Chương 9

Vân vĩ lang dẫn đầu trong việc đào đất móc hột đào,

tất nhiên là hạ nhân trong Vân phủ cũng không dám chậm trễ, đều nhào vào làm

theo gia. Dưới trời nắng nóng, hậu viện Vân phủ bị đảo lộn tùng phèo như cái

nồi bánh chẻo, hơn mười người chen chúc nhau, ai nấy xắn ống quần, khom lưng

lục lội tìm kiếm.

Trời không phụ lòng người, trước khi mặt trời xuống

núi, cuối cùng một người nào đó đã đào ra một cái hột đen sì sì trong góc

tường. Vân vĩ lang cũng không ngại bẩn, tiếp lấy hột đào còn dính lấm lem bùn

đất, tìm một chỗ phong thủy tốt cạnh cái ao nhỏ rồi chôn xuống, lấp đất lên.

Sau đó lại kiếm vài hòn đá cuội, sắp một vòng quanh chỗ lấp hạt đào.

Lúc này, Măng Tây Cải Trắng cũng chạy chậm chậm đến

hậu viện giúp vui, nhìn thấy một nắm đất mới lấp bên cạnh ao nước, hưng phấn

sủa lên mấy tiếng, âm thanh vang vọng khắp nơi. Vân vĩ lang xem một hồi, đột

nhiên híp mắt cười, nói với hai con chó ngao nhỏ: "Chỗ này có bọn ngươi

canh rồi."

Măng Tây Cải Trắng nghe vậy sửng sốt, dường như hiểu ý

chủ nhân, lại ngẩng cao đầu sủa thêm vài tiếng, đắc ý chạy vòng vòng quanh chỗ

lấp hạt đào.

Vân Trầm Nhã xoay người lại, nhìn lướt qua hạ nhân ở

hậu viện, giọng không nhanh không chậm: "Chỗ đất này, thường ngày các

ngươi cũng đừng động đến nó. Không tưới nước, không bón phân."

Mọi người nghe vậy đều sửng sốt, trên mặt đều hiện lên

vẻ nghi hoặc. Giây lát sau, lão quản gia bước từng bước lại, hỏi: "Đại

công tử, nếu không tưới nước bón phân, chỉ sợ..."

Lời còn chưa dứt, đã nghe thấy Vân vĩ lang cười khẽ

một tiếng, hai mắt gợn sóng một cách gian tà: "Ta chính là muốn xem cái

“chỉ sợ” ấy." Nói xong Vân Trầm Nhã giũ giũ áo choàng, xoa xoa tay bỏ đi,

Măng Tây Cải Trắng như phụ họa chủ nhân, cũng hướng về phía hạ nhân sủa vài

tiếng, khoan khoái chạy theo Lang chủ tử.

Sau hoa viên, những hạ nhân có mặt tại đó đều ngẩn ra

khó hiểu. Tư Không Hạnh đi ngang qua, hỏi đã xảy ra chuyện gì. Lão quản gia đem

sự tình kể lại, Tư Không Hạnh suy tư một hồi rồi nói: "Vậy cứ nghe theo

lời Đại công tử, không tưới nước, không bón phân, thường ngày các ngươi đến

chăm sóc vườn hoa, cứ tránh chỗ này ra là được rồi."

Lão quản gia nghe mà sửng sốt, nhanh nhẩu nói tiếp "Dưới chỗ đất này là một hạt đào, mặc dù có thể nảy mầm, nhưng nếu không

tưới nước, không chừng mấy ngày nữa cũng sẽ chết."

Tư Không Hạnh nói: "Đại công tử đã nói là muốn

xem 'Chỉ sợ', chính là muốn xem thử nếu không tưới nước bón phân, hạt đào này

còn có thể mọc lên cây đào, nở ra hoa đào hay không." Nói xong, hắn chợt

thấy mấy từ "mọc thành cây đào, nở ra hoa đào" này như có thâm ý

khác. Trong lòng Tư Không Hạnh run rẩy, cảm thấy dường như mình đang nói điều

không phải sau lưng Vân vĩ lang, xấu hổ cuống quít ho khan hai tiếng, sửa vạt

áo lại bỏ đi.

