Chương 20: Biến thành phế phủ

Lạc Nguyệt tròng mắt lóe sáng, nhưng lại nhanh chóng tối đi, mẹ ơi,

dày đặc ám vệ trông coi, Lâm Thiên Nguyệt chính thống mới có thể tự do

ra vào chứ bằng nàng, muốn tự tung tự tác lật tung phủ tìm kiếm chẳng

khác nào lên trời. Không được, nàng phải lập tức nghĩ cách, có cách nào

để hoạt động của mình không bị giám sát. Con mẹ nó, đã thế bệnh quáng gà lại tái phát, đêm tối không thể động, làm ăn được gì bây giờ? Bụng lại

réo rắt, chén cháo khi nãy quả là rất ít a.

Tiểu Liễu

hai mắt tròn to nhìn tiểu thư, cũng là thức thời đứng lên nói “Nô tỳ bảo nhà bếp làm thức ăn tối cho người, sẽ nhanh chóng quay lại”.

Thời khắc chân Tiểu Liễu rời khỏi phòng, một luồng gió thổi mạnh, vậy ngọn

nến tắt ngấm, Lạc Nguyệt hoảng sợ hai tay khua loạn trong không khí nói

lớn “Tiểu Liễu, thắp đèn, nhanh chút thắp đèn”.

Ti lão dán mặt gần vào Lạc Nguyệt, hai mắt hân hoan, cũng là muốn cùng nha đầu kia dãn hòa, đưa tay phá bỏ phong ấn. Lạc Nguyệt ánh mắt nhìn về Ti

lão, tức tốc tiện tay nắm chặt gối ném về lão mắng lớn “Ném chết lão

ngoan đồng, ném chết ông”. Nàng thân thể lay động nhanh nhẹn lưu loát

đem toàn bộ vật dụng ném phăng, một khắc không trúng mục tiêu càng lồng

lộn quyết tuyệt.

Ti lão thân thể thoát ẩn thoát hiện cùng Lạc Nguyệt phân bua “Nha đầu, từ từ nói a, yểu điệu a yểu điệu, từ từ nói…”

Lạc Nguyệt nhanh chóng đuổi tới, nhất định không buông tha, cứ như vậy bước chân rời khỏi sương phòng, tiến ra khỏi Nguyệt uyển, thân thể cuồng

động ném bất cứ thứ gì có thể ném, có thể đánh khua loạn dữ dội, hung

hăng đem Hộ quốc công phủ một đường lật tung.

Ti lão

không ai có thể thấy, do đó chỉ thấy mỗi một tam tiểu thư điên loạn vật

vã, hai mắt đỏ ngầu lộ hung quang. Nha hoàn, bà tử không dám ngăn trở cứ như vậy mà dẫn một đoàn đuổi theo đến đại điện. Ti lão không hổ hảo

danh lão tiên gia gây họa, cùng Lạc Nguyệt đại náo là một cặp bài trùng

trời đất xảo hợp cứ như vậy trước mắt phàm nhân gây náo động kinh thiên

động địa.

Hà di nương, nữ nhân duy nhất chưởng quản Hộ quốc công phủ bị kinh hách, huy động gia đinh mau chóng thu thập nàng

đích nữ điên loạn, hung ác ra lệnh “Mau, bắt nha đầu điên kia lại, không cần kiêng nể, ai khống chế được ả sẽ được thưởng”.

Lạc Nguyệt càng ném càng hăng, mắt hằn tia máu, khí thế ngút trời, hận Ti

lão tận lực né tránh, bất kể trúng ai, tay bắt ném bừa, lúc thì "ầm" bên này, khi thì "rầm" bên kia, nơi nào bị tiếng động đó phát ra thì không

ngã đổ cũng tiêu điều, không gãy đoạn thì cũng vỡ tan, gia đinh bị khí

thế của nàng làm nhụt chí, cũng là e dè tránh né.

di nương địa vị trong phủ vững chắc, tuy không được nâng lên làm bình

thê, nhưng lão gia không thu thập thêm nữ nhân, đích nữ Lâm Thiên Nguyệt ngốc nghếch, thỉnh thoảng nổi điên như hiện tại. Dưới gối bà có hai nữ

nhi như hoa như ngọc Lâm Thiên Ngọc đã mười sáu, Lâm Thiên Nguyên sinh

cùng ngày với Thiên Nguyệt, chỉ sớm hơn hai canh giờ, hôm đó lại có kỳ

tích Phượng tinh giáng thế Hộ quốc công phủ, chắc chắn là nàng. Tiền đồ

cứ như vậy rộng mở, thân phận nữ chủ nhân của phủ không lung lay. Quyền

uy bao năm dưỡng cho bà tính tự cao tự đại, một tay che trời phía sau

lão gia, đã từ lâu muốn nhổ đi cái gai trong mắt Thiên Nguyệt, nhưng ả

được lão gia che chở kỹ lưỡng tại Nguyệt Uyển không thể động đến. hôm

nay nàng điên loạn lao ra ngoài, không có lão gia, đó là trời cho bà cơ

hội tiêu diệt một mầm họa, vì sao bà không tận dụng.

