Chương20: Bệnh phát

"Nguyệt

Nguyệt!" Dạ Nguyệt Sắc nằm trong vòng tay Nguyệt Vô Thương ôm ấp, không

giải thích được kêu một tiếng nữa, giọng mũi nồng đậm, mềm nhũn, có chút đáng

thương.

"Ta

ở đây!" Hơi thở Nguyệt Vô Thương có chút không ổn, vẫn ôn nhu lên tiếng.

Dạ

Nguyệt Sắc đột nhiên cảm thấy không phản đối, ở trong ngực Nguyệt Vô Thương cọ

xát, tìm vị trí thoải mái, có chút do dự hỏi: "Nguyệt Nguyệt, ngươi có

phải yêu thích ta hay không!" Nếu không làm gì đối với nàng ôn nhu như

vậy.

Nguyệt

Vô Thương ôm Dạ Nguyệt Sắc chạy như bay bất chợt dừng lại, trong nháy mắt liền

tiếp tục xuống núi, khóe miệng nâng lên một chút ý cười, thích không? Hắn chỉ

biết, nàng là của hắn, chỉ có thể là của hắn.

Dạ

Nguyệt Sắc thấy Nguyệt Vô Thương không nói lời nào, có chút xấu hổ, ngay sau đó

lập tức trấn tĩnh tinh thần tự an ủi mình, "Vậy ngươi yêu thích ta có được

không?"

"Được!"

Nguyệt Vô Thương không chút suy nghĩ nói, thân hình có chút không ổn.

"Vậy

tiền ta nợ ngươi, chúng ta xóa bỏ có được hay không?" Dạ Nguyệt Sắc từ

trong ngực Nguyệt Vô Thương ngẩng đầu lên, chuẩn bị được một tấc tiến thêm một

thước, sau đó vụng trộm quan sát phản ứng của Nguyệt Vô Thương .

Dạ

Nguyệt Sắc bị Nguyệt Vô Thương trước mắt làm kinh hoàng, chỉ thấy sắc mặt mới

vừa rồi còn tái nhợt, nay hắc khí tràn ngập, Lan tràn hết cả gương mặt của

Nguyệt Vô Thương, vạn phần quỷ dị.

"Nguyệt

Nguyệt, ngươi làm sao vậy?" Dạ Nguyệt Sắc chỉ cảm thấy Nguyệt Vô Thương

đột nhiên dừng lại, đợi hai chân nàng mới vừa chạm đất, Nguyệt Vô Thương liền

nhìn về hướng nàng, trong miệng không thể thay đổi nói ra hai chữ, "Không

được!"

"Đến

lúc nào rồi rồi, ngươi không nói không được sao?" Dạ Nguyệt Sắc nhìn

Nguyệt Vô Thương té ở trên vai nàng hôn mê bất tỉnh, mang theo tiếng khóc nức

nở nói: "Này, này, ngươi làm sao vậy, nói một câu a!"

"Cứu

mạng a! Có người hay không!" Dạ Nguyệt Sắc lớn tiếng hô.

Kẻ

theo gót Nguyệt Vô Thương xuống núi sau Phong Hồi Tuyết, nghe tiếng kêu của Dạ

Nguyệt Sắc trong lòng cả kinh, nhanh chóng theo tiếng đi đến

Lúc

Phong Hồi Tuyết chạy tới, liền nhìn thấy Nguyệt Vô Thương đang đè ở trên người

của Dạ Nguyệt Sắc, đầu tựa vào cổ nàng, cộng thêm Dạ Nguyệt Sắc gào khóc thảm

thiết kêu cứu mạng, rất dễ làm cho người ta nghĩ sai.

Phong

Hồi Tuyết chỉ cảm thấy cơn tức giận trong nháy mắt thời từ lòng bàn chân lên

tới đỉnh đầu, nhanh chóng lắc mình một cái, đi tới bên người Dạ Nguyệt Sắc,

tiện tay dùng sức huơ ra một chưởng, Nguyệt Vô Thương liền nặng nề bị đánh văng

ra ngoài hơn một trượng.

