Chương 8

Tiết Mang Chủng qua rồi đến Hạ Chí, hết Hạ Chí rồi đến

Tiểu Thử. Mùa hè năm nay hết sức nóng bức, vầng thái dương đỏ rực trên bầu trời

tỏa ánh nắng chói chang xuống khắp nơi, như sắp sửa có đại hạn xảy ra trong năm

nay.

Thư tiểu Đường có tinh thần vượt khó rất cao. Nàng

thừa dịp dưỡng thương, sâu sắc nghiền ngẫm lại nguyên nhân thất bại liên tiếp

của mấy cuộc xem mắt vừa qua, cố gắng tự tổng kết khuyết điểm của bản thân,

cuối cùng hiểu ra bản thân mình phải nâng cao công phu tu dưỡng nội hàm, gia

tăng khí chất.

Đã nhiều ngày nay, vạn vật đều vì mùa hè nóng bức mà

tìm nơi ẩn lánh, chỉ có Thư tiểu Đường dưỡng thương đã lành lại là thường xuyên

liên tiếp lui tới khắp các con phố lớn, ngõ nhỏ. Nàng vui vẻ chạy khắp nơi mua

giấy trắng, bút lông cừu và đủ loại sách dạy đánh cờ, dạy đàn, hớn hở trở về

hậu viện bắt đầu nghiên cứu "Cầm kỳ thư họa" .

Trời càng ngày càng nóng, Thư Đường lại có một thói

quen mới khá hay. Lúc mọi người bị nóng nực khóc không ra nước mắt thì nàng

bưng thau nước chạy tới chạy lui trước cửa khách đ**m Thư gia, sáng chiều theo

định kỳ vẩy nước ba lần một ngày, còn gọi công việc này của mình bằng cái tên

tao nhã là Tiêu thử thừa lương (Tạm dịch: tiêu nóng làm mát)

Hôm nay, Thư Đường đang bưng chậu nước vẩy khắp nơi

xung quanh thì thấy một cô nương ló đầu vào nhìn từ cửa của khách đ**m. Cô

nương này toàn thân mặc y phục nam tử trông rất mạnh mẽ, bên hông cài kiếm, ngũ

quan vô cùng xinh đẹp, nhất là đôi mắt phượng, khi đảo mắt nhìn quanh toát ra

vẻ tinh thuần, tiêu sái. Thấy Thư Đường, cô nương kia hô lên "Tiểu nhị, ta

đặt một chỗ."

Thư tiểu Đường vốn yêu thích sắc đẹp, nghe thanh âm

thanh thúy của cô nương kia vang lên, lập tức bưng thau nước chạy tới, vừa dẫn

cô nương nọ vào bên trong khách đ**m, vừa nhiệt tình tiếp đón: "Khách

quan, ngài có muốn nghỉ trọ không?"

Vị cô nương nọ không trả lời, chỉ tìm một góc bàn ngồi

xuống, cởi bội kiếm bên hông ra, lấy một thỏi bạc đưa cho Thư Đường, nhỏ giọng

nói: "Đây là tiền đặt cọc, từ nay trở đi trong vòng một tháng, chỗ ngồi

này thuộc về ta." Nói xong, nàng nheo lại đôi mắt xem xét chung quanh, hỏi

"Khách đ**m này của các người, gần đây có những thực khách nào khả nghi

thường lui đến hay không?"

Thư Đường mân mê thỏi bạc trong lòng bàn tay, nuốt

nước miếng. Nghe xong những lời của vị cô nương nọ, lập tức đáp: "Không

có, bọn ta nơi này đều là người thật thà cả."

Cô nương nọ vẻ mặt hồ nghi nhìn Thư tiểu Đường, đánh

giá từ trên xuống dưới, sau một lúc lâu cũng không nói một câu. Thư Đường bị

nàng ta nhìn như vậy nên không được tự nhiên, bỏ thau nước xuống, chạy tới chỗ

chưởng quỹ châm trà cho vị cô nương nọ.

Lúc này là buổi chiều, khách đ**m vắng khách. Thư

Đường rót trà cho vị cô nương nọ xong, ngồi lại cùng nàng ấy. Hai cô nương tuổi

tác xấp xỉ nhau, một người tính nết thật thà phúc hậu, một người tính cách sảng

khoái sôi nổi, trong giây lát đã bắt chuyện với nhau.