Mới đi được chưa đầy hai bước, lại nghe lão quản gia

phàn nàn sau lưng: "Ta làm quản gia nhiều năm như vậy cũng không thể đoán

ra tính khí vị Vân đại công tử này. Lần trước hắn bảo hạ nhân hầm canh,

mỗi ngày sớm tối gì cũng hầm ba lượt, kết quả hầm ra rồi, hắn lúc thì chê nhiều

dầu mỡ, lúc thì chê thiếu muối. Nói đến mới nói, đầu bếp trong phủ cũng là ngự

trù trong cung, bị hắn kén cá chọn canh mấy chục chén canh Bách Quán sơn. Sáng

hôm nay rốt cuộc hầm ra một bát hợp khẩu vị của hắn, hắn lại không uống, bảo

gói ghém cẩn thận cho hắn mang đi ra ngoài, hỏi hắn làm gì, hắn nói là cho thỏ

ăn. Aizz, ta thật cảm thấy quái lạ...Trên đời này làm gì có con thỏ nào uống canh

Bách Quán sơn đâu chứ..."

Đã nhiều ngày nay mỗi ngày Thu Đa Hỉ đều đến khách

đ**m Thư gia cắm cọc từ giờ Thìn đến giờ Thân để tìm thân ảnh của Phương Diệc

Phi. Nhưng tất nhiên là không thấy bóng dáng Phương Diệc Phi đâu cả, Thư tiểu

Đường thấy nàng ngồi canh một mình buồn chán, nên mỗi ngày ở lại nói chuyện với

nàng một hồi.

Thư Đường từ nhỏ đã biết người biết mình, lúc đó cô

nương nàng còn nhỏ, nên khó có bạn thân chốn khuê phòng. Khi nàng đến tuổi, mặc

dù cũng được đến học đường dành cho nữ tử, nhưng vì tính tình của nàng quá thật

thà, lại không thích bôi son trát phấn, trâm cài lược giắt, quần là áo lụa, nên

không hợp với các cô nương cùng học đường. Ở học đường nửa năm, một cuốn Nữ

Giới kinh đọc riết mới được nửa cuốn, mấy năm nay lại cũng đã quên không ít,

chỉ nhớ mỗi một câu "Khiêm nhượng cung kính, tiên nhân hậu kỷ". (Tạm

dịch: Khiêm nhường cung kính, tổ tiên sẽ phù hộ). Mà

phần sau của Nữ Giới kinh có giảng về lễ nghĩa đối xử giữa vợ chồng, về dung

nhan của nữ tử..., nàng đã quên không còn một mảnh, thế cho nên dù đã qua tuổi

mười bảy, nàng vẫn cả ngày mặc y phục vải thô dân dã. Hỏi nàng vì sao, nàng chỉ

cười hắc hắc đáp lại một câu: "Mặc loại xiêm y này làm việc mau lẹ

hơn."

Về phương diện này, Thu Đa Hỉ và Thư Đường đúng là kẻ

tám lạng người nửa cân. Có lẽ vì nàng là con gái độc nhất của Đại tướng quân

Thu Phi, kế thừa phong phạm cha ông, nên từ nhỏ tính cách của nàng đã mang theo

khí khái nam tử, nữ hồng trang điểm môn nào cũng dở, nhưng ngược lại kỵ xạ múa

kiếm môn nào cũng tinh thông.

Nhưng nói cho cùng, có câu: trên đời này, dù nữ tử có

th* t*c, không biết chưng diện đến đâu đi chăng nữa, trong lòng cũng đều ít

nhiều gì khao khát được gặp gỡ một đấng phu quân tốt. Thư Đường và Thu Đa Hỉ

cũng không ngoại lệ, đến tuổi dậy thì, tự nhiên sẽ có tâm sự nữ nhi chốn khuê

phòng ấy.

Thư Đường bận tâm lo nghĩ nhất là chuyện hôn nhân, mắt

thấy mình đã mười bảy tuổi rưỡi mà vẫn chưa tìm được một bóng người nào là lang

quân phúc hậu thật thà như bản thân vẫn hằng ao ước. Còn Thu Đa Hỉ ỷ mình từ

nhỏ đã gặp phải hoa đào nhiều hơn so với Thư tiểu Đường, nên đem từng chuyện

một mà sổ ra với Thư Đường. Thân phận Thu Đa Hỉ đặc biệt nên ở trước mặt Thư

Đường chỉ dùng tên giả là Thu Lai Hỉ, lúc kể lể về những đóa hoa đào, tất nhiên

cũng che giấu đi thân phận chân thật của mấy đóa hoa đào này.

