là có chút ngượng ngùng

nhìn Dạ Nguyệt Sắc.

“Nguyệt Nguyệt, tới xem cái này đi. . .

. . .” Dạ Nguyệt Sắc hưng phấn gọi Nguyệt Vô Thương, trong tay còn cầm một con

ốc biển, “Nguyệt Nguyệt, ngươi xem ốc biển này!”

Dạ Nguyệt Sắc thanh âm có chút hưng

phấn,người bán hàng rong ốc biển là một tiểu tử mười bảy mười tám tuổi,

thấy Dạ Nguyệt Sắc vẻ mặt hưng phấn cầm hàng hóa nhà mình, sắc mặt có chút e

lệ, hướng về phía Dạ Nguyệt Sắc nói: “Nếu như cô nương thích, cái đó cho

ngươi đó!”

Dạ Nguyệt Sắc mặt mày hớn hở chưa kịp

nói gì, bên cạnh lại có một thanh âm biếng nhác đúng lúc vang lên, “Nương tử. .

. . . .”

Một tiếng”Nương tử” đã phá vỡ vô số giấc

mộng của các thiếu nam thiếu nữ, Nguyệt Vô Thương vươn tay ra ôm lấy eo của Dạ

Nguyệt Sắc, lấy ra một thỏi bạc trắng, đưa cho người bán hàng rong, sau đó quay

đầu thâm tình đưa tình đối với Dạ Nguyệt Sắc nói: “Người ta cuộc sống không dễ,

nương tử thích gì, vi phu tất nhiên sẽ mua cho nàng”.

Dạ Nguyệt Sắc nhìn người chung quanh,

đưa tay bấm bấm cánh tay của Nguyệt Vô Thương, người này gần đây có chút được

voi đòi tiên, nghiến răng nghiến lợi nói: ” Ai là nương tử của ngươi?”

Nguyệt Vô Thương không chút phật lòng,

thâm tình khẩn thiết nhìn Dạ Nguyệt Sắc, sâu kín nói: “Dĩ nhiên là

nàng rồi!”

“Ngươi đừng tưởng rằng như vậy là coi

như ta gả cho ngươi rồi!” Dạ Nguyệt Sắc hung hăng trợn mắt nhìn Nguyệt Vô

Thương một cái, như vậy không phải là đã để cho hắn lời quá rồi sao?

“Sắc Sắc, người bị vứt bỏ chính là ta a.

. . . . .” Nguyệt Vô Thương sâu kín nói, nhìn Dạ Nguyệt Sắc trong mắt mang theo thâm tình khẩn thiết: “Làm khó người ta phải đuổi theo ngàn dặm đến đây.

. . . . .”

Dạ Nguyệt Sắc đối với loại giọng nói này

của Nguyệt Vô Thương có chút không thể chống cự, đang muốn nói gì đó. Đột nhiên

eo bị người khác ôm, nhanh chóng vọt sang một bên.Chỉ thấy nơi hai người vừa

đứng, một mũi tên thật dài bắn vào ván gỗ của người bán hàng rong kia, đuôi tên

vẫn kịch liệt rung động, có thể thấy được nếu như mũi tên này bắn trúng vào

người, thì hậu quả không thể nào mà tưởng tượng nổi.

“Sắc Sắc, có bị làm sao không?” Dạ

Nguyệt Sắc cũng không thế nào phản ứng kịp, thì từ trên đỉnh đầu liền truyền

đến thanh âm dễ nghe của Nguyệt Vô Thương, tựa vào trong ngực Nguyệt Vô

Thương , rầu rĩ nói một câu không việc gì, sau đó bị Nguyệt Vô Thương ôm

né tránh mưa tên đang bắn tới bốn phương tám hướng. Bên cạnh đã có

vô số dân chúng trúng tên, phát ra tiếng kêu thảm thiết.

Mưa tên đi qua, vô số hắc y nhân từ

trong góc tối hiện ra trước mặt Nguyệt Vô Thương cùng Dạ Nguyệt Sắc, dân chúng

bắt đầu rối rít chạy trốn, Nguyệt Vô Thương đem Dạ Nguyệt Sắc che chắn ở trong

ngực, ánh mắt âm tàn nhìn những hắc y nhân trước mặt.Trên tay cầm theo đao lóe

ra hàn quang, một đám ánh mắt xanh đen, giống như lang sói đang rình mồi.