Thì ra vị cô nương này họ Thu, gia sản coi như giàu

có. Tuổi tác của nàng cũng xấp xỉ Thư Đường, cũng là thời điểm gả ra ngoài. Năm

ngoái cha của Thu cô nương đã chọn sẵn một mối hôn nhân cho nàng, nói là muốn

gả nàng cho một vị công tử thế gia nào đó, cho nên nàng cũng không cần tự mình

bôn ba tìm kiếm xung quanh.

Đây vốn là một mối lương duyên thiên định, không ngờ

đầu mùa xuân năm nay, vị thế gia công tử kia lại đào hôn. Hai nhà đều sốt ruột,

lật tung toàn bộ Kinh Hoa thành nhưng vẫn không tìm thấy bóng dáng vị công tử

này. Thu cô nương biết chút võ nghệ, tính tình nhanh nhẹn hoạt bát. Nàng lập

tức quyết định tự mình xuất mã, lên đường đi tìm hôn phu. Nhưng biển người mờ

mịt, không thể nào tìm ra. Cũng may lúc trước nàng được một tin tức, nói vị hôn

phu của nàng trốn kỹ ở một nơi trong con ngõ nhõ Đường Hoa phía đông Kinh Hoa

thành.

Hai cô nương càng nói chuyện càng cao hứng, chỉ chốc

lát sau đã hơn nửa canh giờ. Thư Tam Dịch ở hậu viện tìm không được nữ nhi, lại

nghe trước viện có tiếng động, nên bảo Thang tiểu nhị ra xem sao.

Thang tiểu nhị vâng dạ, đến đại sảnh khách đ**m vén

rèm lên, thoáng nhìn thấy thân ảnh mặc nam trang ngồi trong góc phía tây kia

đang nói đến nước miếng bay tá lả, ngẩn ngơ, cứng đờ một lát, sau đó hắn lập

tức lẳng lặng buông rèm, lui ra sau hậu viện, tìm Thư Tam Dịch nói hắn bị cảm

nắng, kể từ hôm nay xin được nghỉ bảy ngày không làm, rồi trở về phòng khóa

trái cửa lại, nằm ngay đơ cán cuốc trên giường.

Một lát sau, Vân vĩ lang và trợ thủ của hắn xuất hiện

trước cửa khách đ**m. Vân Trầm Nhã một tay phe phẩy quạt, một tay bưng hộp thức

ăn, vừa mới bước vào khách đ**m không quá hai bước bỗng sửng sốt trầm mặc. Qua

giây lát, hắn lại lẳng lặng không một tiếng động nào lui ra ngoài, đến chỗ góc

đường, vẻ mặt phiền chán hỏi Tư Không Hạnh: "Tại sao Thu Đa Hỉ lại ở

đây?"

Tư Không Hạnh đáp: "Chắc là Thu tiểu thư đến tìm

Phương công tử."

Vân Trầm Nhã phe phẩy quạt nghĩ ngợi. Thu Đa Hỉ này là

con gái độc nhất của Nam Tuấn quốc Thu Đại tướng quân. Thu gia và Phương gia

đời đời giao hảo khá tốt, cho nên Thu Đa Hỉ và Phương Diệc Phi cũng đã được

định hôn vào năm nay. Lúc trước, sau khi Phương Diệc Phi đào hôn, không ai tìm

ra hắn ở đâu cả. Cũng là Vân Trầm Nhã đã sai người điều tra, phát hiện Thang

tiểu nhị ở khách đ**m Thư gia có chút cổ quái.

Nghĩ đến đó, sự tình liền được giải quyết hết sức dễ

dàng. Tuy Vân Trầm Nhã chỉ tiết lộ chuyện này cho tiểu thế tử của Nam Tuấn

vương. Nhưng vì Thu Đa Hỉ tính tình lanh lẹ như một nam hài tử, từ nhỏ đã cùng

tiểu thế tử thường xuyên kỵ xạ săn bắn, cho nên tình cảm giữa hai người vẫn rất

tốt. Thấy Thu Đa Hỉ quyết định tự đi tìm hôn phu, tiểu thế tử sợ nàng không

biết đường, bèn chỉ điểm cho nàng là ở con hẻm nhỏ Đường Hoa. Dù sao với tính

tình nóng nảy bộp chộp, không biết suy nghĩ của Thu Đa Hỉ, cho dù có mặt đối

mặt với Thang tiểu nhị, cũng sẽ nhận không ra dưới lớp mặt nạ dịch dung kia rốt

cuộc là ai.

