Chương 28.

Chương28.

Những bông hoa tượng trưng cho tình yêu và cái đẹp

---

Đường Trầm lái xe tới dưới nhà Bách Thanh Lâm chờ. Không lâu sau, Chúc Kinh Nho đi xuống, dáng đi rất đỗi huênh hoang, lẳng lơ tới cùng cực, nét mặt cũng rất khó tả, rõ ràng đã làm ra chuyện gì đó khuất tất.

"Mày làm gì khiếm nhã với người ta rồi à?" Đường Trầm mạnh dạn hỏi.

Chúc Kinh Nho ngồi vào ghế phụ lái: "Không có."

"Thế mày cười cái gì?"

"Vui."

"???"

Chúc Kinh Nho đột nhiên lẩm bẩm: "Vừa nãy anh ấy không tức giận cũng không mắng mình."

Đường Trầm lại muốn chết rồi. Sao trông tên này có vẻ rất tiếc nuối vậy?

.

Xe chạy suốt đêm ra khỏi Nam Hải, đi thẳng về hướng Nam. Nửa đêm đổi sang Chúc Kinh Nho cầm lái, lúc dừng ở trạm xăng y đăng lên trang Khoảnh khắc chỉ vỏn vẹn bốn chữ: Muốn uống cà phê.

Đêm đó, người thức trắng đêm còn có Bách Thanh Lâm. Mọi thứ đều bình thường, đầu đông, gió rất lớn, bình thường đến mức không có gì đáng nhớ.

Thế nhưng Bách Thanh Lâm nhớ rõ bản thân sau khi cánh cửa đóng lại đã ngồi bất động trên sofa, khó lòng bình tĩnh lại nhịp tim đập loạn. Anh không nghe rõ tiếng đưa tin thời sự từ TV, bên tai là sự yên ắng chết chóc ầm vang.

Bách Thanh Lâm không hiểu sao lại nhớ đến câu hỏi trong cuộc gọi video trước của Chúc Kinh Nho: "Anh ghét em sao?"

Hẳn là... không.

Tròng kính bị hơi nóng làm mờ, đồng tử của Bách Thanh Lâm co rút dữ dội. Đôi môi mà anh nhìn thấy có hình dáng rất xinh đẹp, ẩm ướt và phiếm hồng, từng đường vân môi đều rõ nét.

Khung cảnh hôn lên tròng kính kia, hai chữ "theo đuổi" đã không còn phù hợp để miêu tả hành động của Chúc Kinh Nho.

Bách Thanh Lâm nhíu mày cúi đầu, không ngừng điều hòa hơi thở rối loạn. Sau cùng, anh buông thõng tay, có chút chật vật tháo kính xuống rồi ném mạnh vào thùng rác như cách anh đối xử với đóa hồng kia.

.

Nhạc Xuyên đi chơi đến ba giờ sáng mới về. Vừa đẩy cửa vào, hắn đã thấy Bách Thanh Lâm vẫn đang ngồi trong phòng khách xem chương trình thời sự phát lại, phòng không bật đèn. Hắn không chút ngạc nhiên, hỏi: "Lại mất ngủ à?"

Bách Thanh Lâm im lặng không đáp.

Nhạc Xuyên đề nghị: "Đi tắm nước nóng rồi uống thuốc ngủ đi, không được nữa thì uống chút rượu cho dễ ngủ."

"Ừ." Bách Thanh Lâm bước vào phòng ngủ, mở nước lạnh khiến nhiệt độ giảm mạnh, lạnh thấu xương. Anh cởi bỏ hết quần áo, bàn tay gân guốc đặt lên gạch men, muốn dập tắt hoàn toàn sự bức bối trong lòng, nhưng mong muốn ấy lại rất khó để giải quyết.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.