Nguyệt Vô Thương mắt híp lại nhìn một

cái, nhìn lướt qua đám người ở đây, tới thật là nhanh!Trong đôi mắt đen nổi lên

phong ba bão táp, ôm lấy Dạ Nguyệt Sắc nhanh chóng lắc mình, tránh thoát một

người áo đen đột nhiên đánh úp tới, thừa dịp thời gian rảnh rỗi ôn nhu nói với

Dạ Nguyệt Sắc, ánh mắt nhu hòa: “Sắc Sắc, nhắm mắt lại!”

Dạ Nguyệt Sắc giờ khắc này rất an tâm,

khẽ nhắm hai mắt lại. cảm nhận được cái ôm ngang hông của Nguyệt Vô Thương,

trong phút chốc cả người như bay lên không, chỉ chốc lát liền nghe từng trận

kêu thảm thiết.

Những hắc y nhân còn lại thấy đồng bọn

lần lượt ngã xuồn, đều ngưng lại bắt đầu thay đổi chiến lược. Mấy người trao

đổi ánh mắt với nhau, Nguyệt Vô Thương híp mắt lại nhìn, lập tức phát hiện hắc

y nhân có ý đồ khác, ôm Dạ Nguyệt Sắc phi thân đi tới góc tường, như vậy thì sẽ

không bị quân địch áp bức trước sau.Đem Dạ Nguyệt Sắc ôn nhu che chở ở phía

sau, bắt đầu toàn lực đối phó với bọn hắc y nhân, hắn quyết định tốc chiến tốc

thắng. Thật vất vả mới có một chút thời gian rảnh rỗi, đều bị những kẻ này phá

hỏng rồi, Nguyệt Vô Thương chớp mắt, thật đáng chết!

Những hắc y nhân kia lại lần nữa đánh

lên, ba người đứng ở vị trí tiên phong, cùng nhau tập kích phía trên Nguyệt Vô

Thương, ba người ở phía sau khom xuống, đều công kích phía dưới Nguyệt Vô

Thương.

Nguyệt Vô Thương một chưởng vung lên, ba

hắc y nhân trước mặt lấp tức bay ra ra một trượng, sau khi phun ra một ngụm máu

tươi liền ngã xuống đất.Ngay cả chân cũng không được nhàn rỗi, bàn chân đảo

qua, ba người phía sau cũng liền bay vị văng ra ngoài, phần eo bị gấp lại một

cách không bình thường, phun ra một ngụm máu, sau đó cũng liền chết thẳng cẳng.

Hắn y nhân phía sau thấy đồng bọn bị

đánh đến chết thảm, không dám tiến lên, nhìn nhau, trong mắt do dự, cuối cùng

nghĩ giữ được rừng xanh lo gì không có củi đốt, toàn bộ đều rời đi.

Nguyệt

Vô Thương cố gắng đè nén huyết khí đang sục sôi trong lồng ngực giống như nham

thạch đang nóng chảy muốn tuôn trào, xoay người lại hướng về phía Dạ Nguyệt Sắc

: “Sắc sắc, đừng mở mắt ra, bây giờ chúng ta đi luôn. . . . . .”

Ôm lấy Dạ Nguyệt Sắc đi ra hai bước, trên bậc tam cấp phía bên phải vẫn còn một

hắc y nhân đột nhiên phi người đến, hàn khí bức người đại đao đâm về phía

Nguyệt Vô Thương. Nguyệt Vô Thương hơi hơi nhíu mày, khoảng cách ngày một gần,

đảo mắt nhìn người trong lòng mình, cũng không hề xoay người, một chưởng hướng

về phía hắc y nhân kia đánh tới, đồng thời”Xì” một tiếng, thanh âm đao cắt vào

thịt vang lên.

Hắc y nhân kia k** r*n một tiếng, sau đó liền ngã xuống đất. thân mình Nguyệt

Vô Thương hơi lảo đảo một chút, thoáng một cái đã nhảy sang phía bên trái, nơi

Dạ Nguyệt Sắc vừa đứng liền có một hắc y nhân đâm tới, Nguyệt Vô Thương nhíu

nhíu mày, may mà nàng không có việc gì.

“Nguyệt Nguyệt, làm sao vậy?” Dạ Nguyệt Sắc nghe thấy thanh âm như vậy, có ý

muốn mở mắt ra, nhưng lại bị Nguyệt Vô Thương nâng tay che ánh mắt lại, có thể

nghe thấy thanh âm ôn hòa của người nọ vang lên: “Không có chuyện gì, chúng ta

lập tức rời đi!”

