Chương21: Trút ra cơn giận

Trời

trong nắng ấm, không khí ấm áp, Dạ Nguyệt Sắc ngủ đến khi tự nhiên tỉnh lại,

đứng lên vội vàng bảo Đỗ Quyên giúp nàng rửa mặt mặc quần áo, sau khi

chuẩn bị xong tất cả, liền ngựa không ngừng vó câu chạy ra hướng cửa phủ.

"Ai,

tiểu thư!" Đỗ Quyên đuổi theo ở sau lưng Dạ Nguyệt Sắc, nhắc nhở "Tiểu thư, có khách cùng lão gia ở đại sảnh đã đợi ngươi suốt một buổi

sáng rồi !"

Dạ

Nguyệt Sắc dừng bước, quay đầu lại nhì Đỗ Quyên, có người đợi nàng, Dạ Nguyệt

Sắc hồ nghi hỏi: "Là ai thế?"

"Chính

là một vị dáng dấp rất đẹp mắt , mặc y phục màu xanh nhạt đó!" Đỗ Quyên

đầy vẻ say mê nói với Dạ Nguyệt Sắc.

Dạ

Nguyệt Sắc suy tư, liền biết người nọ chính là Phong Hồi Tuyết, thay đổi

hướng chân đi tới đại sảnh.

"Hiền

chất a, Sắc Sắc nhà ta chính là loại không biết lễ tiết , điêu ngoa tùy hứng,

để cho cháu phải đợi cả buổi sáng rồi !" Dạ Thiên vuốt vuốt râu, tuy là

lời trách cứ , nhưng trong lời nói cưng chìu cùng với không đành lòng

chút áy náy nhìn Phong Hồi Tuyết ngồi phía dưới, hài lòng gật đầu một cái, bụng

đầy tính toán bắt đầu nổi lên toan tính, tựa như cha mẹ vợ nhìn con rể, Dạ

Thiên càng nhìn Phong Hồi Tuyết càng thấy được hài lòng.

"Không

sao, Tiểu Nguyệt sắc từ nhỏ đã thích ngủ nướng thế rồi!" Phong Hồi Tuyết

cười cười, giữa lông mày tràn đầy cưng chìu, nhưng mất mát sâu trong mắt lại

không có cách nào giấu được, chỉ mình hắn còn nhớ rõ chuyện trước kia, hôm nay

nàng lại không nhớ rõ hắn.

"Ha

ha!" Dạ Thiên sảng khoái cười nói, sau đó hỏi Phong Hồi Tuyết, "Lão

đầu nhà ngươi hiện nay tốt không?”

"Gia

phụ cùng gia mẫu Vân Du Tứ Hải , Nhị lão đều tốt!" Phong Hồi Tuyết trên

mặt mang ôn nhuận Như Ngọc nụ cười, cung kính đáp trả câu hỏi của Dạ

Thiên , "Làm phiền Dạ bá bá nhớ thương!"

"Vậy

thì cha con thật biết được hưởng thụ a, năm đó từ quan trở về, cùng mẹ con đi

chu du tứ hải!" Dạ Thiên nói, "Không biết hiền chất hôm nay hồi kinh

vì chuyện gì?"

"Hồi

Tuyết hồi kinh muốn đến thăm viếng cái Dạ bá bá, gặp Tiểu Nguyệt Sắc một

chút!" Phong Hồi Tuyết mỉm cười nói.

Dạ

Thiên vừa nghe, mặt mày lập tức hớn hở, năm đó đã cảm thấy tiểu tử này không

tệ, nghĩ rằng đây là một tiểu tế vô cùng tuyệt vời, đáng tiếc cha hắn muốn từ

quan, vì vậy liền không giải quyết được gì. Hôm nay xem ra mị lực của Sắc

Sắc nhà ông quả thực xuất chúng, tiểu tử này, ha ha, đã quyến luyến không

quên !

Mặt

Dạ Thiên cười bỉ ổi, nụ cười như tìm thấy được báu vật nhìn Phong Hồi

Tuyết, Phong Hồi Tuyết chỉ cảm thấy giống như cá nằm trên thớt, nhất thời ho

nhẹ hai tiếng kéo chú ý của Dạ Thiên.

"Hiền

chất đừng nóng vội, ta sẽ cho người đi gọi Sắc Sắc rời giường!" Dạ Thiên

thu hồi nụ cười như tìm thấy được báu vật, hướng về phía Phong Hồi Tuyết nói.

