Chương 1
Tại yến tiệc, ta bị hạ dược, ngoài ý muốn mà có quan hệ phu thê với Bùi Thế tử.
Vì vậy, Bùi Hành bị é/p phải cưới ta.
Nhưng hắn chẳng hề yêu thích ta, sau khi thành thân, hai người như khách qua đường, nước sông không phạm nước giếng.
Nhạt nhẽo vô cùng.
Trọng sinh lại một đời, ta nhặt lấy y phục rơi vãi, mặc vào chỉnh tề, lảo đảo bỏ trốn.
Một khoảng thời gian rất dài sau đó, cũng không thấy người nhà họ Bùi tìm đến.
Ta cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Cho đến hơn một tháng sau, ta xoa xoa bụng nhỏ đang dần nhô lên.
Mới bàng hoàng nhận ra, dường như xong đời rồi.
Khi mơ màng tỉnh giấc, trên eo vẫn còn vắt ngang một cánh tay.
Siết chặt đến mức khiến eo ta đau nhức.
Đêm qua Bùi Hành bận công vụ ở Đại Lý Tự, về rất muộn.
Chẳng biết hắn đã leo lên giường từ lúc nào.
Ta cử động cơ thể, muốn lật người, nhưng phía dưới lại đau nhức ê ẩm.
Đau đến mức ta phải cau mày, cảm giác này không giống ngày thường.
Bùi Hành đâu còn là tên nhãi ranh thuở nào, mấy năm phu thê, hắn vốn rất chín chắn.
Ngược lại, cảm giác này giống như...
Ta vô thức mở mắt, trước mặt vẫn là gương mặt tinh xảo, quý khí đó của Bùi Hành.
Chỉ là trông hắn trẻ hơn rất nhiều.
Hắn đang nhắm mắt ngủ say.
Ta kinh hãi đánh giá xung quanh, càng nhìn càng thấy không đúng.
Cho đến khi nhìn thấy chiếc yếm màu hồng cánh sen đang bị hắn đè dưới thân.
Ta mới tin chắc rằng, mình thực sự đã sống lại một lần nữa.
Kiếp trước, đích mẫu dẫn theo đích tỷ và mấy người tỷ muội chúng ta cùng đến dự yến tiệc ngắm hoa của Trưởng công chúa.
Giữa chừng, ta không cẩn thận uống phải chén rượu có pha thứ kia.
Trong cơn mơ hồ, ta đã có quan hệ phu thê với Bùi Hành.
Còn bị người ta bắt gian tại giường.
Trưởng công chúa mặt mày tái mét, nhi tử lại bị người tính kế ngay trong phủ của mình, hơn nữa còn ngay trước mặt bao nhiêu người.
Bà lập tức nổi trận lôi đình, tuyên bố thẳng thừng không cho phép ta bước chân vào cửa.
Đích mẫu và đích tỷ chê bai ta làm ô u/ế gia phong, ảnh hưởng đến tiền đồ của các tỷ muội khác.
Thế nhưng bà vẫn là người đầu tiên quỳ xuống, không màng thể diện mà cầu xin Trưởng công chúa ban cho một mối lương duyên.
Cuối cùng, Bùi Hành bị tiếng ồn ào đánh thức, chậm rãi mở mắt.
Hắn ôm lấy trán, chậm chạp dựa vào đầu giường ngồi dậy.
Nghe tiếng tranh cãi bên ngoài, rồi nhìn ta đang bị dồn vào góc giường, trùm chăn khóc nức nở.
Hắn lạnh lùng cất tiếng: 'Ra ngoài.'
Ta giật nảy mình, đám người đang đứng sau bình phong cũng im bặt ngay lập tức.
Trưởng công chúa hỏi vọng vào từ phía ngoài bình phong: 'Trường Canh?'
'Vâng.'
Bùi Hành đáp lời: 'Mẫu thân, người bảo họ ra ngoài trước đi.'
Đợi mọi người rời đi, Bùi Hành chân trần bước xuống giường, nhặt lấy chiếc yếm màu hồng sen rơi dưới đất lúc hỗn loạn.
Hắn vươn tay đưa cho ta: 'Nàng mặc vào trước đi.'