Nói xong liền ôm Dạ Nguyệt Sắc nhảy lên, nhảy khỏi một vòng đầy người chết,

khóe môi nhếch lên cười mang theo vết máu đỏ tươi.Trên quần áo bên phía hông

phải bị máu nhuộm thành một đóa hoa màu đỏ tươi, đỏ tươi diêm dúa lẳng lơ giống

như một viên trân châu tỏa sáng trong đêm tối. Dần dần chảy ra quần áo, lan

tràn xuống cả mặt đất.

Dạ Nguyệt Sắc thấy Nguyệt Vô Thương không nói gì, bàn tay đang che kín ánh mắt

của nàng có xu hướng chậm rãi buông ra, Dạ Nguyệt sắc đột nhiên mở to mắt, liền

thấy Nguyệt Vô Thương bắn trong tay ra một quả pháo hoa màu đỏ lên trời, sau đó

suy yếu cười với nàng, cả người lảo đảo ngã về phía nàng.

“Nguyệt Nguyệt. . . . . .” Dạ Nguyệt Sắc đỡ lấy thân mình đang lảo đảo của

Nguyệt Vô Thương, bàn tay đặt bên hông Nguyệt Vô Thương, trên đầu ngón tay thấm

ướt cảm giác dinh dính, vừa giơ bàn tay lên, đúng là màu máu đỏ tươi, vì thế

dùng sức gọi Nguyệt Vô Thương : “Nguyệt Nguyệt, Nguyệt Nguyệt. . . . . .”

Ánh mắt không ngừng thấy những giọt máu tươi đang nhỏ xuống đất, hốc mắt Dạ

Nguyệt Sắc liền tràn ngập nước mắt, sau đó liền vươn tay ôm chặt lấy hông của

Nguyệt Vô Thương, ngăn cản máu tươi bên hông đang không ngừng trào ra.

Chân tay có chút luống cuống, chỉ có thể ôm chặt lấy thân thể của Nguyệt Vô

Thương, hô: “Nguyệt Nguyệt, Nguyệt Nguyệt. . .”

Chỉ trong chốc lát Bắc Đường cùng Nam Uyên đã xuất hiện, Bắc Đường nhìn lướt

qua Dạ Nguyệt Sắc đang ôm lấy Nguyệt Vô Thương, vừa nhìn thấy cũng đã biết,

ngày hôm đó bị Phong Hồi Tuyết đánh hai chưởng nhất định là độc sẽ phát tác, mà

nay lại dùng võ liên tục, lại còn bị thương. Bắc Đường có chút lo lắng cau lông

mày lại, nhanh chóng tiến lên.

“Chủ tử. . . . . .” Nhẹ nhàng gọi hai tiếng, không thấy trả lời, liền

hướng về phía Dạ Nguyệt Sắc: “Trước tiên phu nhân buông người ra đi, thuộc hạ

đến băng bó cầm máu cho người!”

Dạ Nguyệt Sắc nâng ánh mắt mơ hồ đẫm lệ lên nhìn hắn, cũng không hề chú ý đến

xưng hô của hắn.Vừa thấy đó là Bắc Đường, liền nhẹ nhàng buông Nguyệt Vô Thương

ra, chỉ thấy Bắc Đường điểm vài đại huyệt trên người Nguyệt Vô Thương, sau đó

lấy ra một lọ thuốc từ trong lòng đổ vào vết thương bên hông Nguyệt Vô Thương,

rồi tùy tay xé một góc áo bào quấn lấy vết thương của Nguyệt Vô Thương lại.

“Nam Uyên đi trước chuẩn bị nước tắm dược liệu, tìm chỗ ở. . . . . .” Bắc Đường

nói với Nam Uyên: “Sau đó ta sẽ đi sau!”

Đoàn người đến một biệt viện không tệ, Dạ Nguyệt Sắc đương nhiên không có khả

năng đi thưởng thức cảnh đẹp cầu nhỏ nước chảy nơi này, dường như mỗi khi hai

người ở cùng một chỗ Nguyệt Vô Thương đều bị thương, trong lòng vô cùng lo lắng

bất an.