"Mỹ

nhân ca ca tìm ta làm gì!" Nhắc Tào Tháo Tào Tháo đến, Dạ Nguyệt Sắc mới

vừa bước vào đại sảnh, liền nghe đến lời nói của Dạ Thiên, rất vui vẻ

chạy đến trước mặt Phong Hồi Tuyết, mỹ nam a! Mỹ nam ôn nhu a!

"Tiểu.

. . . . ." Phong Hồi Tuyết dừng một chút, nhìn Dạ Nguyệt Sắc nở một nụ

cười một điên đảo chúng sinh , "Nguyệt Sắc, chuyện hôm qua, ta chỉ là có

chút lo lắng cho nàng, nên mới ra tay đả thương Cẩm Nguyệt Vương gia, đã dọa

Nguyệt Sắc sợ rồi!"

Mặt

Dạ Thiên nở nụ cười hồ ly nhìn Phong Hồi Tuyết, hắc hắc, dường như có chuyện rất

vui đây!

"Khụ

khụ, Sắc Sắc chiêu đãi Phong hiền chất thật tốt nhé, phụ thân có chuyện phải đi

ra ngoài!" Dạ Thiên hướng về phía Dạ Nguyệt Sắc nháy mắt, làm cho Dạ

Nguyệt Sắc sửng sốt, không giải thích được nhìn cha nàng một cái, phất phất

tay, "Đi đi, đi đi!"

Phong

Hồi Tuyết nhìn về phía cha và con gái, chẳng qua là nở nụ cười ôn hòa không xen

vào.

"Mỹ

nhân ca ca a, hôm qua nhờ có huynh đó!" Dạ Nguyệt Sắc hướng về phía Phong

Hồi Tuyết rực rỡ cười một tiếng, đột nhiên nghĩ đến, đúng rồi nàng còn không

biết Nguyệt Nguyệt tỉnh chưa!

"Mỹ

nhân ca ca, huynh tự nhiên nhé, ta còn có chuyện!" Dạ Nguyệt Sắc đột nhiên

chạy vọt ra ngoài, vừa chạy vừa nói với Phong Hồi Tuyết.

Núp

trong bóng tối Dạ Thiên chỉ tiếc rèn sắt không thành thép mắng thầm

một câu, không có tiền đồ a, quá không có tiền đồ rồi, lãng phí cơ hội mà ông

chế tạo.

Phong

Hồi Tuyết nhìn bóng lưng Dạ Nguyệt Sắc rời đi, chẳng qua là cười đầy cưng chìu,

thật vẫn giống như trước kia vậy. Nếu nàng nhớ không được, vậy thì hãy làm quen

lần nữa!

. . .

. . .

Dạ

Nguyệt Sắc một đường chạy như điên đến Cẩm Nguyệt Vương phủ, vừa tới cửa, liền

nhìn thấy Tần Khuynh cùng Nguyệt Lưu Ảnh hai người đứng ở cửa Cẩm Nguyệt Vương

phủ, dáng vẻ Nguyệt Lưu Ảnh không kiên nhẫn, mà Tần Khuynh càng thêm ra dáng

điềm đạm đáng yêu, Dạ Nguyệt Sắc chu mỏ, thật là oan gia ngõ hẹp!

"Thật

xin lỗi, Tứ hoàng tử, Vương gia nhà ta nói rồi, thân thể khó chịu, không tiếp

khách!" Thị vệ ngoài cửa Vương Phủ cung kính hướng về phía Nguyệt Lưu Ảnh

nói.

"Bản

hoàng tử không phải là người ngoài, hoàng thúc bị thương, vốn hẳn nên đi thăm

mới phải!" Nguyệt Lưu Ảnh nhíu mày một cái, giọng nói không kiên nhẫn.

Dạ

Nguyệt Sắc hồ nghi, đi từ từ qua, chẳng lẽ Nguyệt Nguyệt vẫn chưa tỉnh? Nghênh

ngang đi về phía cửa, sau đó trắng trợn từ trước mắt Nguyệt Lưu Ảnh cùng Tần

Khuynh đi vào Cẩm Nguyệt Vương phủ. Lúc đi ngang mặt bọn họ, nàng không

thèm đưa mắt liếc nhìn bọn họ chút nào.