Mặc dù cử chỉ ngày thường của Tư Không Hạnh khá chất

phác, nhưng thời gian hắn đi theo Vân Trầm Nhã cũng không ít, lúc này hắn thấy

Vân vĩ lang rảo cẳng đi tới đi lui ngoài cửa khách đ**m, nhân tiện nói "Đại công tử không cần phải lo lắng. Đại công tử bất quá chỉ có duyên gặp

mặt mấy lần Thu tiểu thư vào mười một năm về trước. Thu tiểu thư nhất định sẽ

không nhận ra Đại công tử đâu. Còn nữa, nay Nhị hoàng... Nhị công tử cũng không

có ở Nam Tuấn quốc này, Thu tiểu thư cũng đã có duyên phận riêng, nàng ấy sẽ

không dây dưa với công tử như thuở nhỏ nữa."

Vân Trầm Nhã nghe vậy, nhớ tới chuyện cũ, nhịn không

được cong môi cười. Nhị công tử mà Tư Không Hạnh vừa nói đến chính là đệ đệ nhỏ

hơn hắn nửa tuổi, dung mạo cũng đẹp như hắn, lúc chín tuổi thì lại gặp phải đóa

hoa đào Thu Đa Hỉ này. Lúc đó bản thân Nhị công tử thì không sao, nhưng lại

khiến Vân vĩ lang cả ngày bị quấy nhiễu. Chi tiết cụ thể chuyện này không nói

đến thì thôi, chứ nói đến Vân Trầm Nhã chỉ biết tóm tắt lại một câu, đó là cơn

ác mộng hoa đào.

Gõ gõ cán quạt, Vân vĩ lang nói: "Ngươi nói không

sai, Nam Tuấn quốc quá nhiều những quả dưa ngốc nghếch, cho dù nàng ấy có nhận

ra ta, ta cũng có cả trăm cách khiến nàng ấy không nhận ra ta." Dứt lời,

giũ giũ áo choàng, lại vòng vào khách đ**m. (Tạm dịch Con gái đến mười sáu tuổi gọi là phá qua 破瓜, vì chữ qua 瓜 giống hình hai

chữ bát 八,

tức mười sáu. Quả dưa ở đây chỉ thiếu nữ trưởng thành mười sáu tuổi)

Thư Đường đang dốc hết tinh thần nói chuyện với Thu Đa

Hỉ, chợt trông thấy một vị cẩm y công tử vô cùng phong lưu phóng khoáng, giụi

giụi mắt mới nhận ra đó là Vân vĩ lang. Vân Trầm Nhã theo thường lệ chào hỏi

"Tiểu Đường muội", sau đó cũng khách sáo thăm hỏi Thu Đa Hỉ vài câu.

Thu cô nương tuy thấy Vân vĩ lang nhìn khá quen mắt, nhưng quả thật y như lời

của Vân Trầm Nhã, chỉ hai ba câu lừa dối của hắn, Thu Đa Hỉ tức khắc như mới

chỉ quen biết với hắn hôm nay thôi.

Qua một lát thì thấy mặt trời lặn xuống phía tây, cả

buổi chiều khách đ**m Thư gia cũng không có vị khách nào mới, Thu Đa Hỉ không

gặp Phương Diệc Phi nên vô cùng uể oải, tính ngày mai lại đến nữa. Đứng dậy,

Thu Đa Hỉ nói với Vân Trầm Nhã: "Ta biết Vân công tử xã giao rất rộng, lại

là kết nghĩa huynh muội với tiểu Đường. Mặc dù ta không thể tiết lộ tính danh

của vị hôn phu của ta ra, nhưng nếu Vân công tử đi đường, nhất là ở con hẻm

Đường Hoa này, mà có gặp một vị công tử khí độ nho nhã, diện mạo thanh tú, xin

lưu ý giúp ta. Tại hạ xin đa tạ trước."

Vân Trầm Nhã phe phẩy cây quạt, trong lòng nghĩ thế

này, ngoài miệng nói thế khác.

Đợi sau khi Thu Đa Hỉ rời khỏi, Thư Đường dẫn Vân vĩ

lang ra sau hậu viện. Hậu viện có một giàn nho, mỗi khi đến hè đều xanh rì tỏa

bóng mát khắp nơi. Thư Đường chậm rãi đi khắp nơi trong trong ngoài ngoài vẩy

nước để giải nhiệt, Vân Trầm Nhã dựa cây, cười tủm tỉm đứng xem, thuận tiện lấy

hộp thức ăn mang theo từ nhà ra.

Thư Đường trở về, thấy trên bàn đá có một cái bình

bạch ngọc đặt ngay ngắn, cảm thấy ngạc nhiên, không khỏi lấy tay s* s**ng, hỏi "Đây là cái gì?"