Bắc Đường đem Nguyệt Vô Thương đến một căn phòng khác thì Nam Uyên đã chuẩn bị

xong tất cả những dược liệu cần dùng. Sau khi đem vết thương bên hông Nguyệt Vô

Thương sửa sang lại một chút, băng bó lại vết thương. Bắc Đường liền giúp

Nguyệt Vô Thương chuẩn bị tiến vào trong thùng nước thuốc, thấy Dạ Nguyệt Sắc

đang đứng một bên lo lắng nhìn, nghĩ nghĩ liền nói với Dạ Nguyệt Sắc: “Nếu phu

nhân lo lắng, thì có thể vào trong xem chủ tử tắm. . . . . .”

Dạ Nguyệt Sắc gật gật đầu, đi theo Bắc Đường vào nội thất, liền thấy hai người

đang nâng Nguyệt Vô Thương chuẩn bị tiến vào bồn tắm, đột nhiên tiến lên nói “Ngâm nước như vậy vết thương có thể chuyển biến xấu hay không?”

Vừa tiến đến bên cạnh Nguyệt Vô Thương vừa hỏi: “Không có biện pháp nào lưỡng

toàn hay sao?”

Bắc Đường lắc lắc đầu, chậm rì rì nói: “Ngày ấy ở bên bến đò Kinh Giao đã bị

thương, đến nay độc đã áp chế không nổi nữa rồi, phải tắm thuốc, sau đó ở ăn ‘

khởi tử hồi sinh đan ’, nếu không làm vậy. . . . . .”

Bắc Đường nhíu nhíu mày, chứng tỏ rằng hiện tại hắn cũng không hề phóng đại cái

gì.

“Làm sao lại có thể bị thương. . . . . .” Dạ Nguyệt Sắc nhìn Bắc Đường dìu

Nguyệt Vô Thương vào bồn tắm, lo lắng hỏi.

“Bị người ta đánh hai chưởng toàn lực mà không đánh trả, dĩ nhiên là bị

thương!” Bắc Đường chẳng hề để ý nói: “Thật sự là. . . . . . Ai, trúng độc

không nhẹ. . . . . .”

Dạ Nguyệt sắc nhíu mày, trên bên đò Kinh Giao ngày ấy, a Tuyết không biết nàng

đã cùng Nguyệt Nguyệt đi rồi, có thể hay không lo lắng cho nàng!Đột nhiên nghĩ

đến, ngày hôm đó sau khi a Tuyết vào rừng, không bao lâu Nguyệt Nguyệt mang

theo vết thương đi ra. Dạ Nguyệt Sắc nhíu mày, chẳng lẽ là bọn họ đã đánh nhau?

Nguyệt Nguyệt không đánh trả, ngày hôm đó sau khi lên bờ đã hỏi nhưng hắn không

chịu nói, Dạ Nguyệt Sắc quay đầu nhìn Nguyệt Vô Thương ngồi trong thùng cau

mày, có chút đau lòng .

Cầm khăn tay xoa xoa đi giọt mồ hôi trên trán hắn, hỏi: “Có phải hắn rất khó

chịu hay không?”

“Cũng không nhẹ, chẳng qua thời điểm mà dược liệt phát tác tốt nhất, thì ngực

sẽ giống như bị ngàn vạn con kiến cắn, khi đó độc khí sẽ tràn ngập . . . . .

.”Thanh âm thong thả của Bắc Đường vang lên, “Chẳng qua là đã hai mươi mấy năm,

cũng đã quen rồi đi!”

Dạ Nguyệt Sắc tiếp tục lau đi những giọt mồ hôi trên trán Nguyệt Vô Thương,

không biết là Bắc Đường đã lui ra ngoài từ khi nào.

Dạ Nguyệt Sắc một bên lau đi mồ hôi trên trán Nguyệt Vô Thương, chỉ thấy vẻ mặt

thống khổ của Nguyệt Vô Thương có chút hòa hoãn lại, trong lòng hơi hơi yên

lòng, đột nhiên nhớ tới băng gạc bên hông hắn nhất định là sẽ bị bong ra.Nếu

vậy thì miệng vết thương sẽ bị nước làm đau hơn, nghĩ như vậy, Dạ Nguyệt Sắc

đột nhiên đứng lên, nghĩ muốn đưa tay vào bên trong thùng thuốc của Nguyệt Vô

Thương, cũng không dám dùng sức lắm, ở trong nước lần tìm băng gạc bên hông của

Nguyệt Vô Thương, bồn tắm có chút cao, Dạ Nguyệt Sắc phải kiễng mũi chân lên,

cố gắng dò xét phía dưới.