Thật ra những vị công tử mà nàng đề cập đến, đều được

sửa lại thành người của Nam Tuấn quốc, bao gồm cả những cái tên nổi đình nổi

đám của Anh Triêu quốc mà ai nấy đã sớm nghe nhiều đến nỗi thuộc lòng.

Đầu tiên phải nói đến một người có thân phận cực cao,

thanh danh vang dội, đó chính là Nhị hoàng tử Anh Cảnh Phong của Anh Triêu

quốc.

Nói đến đóa hoa đào này của Thu Đa Hỉ, lại phải nhắc

lại chuyện hoàng tộc Anh Triêu quốc. Anh Triêu quốc lãnh thổ rộng lớn, địa linh

nhân kiệt, hoàng tử hoàng tôn gì ai nấy cũng đều vô cùng tuấn mỹ. Dưới gối

đương kim hoàng thượng Chiêu Hòa đế có Đại hoàng tử Anh Cảnh Hiên cùng Nhị

hoàng tử Anh Cảnh Phong, dung mạo như thần tiên hiện thế. Năm xưa Nam Tuấn quốc

lưu truyền một quyển bút ký tiểu thuyết, tựa đề Cuộc Ước Hẹn Trong Bụi Hoa của

Tuyệt Sắc công tử, càng tâng bốc phóng đại dung mạo kinh diễm tuyệt thế độc

nhất vô nhị của vị Đại hoàng tử này.

Hai vị hoàng tử không những tướng mạo đều xuất sắc, mà

địa vị lại cao không ai bằng. Đại hoàng tử Anh Cảnh Hiên là con chính thất, mẫu

hậu chính là đương kim hoàng hậu, nói cách khác, ngày sau ngôi vị Hoàng đế của

Anh Triêu quốc chính là của hắn. Thân sinh mẫu thân của Nhị hoàng tử là một quả

phụ, không có danh phận địa vị gì cả. Tuy cùng là hoàng tử, cùng ôm một bụng

văn thao võ lược, nhưng bằng vào thân phận của hắn, tối đa cũng chỉ là một

Vương gia mà thôi.

Thu Đa Hỉ gặp hai vị hoàng tử này nhân một lần trong

cung chiêu đãi yến tiệc, năm đó nàng chỉ mới có sáu tuổi, nhưng đã rất có năng

khiếu. Dự yến tiệc được một hồi, nàng tự nhận mình không có khả năng theo đuổi

Đại hoàng tử được người người tôn sùng, nên lại nghiêng về phía Nhị hoàng tử

Anh Cảnh Phong phong lưu bay bướm. Năm ấy tuy Đa Hỉ cô nương còn trẻ, nhưng

thập phần thông minh, nàng hiểu rằng nếu không có người làm chỗ dựa ở phía sau,

cho dù nàng có cùng Nhị hoàng tử tự định chung thân, cuối cùng cũng có thể sẽ

bị ép buộc mà chia ly. Nghĩ xong, nàng liền đi tìm vị Đại hoàng tử tôn quý,

ngày ngày làm ầm ĩ bắt hắn phải giúp nàng cầu hôn.

Đại hoàng tử Anh Triêu quốc Anh Cảnh Hiên, cho đến bây

giờ vẫn không phải là người tốt. Hắn lấy chuyện này làm trò vui, ngày ngày đều

dẫn Đa Hỉ muội muội đi gặp Cảnh Phong ca ca. Sắp xếp cho hai người ở cùng một

chỗ, còn bản thân Anh Cảnh Hiên thì ngồi một bên, khi thì trừng to mắt xem, khi

thì ôm bụng cười ha hả.

Nói tiếp, đây cũng là một bi kịch. Lúc đó Đa Hỉ muội

muội, sau lưng cài cung giăng nỏ, trên người mặc một bộ nam trang, giọng nói

thì l* m*ng thô kệch, nhìn thế nào cũng đều là một tiểu nam hài có bộ dạng

thanh tú. Nhị hoàng tử tự nhiên cũng xem hắn là huynh đệ, cả ngày cùng hắn kỵ

xạ so kiếm, kề vai sát cánh, không chút nào kiêng kỵ. Thu Đa Hỉ thấy hai người

chân tay tiếp xúc thân mật như thế, cho là tình này còn bền cứng hơn vàng, thâm

sâu hơn biển. Sau đó có một ngày, nàng cảm thấy thời cơ đã chín muồi, liền lục

lọi tìm ra được một bộ váy áo xinh đẹp, bày ra bộ dáng tiểu cô nương nũng nịu,

đến bày tỏ với Nhị hoàng tử.