Vân Trầm Nhã tặng cho nàng một nụ cười, như làn gió

mát giữa cơn trưa hè nóng bức. Hắn lấy ra một cái muỗng đưa cho nàng, nói "Ngươi cho rằng hôm nay ta đến đây để làm gì?" Nói xong, thấy đôi mắt

trắng đen rõ ràng, trong suốt sáng rực, long lanh như thủy ngân của Thư Đường,

yếu hầu của hắn không khỏi nhộn nhạo lên xuống, rũ mắt xuống nói: "Vết

thương ở cánh tay ngươi bớt chưa?"

Thư Đường ngẩn người nhìn hắn. Nghe xong những lời

này, lại không đáp, đó là vì bị một mùi hương dâng lên hút hồn. Nàng mong mỏi

nhìn cái bình, nuốt hai ngụm nước miếng, lập tức hỏi: "Canh này có uống

được không?"

Vân Trầm Nhã thấy điệu bộ nàng như thế không khỏi buồn

cười, gõ ngón tay xuống mặt bàn đá: "Đi lấy cái chén đến đây!"

Thư Đường nghe vậy mừng rỡ, lúc quay lại mang theo hai

cái chén. Tự đặt một cái trước mặt mình, còn một cái đưa cho Vân Trầm Nhã, nói "Ta thấy hễ có gì đó chia ra ăn chung mới thấy ngon!" Nói xong, lại

tự mình rót canh giùm Vân vĩ lang.

Dưới giàn nho xanh um mát mẻ, ánh mặt trời bên ngoài

nóng gắt chói chang, mà đôi mắt của Vân Trầm Nhã lại tựa như hung ác nham hiểm,

lại tựa như nhìn không ra cảm xúc gì.

Uống canh xong, đến lúc Vân Trầm Nhã và Tư Không Hạnh

phải về, lại bị Thư Đường gọi lại bảo chờ một lát. Nàng bận bịu chuyện nọ

chuyện kia ở tiền viện hậu viện một hồi, khi đi ra, trong tay cầm theo một cái

rổ, trong rổ có dưa hấu, quả đào, còn thêm một chùm nho xanh ngắt.

Thư tiểu Đường đưa cái rổ cho Vân Trầm Nhã, lại chỉ

vào chùm nho dặn dò nói: "Nho này là ta đã hái ngày hôm qua, rất chua,

ngươi nhớ trộn đường kỹ rồi hãy ăn." Cuối cùng, nàng lại lấy trong lòng ra

một cái bánh nướng đặt vào rổ, nói với Vân Trầm Nhã: "Cái này chuyển giúp

ta cho Măng Tây Cải Trắng, ta thấy chúng nó khá thích."

Vầng thái dương trên bầu trời xa xa tỏa ánh nắng chiếu

qua mái ngói cong vút sáng chói chang rực rỡ. Vân Trầm Nhã nheo mắt lại, tiếp

lấy cái rổ, khóe môi cong lên: "Lúc ta tới mang theo một bát canh, lúc về

đổi được một rổ trái cây, xem ra cũng đáng." Lại ngừng một chút, hắn bỗng

hỏi "Sao lại muốn tặng cho ta?"

Thư Đường ngẩn ngơ, chớp mắt thành thành thật thật

đáp: "Vân quan nhân, mặc dù ngươi không nói rõ, nhưng ta nghĩ hôm nay

ngươi đến chắc là vì lo lắng vết thương nơi cánh tay ta phải không? Ngươi còn cố

ý mang đến cho ta một chén canh nữa." Nói xong, nàng gãi đầu, cười hắc hắc

vài tiếng "Gần đây ta có đọc thi thư, có câu kêu là đu đủ quả đào gì đó,

đại để nói là có ân tất báo. Vân quan nhân ngươi quan tâm đến ta, tự nhiên ta

cũng sẽ quan tâm đến ngươi."

Vân Trầm Nhã lại sửng sốt. Đột nhiên, hắn híp mắt lại

nở nụ cười: "Câu đó kêu là Đầu ngã dĩ mộc đào, báo chi dĩ quỳnh dao"

Nói xong, không đợi Thư Đường trả lời, hắn hối thúc nói "Trời cũng đã

muộn, ngươi không cần đưa tiễn ta, trở về đi."

Nói xong, hắn lại hướng Thư Đường vẫy vẫy tay, xoay

người bỏ đi.