Lúc này, cửa phòng đột nhiên bị đẩy ra, Bắc Đường mang theo viên thuốc tiến vào,

chỉ thấy Dạ Nguyệt Sắc đang ghé người trên thùng tắm, mũi chân kiễng cao.Vừa

nghe thấy hắn đẩy cửa tiến vào, đột nhiên quay đầu, quay người đột ngột nên bị

mất đi thăng bằng, “Phù phù” một tiếng liền bị ngã vào thùng tắm to như vậy.

Lúc này Bắc Đường có chút tiến thoái lưỡng nan, Dạ Nguyệt Sắc phịch một cái

ngồi trong thùng tắm, bên trong thùng tắm nước ngập qua cổ nàng, có chút vô tội

liếc mắt nhìn Bắc Đường một cái.

“Ta chỉ là đến đưa viên thuốc, sau khi đưa xong, phu nhân cứ tiếp tục. . . . .

.” Bắc Đường chậm rãi đi tới, trên mặt mang theo ý cười, nhưng mà thời điểm đem

viên thuốc nhét vào trong miệng Nguyệt Vô Thương, lông mày hơi hơi cau lại, đây

là “Khởi tử hồi sinh đan” mà Dạ Tương Lai đươi tới, trên đời còn một viên nữa, hiện

nay không biết ở đâu. Chỉ mong là chủ tử nhà hắn có thể kiềm chế một chút.

Sau khi Bắc Đường rời đi, Dạ Nguyệt Sắc ở phía sau sờ sờ bên hông Nguyệt Vô

Thương, không dám sờ eo hắn, đành phải sờ sờ bên trái.Tốt quá, lớp vải vẫn còn

ở phía trên.

Lúc này thân thể hai người dựa vào nhau thật gần, Dạ Nguyệt sắc nhìn nguyệt vô

Thương nhỏ giọng nói: “Nguyệt Nguyệt a. . . . . .Ngươi khỏe mau một chút đi. .

. . . .”

Nàng vẫn còn chưa áp bức hắn đủ a!Nhìn bộ dáng hắn như thế này, nàng làm sao có

thể chịu được!

Trong thùng sắc mặt

Nguyệt Vô Thương dần dần khôi phục lại chút huyết sắc. Dạ Nguyệt Sắc thấy mình

cả người ướt sũng, chuẩn bị đứng lên, lại không ngờ rằng chưa kịp ra khỏi nước

đã bị người khác ôm lấy eo.

Dạ Nguyệt Sắc

giật mình, liền nghe thấy thanh âm có chút khàn khàn của người kia: “Sắc Sắc,

đừng nhúc nhích, để cho ta ôm một lúc. . . . . .

Dạ Nguyệt Sắc tất

nhiên không dám lộn xộn gì nữa, rất sợ lại đụng phải vết thương của hắn.

Một lát sau, liền nghe

thấy Nguyệt Vô Thương nói: “Sắc sắc, không còn khí lực. . . . . .”Ngữ khí như

vậy dường như là rất quen thuộc, khiến cho Dạ Nguyệt Sắc có chút không khỏi mặt

đỏ tim đập, ngày đó khi bắt gặp hắn tắm rửa hình như cũng là như thế này, khác

biệt duy nhất chính là khi đó nàng ở bên ngoài thùng tắm, mà lần này nàng lại ở

trong bồn tắm.

“Cái kia, ta đi ra

ngoài trước. . . . . .” Dạ Nguyệt Sắc hơi hơi đẩy cánh tay của Nguyệt Vô Thương

ra, thấy người kia cũng thuận theo buông lỏng tay ra, liền từ trong thùng tắm

bò ra ngoài, Nguyệt Vô Thương có chút vất vả đứng dậy, liền động phải vết

thương ở bên hông, một màu đỏ tươi chậm rãi loang ra trong nước.

Cố sức ra khỏi

bồn tắm, Nguyệt Vô Thương tùy chân đá văng quần áo ướt bên người ra. Khi Dạ

Nguyệt Sắc đã đổi một bộ quần áo khác, quay lại vẫn thấy Nguyệt Vô Thương trần

như nhộng đứng ở nơi đó.Quần áo trong tay Dạ Nguyệt Sắc liền rơi xuống mặt đất,

khi phản ứng lại, lập tức quay đầu đi, bất mãn nói: “Nguyệt Nguyệt, ngươi làm

gì thế. . . . . .”