Ai ngờ, một cuộc bày tỏ này dẫn đến một trận hỗn loạn,

liên lụy đến các tiểu oa nhi khác, liên lụy đến vị Đại hoàng tử Anh Cảnh Hiên ý

nghĩ xấu đầy mình kia phải chịu nếm trải qua đau khổ.

Thu Đa Hỉ kể câu chuyện hoa đào này đến đây, bỗng dưng

ngừng lại. Nàng khoát tay, đau lòng kết luận: "Tóm lại, sau đó chuyện

vô cùng hỗn loạn. Sau này có cơ hội ta sẽ kể tiếp cho ngươi nghe. Dù sao vị

công tử ta chấm trúng kia lại không coi trọng ta, chuyện này làm ta rất buồn

bực, vẫn còn chưa nguôi ngoai, sau này nếu có thể tái kiến vị công tử nọ, ta

nhất định phải hỏi rõ ràng hắn mới được. Ừm, ca ca của vị công tử kia đúng là

một con rùa đen hư hỏng khốn kiếp, lúc đó ta mới sáu tuổi đã gặp qua thứ yêu

quái là hắn rồi, cho nên sau này bất kể gặp phải chuyện gì ta cũng đều vô cùng

bình tĩnh."

Bởi vì đề cập đến tên Đại hoàng tử lòng dạ hiểm độc

kia nên Thu Đa Hỉ sức cùng lực kiệt không thể kể hết chuyện tình cánh hoa đào

đầu tiên của mình. Nàng ngẩng đầu thấy sắc trời đã tối dần, đành đứng dậy cáo

từ, nói với Thư Đường rằng ngày mai nàng sẽ kể về một câu chuyện thanh mai trúc

mã khác của mình.

Thư tiểu Đường vừa hóng hớt được một câu chuyện tình

chân thật, lâm li, sống động như vậy, cảm thấy rất là mới mẻ, nhớ kỹ trong đầu,

tính ít hôm nữa nhàm chán sẽ lôi ra suy nghĩ tìm tòi mà học tập.

Thu Đa Hỉ đi không lâu thì Vân Trầm Nhã liền tới.

Vân vĩ lang muốn xếp người mai phục trong khách đ**m

Thư gia, cho nên nhiều ngày nay hắn đều thường xuyên lui tới. Hắn cũng thăm dò

thói quen lúc nào trong ngày thì Thu Đa Hỉ hay lui tới, mỗi ngày cứ đến thời

điểm đó thì hắn tránh đi.

Thường ngày, Vân Trầm Nhã khi thì tán gẫu với Thư Tam

Dịch, khi thì đến khách đ**m phẩm rượu, không phải lúc nào cũng đều tìm Thư

Đường. Vả lại gần đây Thư tiểu Đường cũng bận rộn, cả ngày khi thì vẩy nước

giải nhiệt năm ba bận, khi thì ngồi tán gẫu cùng khách dăm canh giờ, còn phải

luyện "Cầm kỳ thư họa", cũng không có nhiều thời gian rảnh rỗi lắm.

Vân Trầm Nhã nghe nói Thư Đường ở nhà nghiên cứu

"Cầm kỳ thư họa", liền nổi hứng chí lên. Phe phẩy cây quạt đến hậu

viện, bên chiếc bàn đá dưới giàn nho, quả nhiên bày ra la liệt giấy bút thượng

vàng hạ cám, lại còn có một cây kèn Đán sáng bóng. Vân vĩ lang thấy kèn Đán,

ánh mắt phát sáng, cầm lấy đứng lên, thưởng thức một hồi rồi hỏi: "Ngươi

biết thổi kèn này?"

Thư tiểu Đường chớp mắt mấy cái "Ta nghe nói đánh

đàn khó lắm, nên suy nghĩ muốn chọn học một loại nhạc khí nào đơn giản

hơn."

Vân Trầm Nhã nghẹn một bụng cười, lại hỏi: "Vậy

vì sao lại chọn kèn Đán?"

Thư Đường đứng dậy, lưng thẳng tắp, một tay đỡ một tay

nâng trước bụng, cười hắc hắc nói: "Năm ngón tay ta không linh hoạt nhưng

hơi của ta rất dồi dào."

Vân vĩ lang sửng sốt, cả kinh bật cười. Nhưng ý cười

vọt đến khóe miệng đã bị hắn thu lại, vẫn tỏ vẻ vô cùng cởi mở. Thư Đường xưa

nay là người hay vui lây, thấy Vân Trầm Nhã cao hứng, nàng cũng cao hứng, nhếch

môi cười rộ lên.