Ta không dám nhìn thân trên tr/ần tr/ụi của hắn, cúi đầu lần mò dưới chăn mà mặc lại cho xong.
Khi đi ra, ta phát hiện Bùi Hành đã mặc y phục chỉnh tề, đang đứng đợi trong phòng khách.
Hai người đối mặt nhau, ngượng ngùng vô cùng.
Một lúc lâu sau, hắn nhìn chằm chằm gương mặt ta rồi hỏi một câu không liên quan 'Nàng đã có người trong lòng chưa?'
Ta ngẩn người, lắc đầu.
Hắn lại hỏi: 'Từng có hôn ước hay hôn ước từ thuở nhỏ nào chưa?'
Ta vẫn lắc đầu.
Bùi Hành cụp mắt suy tư một lát, đột nhiên lên tiếng 'Vậy ta cưới nàng, nàng có nguyện ý không?'
Ta sững sờ.
Bùi Hành xuất thân cao quý, mẫu thân là công chúa, phụ thân là hầu gia.
Trong kinh thành có biết bao tiểu thư muốn trèo cao cưới hắn.
Mà mẫu thân ta chỉ là một di nương, còn ta lại là thứ nữ không được yêu chiều.
Cho dù không có chuyện này xảy ra, cũng coi như ta trèo cao.
Huống chi tình cảnh lúc này, nếu ta không gả cho hắn, quay về cũng chẳng có kết cục tốt đẹp.
Biết đâu họ còn chê ta làm mất mặt gia đình, tiện tay gả ta cho một kẻ nào đó để đuổi đi.
Ta suy nghĩ một hồi, vẫn gật đầu.
Đồng ý rồi.
Giờ nghĩ lại, lúc đó thật là quá hấp tấp.
Bùi Hành ngay trong ngày đã phái người đến phủ ta cầu thân, lễ nghi thủ tục chẳng thiếu một thứ nào.
Đồng thời cũng điều tra ra, người hạ dược chính là th.i.ế.p thất của Hầu gia.
Mục đích cũng chỉ vì muốn đ//ánh cược cho nhi tử của mình, nhưng ả đã quên mất mẫu thân Bùi Hành là Công chúa, cữu cữu là Hoàng đế.
Dẫu phẩm hạnh có không đoan chính, cũng chẳng tới lượt nhi tử của ả kế thừa tước vị Thế tử.
Trưởng công chúa ngay lập tức đuổi hai mẹ con ả đến trang tử.
Sự việc đã điều tra rõ ràng, thế nhưng danh dự và sự trong sạch của ta đã chẳng còn nữa.
Người trong kinh thành ai cũng ghi nhớ chuyện này.
Sau khi thành hôn, Bùi Hành đối đãi với ta rất dịu dàng.
Mọi thứ đều tốt, chuyện ăn mặc đi lại còn sung túc hơn khi ta còn ở phủ nhà.
Chỉ là, hắn không thích ta mà thôi.
Phu thê hai người tương kính như tân, khi ở riêng một phòng cũng luôn trầm mặc ít nói.
Cách biệt rất xa.
Ta biết hắn vì cưới ta mà chịu ủy khuất, cho nên về sau ta cũng dần không tìm hắn nữa.
Trưởng công chúa cũng biết rõ ngọn ngành, nhưng vẫn không thể bước qua được khúc mắc trong lòng.
Tuy chưa từng làm khó ta, nhưng cũng chẳng bao giờ đoái hoài tới ta.
Hậu trạch rộng lớn, chỉ có mình ta mỗi ngày nhìn ra sân mà xuất thần.
Vô vị nhạt nhẽo vô cùng.
03
Nghĩ đến đây, ta lập tức đứng dậy muốn chạy.
Cuộc sống như vậy ta không muốn trải qua thêm một lần nữa.
Ta thử dùng tay kéo tiểu y từ dưới thân hắn ra, kết quả là nó chẳng hề nhúc nhích.
Thấy thời gian trong ký ức sắp tới rồi.
Ta chẳng còn bận tâm đến gì khác, nén sự thẹn thùng, hoảng loạn mặc y phục rồi vội vã chạy trốn.
......
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