“Thật là khó chịu. . . . . .” Thanh âm yếu ớt từ phía sau truyền đến, chỉ trong

chốc lát sau liền nghe thấy tiếng k** r*n của hắn xuất hiện bên người. Dạ

Nguyệt Sắc lo lắng quay đầu lại nhìn, chỉ thấy Nguyệt Vô Thương đang khom mình

nhặt lấy quần áo rơi trên mặt đất, cũng động đến miệng vết thương bên hông,

trên băng gạc máu chảy ra hòa cùng với nước, thoạt nhìn thập phần nghiêm

trọng.

Dạ Nguyệt Sắc vội vàng nâng Nguyệt Vô Thương dậy, đồng thời cũng nhặt quần áo

trên mặt đất lên, hiện tại nàng rất tức giận, cầm quần áo ném cho Nguyệt Vô

Thương sau đó xoay người không thèm để ý đến hắn.

Phía sau vang lên tiếng sột soạt khi mặc quần áo, sau đó cũng liền nghe thấy

thanh âm suy yếu của Nguyệt Vô Thương: “Sắc sắc. . . . . .” Sau đó liền vòng

tay ôm lấy Dạ Nguyệt Sắc, trong thanh âm suy yếu mang theo ý cười: “Đừng nhúc

nhích, ta đau. . . . . .”

“Đáng đời ngươi!” Dạ Nguyệt Sắc ngữ khí không tốt, nhưng mà thân mình cũng

không có động đậy gì, cả khuôn mặt thở phì phì .

“Ừm, ta đáng đời, đừng nóng giận. . . . . .” Nguyệt Vô Thương nhẹ nhàng thì

thầm bên tai Dạ Nguyệt Sắc: “Sắc sắc. . . . . .”

“Ngươi cũng không biết quý trọng bản thân mình. . . . . .” Dạ Nguyệt Sắc nhẹ

nhàng xoay người, căm giận quát hắn: “Luôn để bị thương!”

“Được, là ta không đúng!” Ngữ khí Nguyệt Vô Thương mang theo thành khẩn cùng

biết lỗi, sau đó lại thì thầm nói: “Sắc sắc, ta thật không có khí lực . . . . .

.” Sau khi nói xong cả người không còn khí lực dựa vào trên người Dạ Nguyệt

Sắc.

Dạ Nguyệt Sắc vừa tức vừa giận lại vừa đau lòng, cố gắng đỡ Nguyệt Vô Thương

lên giường, để cho hắn thỏai mái nằm xuống giường.

Nghe thanh âm trong phòng dần dần yên lặng lại, lúc này Bắc Đường mới mang theo

hòm thuốc bước vào phòng. Liền thấy chủ tử đang cười làm lành nhìn khuôn

mặt tức giận của Dạ Nguyệt Sắc ngồi trên giường.

“Khụ khụ. . . . . .” Bắc Đường ho nhẹ hai tiếng, sau đó nói: “Đã đến giờ thay

băng rồi!”

“Sắc Sắc, nàng ra ngoài ăn chút gì đi. . . . .” Nguyệt Vô Thương hơi hơi nhíu

mày, đối với Dạ Nguyệt Sắc mà nói, vết thương mà lại bị ngâm qua nước là vô

cùng đáng sợ, tốt nhất vẫn là không nên để cho nàng nhìn thấy.

“Không cần!” Dạ Nguyệt Sắc nhìn Nguyệt Vô Thương, Nguyệt Vô Thương cũng đành

vậy.Ý bảo Bắc Đường bắt đầu thay thuốc.

Bởi vì đã ngâm nước một lúc lâu, miệng vết thương cũng không hề bị dính lại với

băng gạc, rất dễ dàng đã đem băng gạc tháo ra.Bởi vì đã ngâm mình trong thùng

thuốc một lúc lâu, ven miệng vết thương trở nên trắng hơn một chút, ở giữa hồng

hồng chảy ra một ít máu tươi.

Dạ Nguyệt Sắc nhìn Nguyệt Vô Thương như vậy có chút đau lòng, đi ra phía trước,

nhận lấy chai thuốc trong tay Bắc Đường, “Để ta làm!”

Bắc Đường nhíu nhíu mày, lập tức cười cười nhìn Nguyệt Vô Thương, mà hắn cũng

thực phối hợp nhảy sang một bên.

