Ngoại truyện 03.
Ngoại truyện 03. Xé ảnh và dán ảnh
[ Xé ánh ]
Nét chữ trong cuốn nhật ký nguệch ngoạc.
Liên quan tới Chúc Kinh Nho.
Bách Thanh Lâm xé trang giấy đỏ, nhanh chóng vò nát rồi ném vào thùng rác. Anh tháo kính xuống, hơi thở nặng nề, thật phiền.
Vươn bàn tay đang kẹp điếu thuốc, dụi vào trong gạt tàn. Ngay cả nicotine cũng không thể làm vơi bớt cảm giác bức bối không thể diễn tả thành lời này.
Khi anh nhận ra bản thân, một là không còn ghi chép về thành tích câu cá nữa, hai là không còn viết một cách máy móc về cuộc sống lặp đi lặp lại của mình, mà đã rơi vào vòng xoáy có liên quan tới Chúc Kinh Nho trong hoang mang.
Vì sao là đi?
Vì sao lại đi cùng cậu ta?
Vì sao không từ chối được cậu ta?
Vì sao không quay người rời đi?
Quá nhiều vì sao, Bách Thanh Lâm không thể lý giải được.
Anh lạnh lùng đứng dậy, vào phòng tắm tắm nước lạnh một lần nữa. Khuôn mặt không biểu cảm nhìn bản thân trong gương cũng có chút không thoải mái.
Chưa từng ham muốn đến mức này, thế nhưng đây là điều bí mật, không ai biết, rất hạ lưu, vậy sao anh lại làm? Lại làm sao vậy?
Bách Thanh Lâm nhắm mắt lại, yết hầu nhấp nhô. Anh vừa chán ghét nỗi ham muốn tình dục do chứng khao khát da thịt mang tới, anh vừa thầm tận hưởng cảm giác khó kìm nén khi có một khuôn mặt khác xuất hiện trong tâm trí mình trong bóng tối.
Bệnh tới giai đoạn cuối.
Hẳn là điên rồi.
Anh tự lẩm bẩm trong yên tĩnh.
.
Ba mươi phút sau.
Bách Thanh Lâm xé bức ảnh chụp anh và Chúc Kinh Nho nhìn nhau bên bờ biển.
.
Bốn mươi lăm phút sau.
Bách Thanh Lâm nhặt lại trang nhật ký nhàu nát từ trong thùng rác.
Anh phủi bụi, đầu ngón tay vuốt đi vuốt lại, sau đó nhìn chằm chằm bức ảnh đã thành hai nửa trên mặt bàn.
Dường như muốn ghi nhớ thật kỹ, không thể quên được.
Xé rồi là không còn nữa.
Tất cả sẽ có thể trở lại đúng quỹ đạo của nó.
.
Năm mươi phút sau.
Bách Thanh Lâm kẹp tờ giấy nhàu nát vào lại trong nhật ký.
Con người đôi lúc cũng nên thành thật.
.
Một tiếng sau.
Bách Thanh Lâm đi tới quán cà phê.
Bức hình bị xé rách nằm trong túi áo anh.
Chủ nhân của nó sắp tung ra một sự lừa dối trắng trợn nhưng bức ảnh không biết điều đó. Nó chỉ thấy ngón tay người đàn ông này thật mạnh mẽ, đốt ngón tay trắng bệch, dường như đang chịu đựng quá mức.
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
