Chương 02.
Chương 02.
"Bờ Nam"
Thấy sắc sinh mê có được coi là bệnh không?
---
Miệng quạ đen rốt cuộc có linh hay không, Chúc Kinh Nho cũng chẳng muốn biết, nhưng thật sự rất ảnh hưởng giấc ngủ.
Hôm sau, lúc Đường Trầm gọi tới còn khá sớm, Chúc Kính Nho chẳng chợp mắt được mấy. Y đang đứng sửa soạn trước gương, vừa rửa mặt xong, trên mặt vẫn còn vương giọt nước.
"Hơn mười tấm bảng đèn trong quán, bọn họ chắc chắn không phối được mấy cái màu quỷ quái đó đâu. Vậy nên vẫn cần mày đích thân ra mặt, tao sẽ kêu mấy người họ theo hầu mày."
"Được rồi, Tiểu Đường." Chúc Kinh Nho thoải mái nhận lời. Sau khi cúp máy, y bắt đầu cạo râu, sấy tóc. Thời gian trước nuôi lợn ở châu Nam Mỹ, điều kiện không đủ nên đã lâu lắm rồi Chúc Kinh Nho không cẩn thận sửa soạn, bây giờ coi như trở lại làm người.
Nửa tiếng sau, ánh nắng ấm áp chiếu qua chiếc giếng trời nằm ngay trên đỉnh giường. Một ngày nắng đẹp hiếm hoi, ánh sáng hắt bóng bên chân Chúc Kinh Nho, y vẫn đang thay quần.
Trước khi ra khỏi nhà, y soi gương lần cuối. Áo lót dài tay màu trắng bên trong cùng áo len dệt màu đen thùng thình choàng bên ngoài, vừa thoải mái vừa nhàn nhã, một bên tai đeo hai chiếc khuyên vòng bạc theo thói quen.
Vừa bước chân ra khỏi cửa, Chúc Kinh Nho đã được đón một đợt gió ùa tới. Mái tóc cẩn thận tạo kiểu rất nhanh đã bị gió thổi rối bời. Y đành nhếch mép, trực tiếp vuốt ngược hết ra sau.
.
Sáng sớm tinh mơ, đường Ngân Hà vắng bóng người, chẳng giống như trong ký ức của Chúc Kinh Nho. Xung quanh đều là những cửa hàng mới, biển báo bên đường cũng đã được thay màu sơn sang xanh lá. Đến cả cây cối ven đường cũng thay đổi, thứ quen thuộc duy nhất là đại lộ Ngân Hạnh dài đằng đẵng kia
Sau khi xuống xe, Chúc Kinh Nho trông thấy có hai người đang đứng trước cửa quán bar. Y chủ động mở lời chào hỏi, sau khi tiến lại gần thì mời thuốc là và nước.
Thế nhưng, mặt đối mặt hơn mười giây, vẫn chẳng có ai nhận lấy.
Thợ quét sơn đang gặm bắp ngô, còn cậu thợ học việc của ông ta đang cắn miếng bánh bao thịt. Hai người họ đều đội mũ trùm đầu màu đen để chống rét, chỉ để hở mắt, mũi và miệng, trông hệt như hai tên cướp ngân hàng.
Bọn họ bối rối nhìn Chúc Kinh Nho ăn vận hệt như minh tinh, sợ phun ra thức ăn chưa nhai xong trong miệng.
Thoáng cái, bầu không khí trở nên gượng gạo.
Chúc Kinh Nho cúi đầu nhìn chằm chằm chiếc bánh bao nhân thịt bằng ánh mắt khá trìu mến, chẳng hề cảm thấy bầu không khí có gì khác thường. Năm đó y còn có thể trò chuyện tới mức thân quen, trò chuyện ra tình cảm với hai chục con chó hoang ở Florence, huống chi là con người.
(Florence: một thành phố của nước Ý)
Thế là, Chúc Kinh Nho tay trái ôm thợ quét sơn, tay phải ôm cậu thợ học việc mà ông ta dẫn tới.
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