Dạ Nguyệt Sắc nhẹ nhàng đem thuốc bôi lên vết thương của Nguyệt Vô Thương, một

bên ngẩng đầu quan sát biểu tình của Nguyệt Vô Thương, chỉ thấy người kia từ

đầu đến cuối vẫn chỉ nhẹ nhàng nhìn nàng, hơi hơi yên lòng.

Sau khi bôi thuốc xong, Bắc Đường liền đem thuốc mỡ trong tay đưa cho Dạ Nguyệt

Sắc, Dạ Nguyệt Sắc bôi ra một chút, nghe theo ý bảo của Bắc Đường đem thuốc bôi

lên miệng vết thương của Nguyệt Vô Thương.

“Phu nhân a, phải dùng sức thêm một chút, như vậy thì hiệu quả của thuốc mới

được phát huy toàn bộ. . . . . .” Bắc Đường ở bên cạnh nhàn nhã nói.

Phu nhân? !Giờ đây Dạ Nguyệt Sắc mới kịp phản ứng lại, từ lúc đó cho đến giờ

hắn vẫn gọi nàng là phu nhân!Lực đạo trong tay không chút ý mà lớn hơn một

chút, Nguyệt Vô Thương thét lớn một tiếng, Dạ Nguyệt Sắc mới có phản ứng lại,

vội vàng nói: “Nguyệt Nguyệt, thực xin lỗi. . . . . .”

“Không sao. . . . . .” Nói xong liền nhìn lướt về phía Bắc Đường, Bắc Đường

ngượng ngùng không mở miệng.

Sau khi đã bôi xong thuốc mỡ liền bắt đầu băng bó, Bắc Đường thấy không có gì

khác thường lắm, lặng lẽ ra khỏi phòng. Chỉ còn lại có Dạ Nguyệt Sắc đang lao

lực cố gắng quấn băng gạc, đem eo Nguyệt Vô Thương băng bó lại giống y như xác

ướp, một tầng thật dày, sao mà có thể ngồi đây.

Nguyệt Vô Thương cũng chỉ mỉm cười nhìn nữ tử đang bận rộn kia, ý cười trong

mắt nhu hòa, bên môi hiện lên độ cong ôn nhu.Nếu như được đối xử tốt như vậy,

hắn thật mong có thể bị thương thêm vài lần.

“Được rồi!” Dạ Nguyệt Sắc thắt một cái nơ hình con bướm thật to bên hông Nguyệt

Vô Thương, nắm tay lại hơi sợ nhìn về phía Nguyệt Vô Thương nói.

Vừa ngẩng đầu liền thấy người nọ vẫn không chuyển mắt đang chăm chú nhìn nàng,

Dạ Nguyệt sắc ngượng ngùng nói: “Nhìn cái gì vậy, kỹ thuật băng bó của bổn tiểu

thư cũng là hạng nhất, tuyệt đối là rất được!”

“Ừ, thật là xinh đẹp!” Nguyệt Vô Thương nhìn chằm chằm Dạ Nguyệt Sắc, trong mắt

hoa đào đổ xuống, nơi khóe miệng cùng giữa lông mày đều tràn ngập nụ cười, lộ

ra vẻ nồng đậm yêu thương

“Đó là đương nhiên!” Dạ Nguyệt Sắc chỉ còn kém là không kiêu ngạo đến mức lắc

lắc cái đuôi, vẻ mặt đắc ý nói.

Thời gian nhàn nhã, hai người cứ trò chuyện như vậy, Dạ Nguyệt Sắc mỗi ngày đều

đi dạo phố đến phát mệt mới quay về, sau đó liền chờ Nguyệt Vô Thương ngâm nước

thuốc, chỉ chốc lát sau liền ghé vào cạnh giường của Nguyệt Vô Thương ngủ.

Nguyệt Vô Thương nhẹ nhàng đem tấm chăn mỏng khoác lên trên người Dạ Nguyệt

Sắc, đưa tay điểm lấy huyệt ngủ của Dạ Nguyệt Sắc, nắm chặt lấy tay nàng đặt

nàng lên giường, Dạ Nguyệt Sắc cứ như vậy nằm vào bên trong giường.Sau khi đắp

kín chăn, mới hướng về phía ngoài cửa nói với người sáng sớm đã đến đây chờ “Vào đi!”