"Tiểu

Nguyệt Sắc, nàng không sao chứ!" Phong Hồi Tuyết mặt lo lắng nhìn Dạ

Nguyệt Sắc, tay khó kìm lòng nổi cầm lấy tay Dạ Nguyệt Sắc, không tự chủ gọi

cái tên mà Dạ Nguyệt Sắc chưa bao giờ nghe qua .

Bất

quá lúc này Dạ Nguyệt Sắc nào có tâm tình đi chú ý vấn đề này, nhìn Nguyệt Vô

Thương ngã xuống đất một chút cũng không có sức sống, cùng với máu tươi tràn ra

khóe miệng hắn.

Dạ

Nguyệt Sắc tức giận, đẩy Phong Hồi Tuyết ngăn ở trước người của nàng “Hắn đã

ngất xỉu, huynh còn đánh hắn!"

Dạ

Nguyệt Sắc vội vàng đi tới bên cạnh Nguyệt Vô Thương , ôm lấy đầu Nguyệt Vô

Thương , xoa xoa máu nơi khóe miệng hắn , nào ngờ máu kia giống như là muốn

chảy ra hết, rất nhanh liền nhiễm đỏ ống tay áo Dạ Nguyệt Sắc, cũng không hề có

khuynh hướng dừng lại .

"Nguyệt

Nguyệt!" Dạ Nguyệt Sắc có chút bất lực kêu Nguyệt Vô Thương, chẳng qua là

không thể nào nghe được tiếng người nọ ôn nhu đáp lại như mới vừa rồi, "Ta

ở đây!"

Phong

Hồi Tuyết nhìn cánh tay mình bị Dạ Nguyệt Sắc đẩy qua, nhìn lại người mắt đẫm

lệ mơ hồ. Cách đây không lâu, cũng cảnh tượng như thế này, chỉ là thời gian đã

thay đổi, năm tháng đã vùi lấp đi phần tình cảm ngày đó, mọi thứ đều trôi theo

dòng cát của thời gian, lướt qua trong lòng bàn tay biến mất hầu như không còn.

Hôm nay nước mắt của nàng đã sớm không phải chảy vì hắn, huống chi nàng đã nhớ

không nổi hắn!

Cho

dù nàng không nhớ nổi hắn, hắn cũng không thể nhìn nàng rơi lệ.

Phong

Hồi Tuyết lấy tay che ngực, ngăn chặn bi thương đang nhúc nhích , che dấu tâm

tình của mình, nhẹ giọng nói: "Dạ tiểu thư, hay mau chóng đưa Cẩm Nguyệt

vương gia đến đại phu chẩn bệnh!"

"Mỹ

nhân ca ca." Dạ Nguyệt Sắc nhìn Phong Hồi Tuyết kêu một tiếng, "Hắn

có thể chết không!"

Cả

người Phong Hồi Tuyết run lên, hơi ổn định tâm tình, ôn nhu trấn an nói "Sẽ không, ta đưa hắn đi xem đại phu có được không?"

"Dạ!"

Dạ Nguyệt Sắc lau nước mắt, nhìn người trước mắt, ánh mắt sáng quắc, lại không

phát hiện được khổ sở trong mắt người kia.

Dạ

Nguyệt Sắc đi theo Phong Hồi Tuyết một đường đem Nguyệt Vô Thương đưa đến Cẩm

Nguyệt Vương phủ.

Người

trong phủ thấy Nguyệt Vô Thương hôn mê bất tỉnh, mặc dù hốt hoảng, nhưng ngay

sau đó liền có người đi mời ngự y, một nam tử mặc bạch y cầm hòm thuốc, đem

toàn bộ người còn lại trong phòng của Nguyệt Vô Thương, chắn hết ngoài cửa.

Dạ

Nguyệt Sắc mặc dù có chút gấp gáp, chỉ có thể ở bên ngoài nhìn quanh tình cảnh

bên trong.

Bắc

Đường nhanh chóng lấy ngân châm ra, c*m v** mấy chỗ đại huyệt toàn thân của

Nguyệt Vô Thương, sau đó lấy ra một cây cao dắt, cắt một đường quanh ngón tay

của Nguyệt Vô Thương, dùng ngân châm hướng dẫn huyết dịch chảy ra, chỉ thấy máu

chảy ra hoàn toàn là màu đen, Bắc Đường cực kỳ thuần thục làm xong tất cả, thu

hồi ngân châm, xem xét lại hắc khí trên mặt Nguyệt Vô Thương càng thêm tràn

ngập.