Hà di nương hai mắt hiểm ác, gương mặt ngưng trầm hung hăng quát “Lũ nô

tài các người còn không tiến lên chế trụ kẻ điện kia, ả mà phá hủy Hộ

quốc công phủ thì các ngươi mạng sống đừng mong giữ”.

Ti lão là chán ghét nữ nhân độc ác Hà di nương, không ngại thiên hạ đại

loạn một đường dẫn dắt Lạc Nguyệt vào thư phòng Lâm Nghi, trong kia là

có đồ chơi rất tốt đó.

Lạc Nguyệt một đường đánh, ném, luôn miệng mắng “Ta ném chết ông, ta đánh chết ông, đồ chết tiệt lão

ngoan đồng… đền mạng a đền mạng…”

“Rầm”, cửa thư phòng thành phế phẩm hy sinh dưới lực đạo khủng khiếp của Lạc Nguyệt. Lạc

Nguyệt truy đánh Ti lão, ánh mắt sắc bén, lại thấy dạ minh châu trong

thư phòng phát sáng soi rõ ngóc ngách, cứ như vậy mắt nàng chạm đến vật

thể tròn tròn có gắn kim cương đỏ nơi góc tủ, như lựu đạn hiện đại.

Ánh mắt nàng toát lên một tia tinh quái, vì thế nhoáng thân thể chụp lấy ba cái, khóe môi nhếch lên nụ cười quỷ dị.

Nụ cười của nàng đánh chủ ý lênTi lão, tâm ông run lên một hồi, nhanh

chóng biến mất qua cửa sổ. Lạc Nguyệt cũng trèo qua cửa sổ, thấy bóng mờ của Ti lão đuổi theo. Cứ như vậy, nàng dừng lại trước Phượng Nguyên

uyển, nghiến răng nghiến lợi nhìn Ti lão mệt lè lưỡi th* d*c. Hai tay

nàng thuần thục lấy ra một “lựu đạn”, dùng sức tháo rời viên kim cương

đỏ, thẳng tắp ném về lão.

“Bùm”!!! Âm thanh khng b

nổ tung, tường viện sập đổ ầm ầm, vậy là giữa đèn đuốc sáng trưng, sương phòng kia biến mất chỉ trơ trọi một cái giường có hai thân thể lõa lồ

quấn chặt vào nhau…

Hà di nương bị kinh hách, toàn thể gia đinh, nha hoàn, bà tử của phủ tập trung đông đủ, mỗi người đều mang theo đèn đuốc làm không gian thêm sáng tỏ.

Ngỡ ngàng…

Trân trối…

Phi lễ chớ nhìn…

…………

Mỗi người một cảm xúc không nói nên lời, cuối cùng là nữ tử trong cuộc hét lên tê tâm liệt phế “AAAAAAAAA….”

Nam tử l** th* cũng là mặt đỏ như mặt trời mới mọc, không một mảnh vải che

thân giữa hỗn độn đất cát, cũng là bị âm thanh kia là chói tai, lập tức

đưa tay hung bạo tát nàng một cái mạnh mẽ “cháttt", gầm lớn “Câm miệng

cho bổn hoàng tử”!!!

Hắn đường đường là đại hoàng tử Hạ Kinh quốc, Phương Duật, hôm nay tại Hộ quốc công phủ như vậy mà nhục nhã.

Một bóng đen ẩn vệ xuất hiện, rất nhanh trút bỏ huyền bào che đi thân thể của chủ tử, rồi nhanh chóng biến mất.

Hà di nương cũng hoàn hồn, rất nhanh cởi ra áo khoác ngoài che đậy nữ tử,

không ngại đại loạn khóc kể “Hu hu… Nguyệt nhi, là ta vô năng bảo vệ

con, hại con trước mắt mọi người mà chịu nhục nhã, là ta đáng chết… hu

hu…”

Lạc Nguyệt há hốc mồm, cái gì, cổ đại cái gì tuân thủ lễ tiết, nữ tử chưa xuất giá ngay tại sương phòng cùng nam nhân

diễn Đông cung đồ sống…còn nữa, cái nữ tử kia được gọi là Nguyệt nhi gì?

Lâm Thiên Nguyên bị một tát như trời giáng, tay ôm chặt má nóng rực, ngây

ngốc…, chút sau hồi hồn khóc lóc “Đại hoàng tử, người như vậy đánh ta,

cũng là ta bị kinh hách a… người không quan tâm còn đánh ta”? Nữ nhi đau lòng khóc rống, phận là nương lẽ ra cũng nên đau lòng, nhưng Hà di

nương bị câu oán thán của nữ nhi dọa sợ mất mật, nàng là đang oán trách

hoàng tử, không ngại mất mạng ư? Tay bà thế mà bịt miệng nhi nữ, cũng là bao che lấp l**m hét lên chĩa mũi dùi về Lạc Nguyệt “Cái nữ nhân điên

chết tiệt kia phá hủy phủ Hộ quốc công, đã thế phạm đến uy nghiêm hoàng

tộc, còn không mau bắt ả đền tội”!