Bắc Đường và Nam Uyên tiến vào, Nam Uyên không quên liếc mắt nhìn Nguyệt Vô

Thương một cái, thấy Nguyệt Vô Thương ra hiệu cho hắn nói, Nam Uyên nhíu mày mở

miệng nói: “Thái Hậu đã đem độc hạ lên người Vân Thanh Nghê, lấy máu làm dẫn,

tứ Hoàng Tử Nguyệt Lưu Ảnh trúng ‘ Cúc Bách Nhật ’.”

Nguyệt Vô Thương mở hé mắt nhìn, nghĩ nghĩ, thản nhiên hỏi: “Có thể phát hiện

ra giải dược của ‘Cúc Bách Nhật’ ở đâu không ?”

“Không có, năm đó giải dược, phương thuốc, cùng với thái y biết phương

pháp giải độc toàn bộ đều đã bị diệt. . . . . . Thái Hậu đã tìm nhiều nam nữ để

làm thí nghiệm thuốc. . . . . .” Nam Uyên nhíu nhíu mày.

Màu đen trong mắt Nguyệt Vô Thương nổi lên cuồn cuộn, sau đó cũng lập tức biến

mất không thấy gì nữa: “Đừng để cho bà ta biết phương pháp giải độc kia!”

Nguyệt Vô Thương nhíu mày lại, bên dưới chăn nắm chặt lấy bàn tay của Dạ Nguyệt

Sắc, sau đó hỏi: “Tình huống hiện tại của Tướng phủ như thế nào?”

“Dựa theo phân phó, đã báo cho Dạ tướng biết, phu nhân đang ở cùng một chỗ với

chủ tử! Toàn bộ Tướng phủ đều rất mạnh khỏe!” Nam Uyên nói tiếp: “Phong Hồi

Tuyết bị Tây Tử theo dõi, cho đến nay cũng không có biết đến nơi này. . . . .

.”

Nguyệt Vô Thương hơi hơi suy tư, Thái Hậu và Hoàng Hậu hiện nay đã bị việc

Nguyệt Lưu Ảnh trúng độc mà không làm gì được, vậy mà vẫn còn phái người đi

đuổi giết hắn , tất nhiên là tạm thời không có thời gian động đến Tướng phủ,

trong lòng đã quyết tâm.

“Tiếp tục để ý trong hoàng cung. . . . . .cứ để Tây Tử theo dõi Phong Hồi

Tuyết. . . . . .” con ngươi Nguyệt Vô Thương rũ xuống, trong mắt có chút ủ rũ,

“Nếu không còn việc gì, đi xuống trước đi!”

Hai người nhỏ giọng rời khỏi phòng, Nguyệt Vô Thương nhẹ nhàng nâng Dạ

Nguyệt Sắc một chút, vươn tay nhẹ nhàng v**t v* khuôn mặt Dạ Nguyệt Sắc, giống

như có nhìn cả đời cũng không đủ.

Vốn tưởng rằng trong cung còn biết giải dược của “Cúc Bách Nhật” , nhưng

mà nay xem ra, hình như là rất khó giải. Ánh mắt Nguyệt Vô Thương tối lại, chưa

khi nào hắn lại đối với sinh mạng của mình mang theo chờ đợi, cùng hi vọng được

sống thật lâu dài như vậy, mong muốn cả người mạnh khỏe thật lâu.

Thanh âm suy yếu nhưng vẫn vô cùng dễ nghe vang lên: “Sắc Sắc, nếu có một ngày

ta mất đi, có khi nào nàng sẽ rất đau lòng hay không?”Ngón tay nhẹ lướt qua

khiến hắn lưu luyên không rời, bờ môi mềm mại, mang theo luyến tiếc vô hạn.

“Nhưng mà cho dù ta biết không thể ở cùng nàng thật lâu, nhưng vẫn không nỡ

giao nàng cho người khác. . . . . .”Nguyệt Vô Thương tựa đầu vào cổ Dạ Nguyệt Sắc,

lẩm bẩm nói: “Luyến tiếc. . . . . .”

Trong lòng Nguyệt Vô Thương mênh mông, trước đây hắn cũng không hề nghĩ là sẽ

có một người như vậy, khiến cho hắn không thể nào bỏ xuống.Cho dù vận mệnh có

trở thành kẻ địch, hắn cũng sẽ sống thật tốt, ở bên cạnh nàng thật lâu.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.