Bắc

Đường nhíu mày một cái, mở cửa phòng, lắc đầu một cái.

Dạ

Nguyệt Sắc khẩn trương, vội vàng hỏi: "Như thế nào?"

Bắc

Đường lắc đầu một cái, cõng hòm thuốc rời đi, mấy vị thái y lục tục tới, sau

khi đi vào, tiếp đó lại là một tiếng đóng cửa.

Dạ

Nguyệt Sắc trong lòng có chút gấp gáp, mặc dù Nguyệt Vô Thương luôn luôn áp

bách nàng, bóc lột nàng, nhưng. . . . . . Nếu như hắn cứ chết đi như vậy, Dạ

Nguyệt Sắc đã cảm thấy rất ghét loại ý nghĩ này, ngay sau đó lắc đầu một cái,

muốn đem những ý nghĩ không may mắn này lắc văng ra khỏi đầu óc mình.

Ước chừng

qua một canh giờ, mặt mấy thái y mệt mỏi ra , Dạ Nguyệt Sắc vội vàng tiến lên

hỏi: "Sao rồi ạ?"

"Chẳng

qua là vận dụng nội lực, dẫn đến độc khí khuếch tán!" Thái y vuốt vuốt

chòm râu, tiếp tục nói: "Đây là độc mà Cẩm Nguyệt Vương đã mang từ trong bụng

mẹ ra ngoài, đến nay không có giải pháp. . . . . . Ai. . . . . ."

Một

đám thái y lắc đầu theo hết than lại thở, "Chúng tôi phải đến thái hậu

nương nương phục mệnh!"

Đến

nay không có giải pháp, vậy hắn có chết không? Dạ Nguyệt Sắc mặt hồ nghi đi vào,

nhìn Nguyệt Vô Thương cả người hư nhược nằm ở trên giường, mặt tái nhợt mang

theo chút đen kịt, ngay cả nốt ruồi chu sa nơi khóe mắt cũng mất màu sắc.

"Nguyệt

Nguyệt!" Dạ Nguyệt Sắc thận trọng kêu một tiếng, không ai trả lời.

Lúc

này trong phòng xuất hiện một người, Dạ Nguyệt Sắc nhớ, chính là người đã mang

Nguyệt Nguyệt đi lúc hắn hôn mê, ánh mắt người nọ hung ác nhìn Dạ Nguyệt Sắc,

Dạ Nguyệt Sắc sợ đến mức lui về phía sau, oán thầm nói, ta không giết cha

ngươi, làm gì thế?

Ánh

mắt Hướng Nhai nhìn Dạ Nguyệt Sắc có chút kỳ quái, có phẫn hận, có chán ghét,

còn có chút gì đó không thể nói được

"Này,

chuyện không liên quan đến ta. . . . . ." Dạ Nguyệt Sắc yếu ớt nói.

"Ta

cảnh cáo ngươi, cách chủ nhân nhà ta xa một chút, mỗi lần đều là vì ngươi, ngài

ấy mới có thể như vậy!" Hướng Nhai vốn là không nói nhiều, nhưng nhìn Dạ

Nguyệt Sắc hung hãn nói.

Thân

thể Dạ Nguyệt Sắc co rụt lại, hình như là như vậy không sai, nhìn lướt qua

Nguyệt Vô Thương, hắn đã sắp chết rồi, đột nhiên phát hiện trước kia hắn bóc

lột mình cũng không hề đáng ghét như mình tưởng.

"Nguyệt

Nguyệt, trong thời gian ngươi sống không được bao lâu này, ta sẽ chăm sóc ngươi

thật tốt!" Dạ Nguyệt Sắc hướng về phía Nguyệt Vô Thương đang hôn mê nói.

Đang

hôn mê trên giường, khóe miệng Nguyệt Vô Thương nhếch lên, hắn sẽ để nàng chăm

sóc hắn thật tốt!

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.