Ánh mắt mọi người

vì câu nói của Hà di nương chuyển đến trên người Lạc Nguyệt, cả Phương

Duật cũng nhìn nàng, vì thế nhận được kinh hách không nhẹ…

Thiên tiên giáng thế, mỹ nữ như hoa như ngọc lung linh, mắt phượng tròn to

long lanh, thế gian đệ nhất mỹ nữ không sánh bằng. Lâm Thiên Ngọc, Lâm

Thiên Nguyệt hắn ôm ấp trong tay so với nàng chỉ là gà cạnh phượng

hoàng.

Đôi mắt hắn đang bị hớp hồn, rất nhanh bị một

vách ngăn vĩ đại màu xanh bao phủ… Tiểu Liễu xuất hiện, một phát ôm trọn Lạc Nguyệt vào lòng như gà mẹ ủ gà con dưới cánh, không lộ ra một chút

nào thân thể!

“Hà di nương, lão gia đã nghiêm cấm

không cho bất kỳ ai tổn hại tiểu thư, người đây là cố ý chống đối lão

gia”? Tiểu Liễu hùng hồn nói.

Hà di nương ngoan lạnh,

một cái ngốc tử điên dại, một cái nha đầu béo mà dám cùng bà so đo, để

xem lão gia không có ở đây, bà trừng trị hai cái nha đầu kia sống dở

chết dở. Cùng lắm lão gia về chỉ trách mắng mấy câu, không thể vì hai

cái phế phẩm nha đầu mà cùng bà trở mặt, như thế hai nữ nhi của bà làm

sao lên được mặt bàn cùng hoàng thất liên hôn?

Bà hô

hoán phong vân “Cả gan cho một tiện tỳ, dám cùng chủ tử lên mặt. Người

đâu, không bắt hai nha đầu kia lại dùng gia pháp, cấp cho đại hoàng tử

một cái công đạo”.

Gia đinh cũng là chần chừ, nhìn một lượt phủ Hộ quốc công đi… tiêu điều, xơ xác… đủ thấy sức công phá của

tam tiểu thư khng b đến mức nào? Lại thấy Hà di nương cứng cỏi, họ

cùng nhau hội ý, cùng lúc nhào lên bắt lấy…

Tiểu Liễu trở người, vác Lạc Nguyệt lên vai, dùng sức càn quét ba bò chín trâu ủi phẳng chướng ngại vật, một đường đưa nàng về Nguyệt uyển.

Gia đinh ngã xuống như rơm rạ, rn r lồm cồm bò dậy, một chủ một tớ đúng là sức công phá ngang nhau!!!

Hà di nương tức tối, hai mắt phun ra lửa, Lâm Thiên Nguyên cũng nắm chặt

nấm đấm, không giữ hình tượng nhu mì thục đức hét loạn “Còn ngây ngốc,

mau bắt ả tiện nhân đó lại”, cũng là đuổi theo.

Phương Duật cũng thoáng động, cơ thể nhẹ nhàng phóng tới, vừa vặn đứng trước Liễu đại thụ ngăn cản.

“Bập”, cả hai đều chấn động không nhẹ. Phương Duật một thân nam tử võ công cao cường cũng là bị cái xe ủi “trâu bò” kia làm lùi lại năm bước tấn thủ.

Tiểu Liễu cùng Lạc Nguyệt bị bức tường thịt cường đại chặn cản quá mạnh, bật về sau nửa trượng ngã xuống, nhưng… chồng chất lên hai thân thể

mảnh dẻ yếu ớt… mẹ con Hà di nương.

Tất cả mọi người

có mặt rất đồng cảm với âm thanh “ẹc ẹc ẹc…” của hai nữ nhân phía dưới,

cứ như vậy mà không nhúc nhích, thảm hơn nữa là hòn núi lớn chậm chạp

không động, như vậy bị đè nói không nên lời, chật vật, tím tái…

Lạc Nguyệt đôi chân bị đè, rống lớn “Cái Liễu đại thụ bà bà, mau đứng lên thả chân bà ra”!!!

Tiểu Liễu rùng mình, bị bay về sau nửa trượng, thân thể đau nhức thất kinh,

thịt nhiều đau nhiều mà, đã vậy còn bị tiểu thư rống giận… dùng lực nâng lên ngã xuống mấy lần mới có thể ngồi dậy. Hai người bị đè bẹp dán mặt

xuống đất hít không ít đất cát càng thống khổ…

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.