Thư tiểu Đường thấy hắn đi rồi, mới thẳng tắp đứng

cạnh cửa khách đ**m nhìn theo bóng dáng hắn, mãi đến khi thân ảnh của hắn biến

mất nơi đầu ngõ, lúc này mới vui vẻ trở về khách đ**m, đi tìm thau nước vẩy chung

quanh để giải nhiệt.

Vân Trầm Nhã qua khỏi con ngõ nhỏ, vẻ mặt tươi cười

chậm rãi biến mất hầu như không còn một dấu vết. Giây lát sau, hắn trầm giọng

hỏi: "Thế nào?"

Tư Không Hạnh tiến lên hai bước, cúi người: "Hồi

công tử, hôm nay tên Thang tiểu nhị kia ở mãi trong phòng không ra. Thuộc hạ đã

lục soát khắp trong ngoài khách đ**m Thư gia, nhưng cũng không thấy được vật gì

có liên quan đến Phương Diệc Phi cả. Chỉ sợ tên Thang tiểu nhị này rốt cuộc là

ai, còn phải đợi điều tra thêm." Ngừng một chút, hắn lại nói, "Mới

vừa rồi Đại công tử dẫn Thư cô nương đi khỏi, thuộc hạ cũng đã thăm dò qua kiến

trúc của khách đ**m Thư gia, phát hiện ra có mấy chỗ có thể bố trí cơ sở ngầm.

Nếu Đại công tử thấy cần thiết, thuộc hạ sẽ phái vài sát thủ mai phục ở đó, nếu

chúng ta và Phương gia xảy ra tranh chấp, đến lúc đó... cũng lợi hơn... Không

làm thì thôi, đã làm thì làm đến cùng."

Vân Trầm Nhã nhíu mày lại, trầm mặc trong chốc lát,

nhẹ giọng nói: "Chọn vài người tay chân lanh lẹ."

Tư Không Hạnh vâng dạ, Vân Trầm Nhã cũng không thèm

nhắc lại. Đi thêm nửa canh giờ, khi sắp đến phủ, chợt Tư Không Hạnh nghe Vân

Trầm Nhã cười một tiếng "Đầu ngã dĩ mộc đào, báo chi dĩ quỳnh dao?"

Nói xong hắn thò tay vào trong rổ, lấy ra một quả đào ném cho Tư Không Hạnh, vẻ

mặt trêu chọc: "Ngươi làm việc đắc lực, thưởng cho ngươi." Nói xong,

Vân vĩ lang phất phất vạt áo bước vào phủ.

Tư Không Hạnh sửng sốt đứng tại chỗ chớp mắt một cái.

Mới vừa rồi, hắn dường như thấy thoáng qua một vẻ cô đơn trong đôi mắt trêu cợt

của Vân Trầm Nhã. Nhưng ý nghĩ này vừa xuất hiện trong đầu, Tư Không Hạnh liền

ra sức lắc lắc đầu. Vân vĩ lang mà biết cô đơn? Vậy còn hiếm lạ hơn là mặt trời

mọc ở hướng tây, chồn làm bạn thân với gà nữa.

Lại nói Vân vĩ lang trở về phủ, Măng Tây và Cải Trắng

đều ngửi được mùi bánh nướng, liền mừng rỡ vui vẻ quẫy đuôi vây quanh hắn. Vân

vĩ lang vốn xem như chuyện không đáng để ý tới, đi thẳng vào thư phòng. Nhưng

một lát sau, cửa thư phòng lại mở, Vân Trầm Nhã thong thả bước ra, vòng ra đại

sảnh tìm lại cái bánh nướng kia, bắt chước điệu bộ của Thư Đường, bẻ từng miếng

từng miếng đút cho Măng Tây Cải Trắng ăn.

Măng Tây Cải Trắng thích chí ăn xong, Vân Trầm Nhã lại

mặt mày suy tư trầm tĩnh, không biết tâm hồn bay đến chỗ nào. Qua một lát sau,

bỗng dưng hắn đứng dậy ra hậu viện, bẻ một nhánh cây bới bới phía đông một

chút, lật lật phía tây một chút.

Có hạ nhân thấy hoa cỏ ngoài hậu viện bị Vân vĩ lang

đào bới không còn ra hình dạng gì cả, liền tiến lên, thật cẩn thận hỏi "Đại công tử đang tìm cái gì?"

Vân vĩ lang vẫn khom thắt lưng, cũng không quay đầu

lại, lục lọi đào bới một hồi, đáp: "Vài ngày trước đây, ta móc một hột đào

trong miệng Măng Tây ra, bảo vứt ra hậu viện này, người nào trong các ngươi đã

làm việc đó vậy?"

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.