Dưới giàn nho xanh mượt, hoa mai lững lờ, nữ tử trước

mắt dù y phục thô sơ nhưng nét mặt cười tươi như hoa.

Vân vĩ lang thấy nụ cười của nàng, trong lòng cũng

tràn đầy tư vị khác lạ. Hắn nhặt lên một quyển sách trên bàn, tựa đề Trang Từ,

thuận tay lật vài trang, bên trong toàn là xanh xanh hồng hồng các loại tình

yêu oán hận của tiểu thư khuê các.

Thư Đường chỉ vào quyển sách nói: "Hôm nọ ta đi

mua thi thư, lão chưởng quỹ thi thư nói với ta hễ là nữ nhi thì phải đọc cái

này. Ta cảm thấy bản thân mình không đủ thông minh, tính mỗi ngày học thuộc hai

bài, mai mốt đi xem mắt cũng có thể gia tăng thêm chút tài văn chương."

Vân vĩ lang đong đưa cây quạt ngồi xuống. Khép sách

lại, ngón tay gõ lên mặt sách một cái: "Ta nghĩ, cho dù là nữ tử, nếu thật

sự muốn đọc thơ đọc sách, cũng nên đọc một cách cởi mở thoải mái, không nên câu

nệ bó buộc trong mấy thứ tình cảm của tiểu nữ nhi khuê các này. Dù sao vạn vật

trên thế gian này, chỉ có dùng tấm lòng rộng rãi mà nhìn, độ lượng, ung dung,

mới có thể nhìn ra bản chất bên trong sự thiên biến vạn hóa của vấn đề, sự gian

khổ bên trong một tâm trí kiên định."

Nói vừa xong, bản thân Vân Trầm Nhã cũng thầm cảm thấy

kỳ lạ một chút. Xưa nay hắn trước mặt người khác đều là bảy phần không đứng

đắn, không ngờ mới vừa rồi lại không cẩn thận trong tích tắc, nói ra lời nói

đứng đắn nghiêm túc như vậy.

Thư Đường mặc dù không thể hoàn toàn nghe hiểu được,

nhưng vẫn cảm thấy được lãnh giáo rất nhiều, nàng nhìn quyển sách kia, ngoan

ngoãn gật đầu nói: "Vân quan nhân có kiến thức hơn nhiều so với ta, nói

lúc nào cũng đúng. Vân quan nhân, ngươi bảo ta nên đọc cái gì, ta sẽ đọc cái

đó." Nói xong, nàng lại đem giấy Tuyên Thành và bút lông cừu đặt trước mặt

Vân Trầm Nhã, ngượng ngùng nói "Nhưng bài học hôm nay không thể hủy bỏ,

Vân quan nhân ngươi viết giùm hai câu để ta học thuộc đi?"

Vân Trầm Nhã trầm mặc một lát, tiếp lấy bút. Vốn định

viết một câu thơ ngụ ý xa xôi tinh tế về sự tĩnh dật, nhưng đôi mắt vừa thoáng

nhìn cảnh sắc đám mây lững lờ trôi trên bầu trời, vừa thoáng nhìn thấy nốt ruồi

nơi khóe mắt sóng sánh của Thư Đường, tâm tư hoảng hốt, viết xuống giấy một câu

"Bán túy bán tỉnh nhật phục nhật, hoa lạc hoa khai niên phục niên” (Tạm

dịch: Nửa tỉnh nửa say ngày qua ngày, hoa rơi hoa nở năm liền năm.)

Thật ra trước câu thơ này còn có một câu "Tửu

tỉnh chích tại hoa tiền tọa, tửu túy hoàn lai hoa hạ miên”(Tạm

dịch: Tỉnh rượu thấy mình ngồi trước hoa, say rượu thấy mình ngủ cùng hoa.)

Mà lúc này hắn ngồi ở đây, cũng không biết trước mắt

là người hay hoa.

Sau khi viết ra những lời này, Vân Trầm Nhã ngẩn

người, không nói gì nữa, chỉ ngắm nhìn Thư Đường. Thư Đường xem câu thơ này như

bảo bối. Nàng cầm trang giấy trong tay, chăm chú đọc tới đọc lui hai ba lần,

rồi cẩn thận từng li từng tí cất vào trong tay áo.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.