Chương 45.
Chương 45.
Cho sờ không?
---
Mảnh ngọc Quan Âm đeo trên cổ Chúc Kinh Nho được người chủ ban đầu của nó nhẹ nhàng vuốt ve, lập tức đung đưa theo lồng ngực phập phồng
Ngoài cửa sổ mưa xuân rả rích, không khí trong phòng ẩm ướt, còn vang lên những tiếng mút mát khiến người ta đỏ mặt.
Chúc Kinh Nho ngơ ngác ngẩng đầu nuốt nước bọt. Y chỉ biết rằng cơ thể Bách Thanh Lâm rất nóng. Lòng bàn tay, đôi môi đều nóng ran. Bàn tay anh đang đặt sau gáy y ngoài vuốt ve khi mạnh khi nhẹ thì chưa từng buông ra.
Sự tiếp xúc da thịt trở nên thường xuyên hơn. Những vết chai mỏng mang cảm giác thô ráp nhưng mạnh mẽ, từ cổ đến xương quai xanh, từ dái tai đến lưng. Hơi thở phả ra nóng rực. Những nụ hôn ướt át vẫn tiếp tục lặp đi lặp lại. Đầu lưỡi hai người thăm dò và liếm mút lẫn nhau, cuốn lấy nước bọt nhau rồi nuốt xuống. Mùi trầm hương quyện vào nhau.
Mãi cho đến khi tay Bách Thanh Lâm chạm vào hõm lưng của Chúc Kinh Nho, thỉnh thoảng lại dùng đầu ngón tay ấn nhẹ. Chúc Kinh Nho cố gắng mở mắt nhìn ngắm khuôn mặt gần trong gang tấc vẫn lạnh lùng như trước, hoàn toàn trái ngược với hành động, như thể là hai con người khác nhau.
Không rõ từ lúc nào đã hôn đến trên giường. Chúc Kinh Nho úp mặt xuống, đến nốt ruồi tại hõm xương quai xanh cũng ửng đỏ. Y bị vuốt ve đến mức không chịu nổi phải cong lưng, kết quả khiến sợi dây đỏ thít chặt. Bách Thanh Lâm ở phía sau lưng y khống chế hết thảy.
Một tiếng rên ngắn ngủi, đầu lưỡi một lần nữa bị cắn mút, hôn đến mức môi dưới y sưng đỏ, quai hàm nhạy cảm cũng bị liếm mút. Nụ hôn của Bách Thanh Lâm quá dữ dội, khiến Chúc Kinh Nho mơ hồ cảm thấy mọi ngóc ngách trong khoang miệng mình đều bị xâm chiếm, không kịp thở. Nụ hôn rất sâu, nhưng sự vuốt ve còn sâu hơn.
Bàn tay nóng bỏng ấy đang vuốt ve một cách thật tục tĩu. Cảm giác dính dớp ướt nhoẹt nghẹn lại nơi cổ họng, nước bọt tràn ra rồi lại bị liếm sạch sẽ, mút mát liên tục. Y bị ăn đến mức hoa mắt, chỉ hôn mà đã choáng váng.
...
Lúc Chúc Kinh Nho tỉnh lại, mặt trời đã lên cao. Sau khi mở mắt, y cảm thấy bờ môi tê dại, soi gương trông thấy một màu đỏ rõ ràng đã sưng tấy, còn bị cắn tới rách da.
Chúc Kinh Nho sờ tay lên môi, nghĩ thầm sau này không nên uống rượu tiếp nữa, thể lực kém quá, bị hôn đến mức thiếp đi thì đúng là bị thiệt. Rửa mặt xong đi ra, y phát hiện trong bếp có cháo nóng, nồi và dụng cụ bếp đều đã được rửa sạch.
Chúc Kinh Nho nếm thử, sánh mịn và hơi ngọt, rất ngon.
Chúc Kinh Nho bưng bát, bật chiếc máy tính trên bàn trà. Lúc vào ở y có lắp camera. Ai muốn làm kẻ ngốc thì làm, y không muốn.
Màn hình sáng lên, phát lại video giám sát. Chúc Kinh Nho vừa ăn cháo vừa cảm thấy đau miệng. Y nhanh chóng ăn xong rồi chăm chú nhìn bàn tay siết lấy cổ mình lúc vào cửa của Bách Thanh Lâm, không khỏi thất thần.
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