Sắc

mặt Nguyệt Lưu Ảnh nhất thời trở nên rất khó coi, tức giận vội vàng hướng về

phía thị vệ canh cửa nói: "Vì sao nàng ta có thể vào, Bản hoàng tử không

thể!"

"Vương

gia nói rồi, Dạ tiểu thư có thể tự do ra vào!" Thị vệ hướng về phía Nguyệt

Lưu Ảnh không kiêu ngạo không tự ti nói.

Nguyệt

Lưu Ảnh vung tay áo, "Hừ" một tiếng, xoay người lại. Dạ Nguyệt Sắc

đáng chết trước kia luôn đi theo phía sau hắn khắp nơi, quấy nhiễu hắn , hôm

nay lại cùng hắn đối nghịch khắp nơi, ngay cả hoàng thúc cũng bị nàng mê hoặc.

Vẻ mặt nàng ta mới vừa rồi, tiểu nhân đắc chí a, thế nhưng dám nghênh

ngang không nhìn hắn.

"Ảnh!"

Tần Khuynh nhu nhược kêu một tiếng Nguyệt Lưu Ảnh, trong mắt theo thói quen

tràn ngập nước mắt điềm đạm đáng yêu , từ hôm qua sau sự kiện kia, nàng liền

phát hiện Nguyệt Lưu Ảnh tựa hồ có chút gì đó không đúng, lúc trước sẽ luôn lấy

nàng làm trung tâm, nhưng hôm nay hắn và nàng ở chung một chỗ lại suy nghĩ mông

lung chỗ nào khác, không biết đang suy nghĩ gì.

Nguyệt

Lưu Ảnh đột nhiên lấy lại tinh thần, có chút áy náy nhìn Tần Khuynh, ôn

nhu hô một tiếng: "Khuynh nhi! Chúng ta ngày mai lại tới thăm hoàng thúc

đi!"

Tần

Khuynh nhìn thấy vẻ mặt ôn nhu của Nguyệt Lưu Ảnh, yên tâm trong hồ nghi, quay

đầu lại nhìn Cẩm Nguyệt Vương phủ một lần nữa, phẫn hận trong mắt giống như

ngọn lửa bừng cháy xuyên thấu qua đại môn bắn vào bên trong.

Dạ

Nguyệt Sắc rùng mình một cái, hồ nghi quay đầu lại tìm hiểu xem, tiếp theo tại

hành Lang cửu khúc vòng tới vòng lui, rốt cuộc phát hiện lại lạc đường. Lần này

không dám động chạm đến đám hoa hoa cỏ cỏ quý giá kia của Nguyệt Vô Thương nữa,

chỉ có thể như đưa đám di chuyển lung tung ở trong hành Lang. cửu khúc

Tâm

tình lúc này có chút kích động, rốt cuộc dấy lên từng chút từng chút giận dữ,

con Hồ Ly Tinh chết tiệt cùng đồ Lessbian kia, trước kia ở bên người nàng

nghênh ngang vào Tô Mạc Già, hừ, hôm nay chỉ có thể nhìn nàng vào Cẩm Nguyệt

Vương phủ. Nghĩ tới vẻ mặt kinh ngạc ban nãy của Nguyệt Lưu Ảnh, cùng với

vẻ tức tối hẹp hòi của Tần Khuynh, lòng của Dạ Nguyệt Sắc liền vô cùng thoải

mái.

Hôm

nay nàng phát hiện phương pháp tốt nhất để khi dễ nhân yêu cùng Hồ Ly Tinh

chính là không nhìn bọn họ.

Dạ

Nguyệt Sắc kích động vùi đầu chạy loạn, rốt cuộc đụng vào một bức tường.

Dạ Nguyệt Sắc che cái trán ngẩng đầu lên, thần sắc ủy khuất trong

nháy mắt hóa thành mừng rỡ: "Nguyệt Nguyệt, ngươi đã tỉnh!"

Nguyệt

Vô Thương che ngực, ánh mắt tà ác, giọng nói hư nhược nói: "Sắc Sắc nàng

đã đến rồi. . . . . ." Nói xong hai mắt khẽ nhắm, an toàn ngã xuống

trên người của Dạ Nguyệt Sắc.

Giọng

nói ôn nhu, cảm giác yếu ớt b*nh h**n, cùng với hơi thở phất qua gương

mặt Dạ Nguyệt Sắc, khiến cho trái tim nhỏ cứng đầu cứng cổ của Dạ Nguyệt

Sắc run rẩy. . . . . .

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.