Chương 8

Bàn tay mạnh mẽ pha chút ấm áp ấy cứ lôi nó đi từ con đường

này đến con đường khác.Đến khi chuông đồng hồ điểm 12h thì lúc ấy nó và người

đó đã đứng trước màn tuyết phủ trắng xóa.Hình ảnh cô độc ban nãy thay vào là 2

con người đứng trước tòa tháp đúng 12h.Dù không thấy mặt nhưng giọng của người ấy

lại vang lên

_lạnh không???

_lạnh_nó trả lời như 1 người máy được thiết lập chương trình

sẵn

2 bàn tay người đó áp sát lại vừa chà người đó vừa thổi,khoảng

5p' sau người đó áp sát vào 2 má nó.Nó cảm thấy dễ chịu nhưng thân thuộc, sự sống

trong bản thân nó dần như lấy lại.Sau một hồi người đó lấy tay ra nói

_về nhà đi_hình bóng cô đơn ấy quay bước đi nhưng 1 cánh tay

yếu ớt nắm lại

_là.... anh ư_nó cố hắt ra hơi cúi cùng sau đó ngất lịm đi.

Bóng đen ấy quay lại thật nhanh nó đã nằm trên tay người

đó,1 hướng chạy ngược chìu tuyết được diễn ra tại đây.Bệnh viện là nơi đáp của

người đó.Thật nhanh hình ảnh của nó được giao cho bác sĩ,người đó bấm điện thoại

rồi lẳng lặng bỏ đi giữa bầu trai heo hút tuyết rơi.Sau 15p có 1 chàng trai và

1 cô gái bước thật nhanh vào bệnh viện.Người con gái có vẻ hấp tấp người con

trai thì bình thản đến ngạc nhiên.

trước phòng cấp cứu**

_này anh làm chồng kiểu gì thế???_thư quát

_cô bênh cho chị cô nhỉ_hắn ==>>ck của nó

_chị tôi chẵng lẽ bệnh anh_nói rồi Thư gục đầu xuống,cả 2 thở

dài mệt mỏi

1 tiếng sau

Bác sĩ bước ra thờ dài,sự mệt mỏi hiện rõ trên khuôn mặt bác

sĩ già.

_bác sĩ chị tôi thế nào???

_cô ấy đi ngoài tuyết quá lâu nên bị viêm phổi do quá lạnh,người

nhà cứ an tâm chúng tôi đã cho túi phun hơi nóng bên cạnh cô ấy._bác sĩ nói rồi

quay đi.

Thư thở dài rồi cùng hắn quay vào phòng nó.

Thư ngồi nhìn nhỏ em của mình mà lòng đau như cắt,1 giọt nước

mắt khẽ rơi trên đôi mi cong vút của Thư nhưng hình ảnh đó đã bị hắn "chụp

hình".

_tôi nhớ mẹ cô nói cô quậy phá và giống con trai lắm mà sao

dễ khóc vậy

_chẵng liên quan đến anh,tôi về ở lại đó đi đồ tồi_thư nói rồi

bỏ ra về.

_"đồ tồi"_hắn nhắc lại rồi nhếch mép.

Nhìn về phía nó đang nằm,hắn cảm thấy nó quá ương bướng và

hay cãi lời,hắn nói khẽ

Cuộc chơi còn dài đấy ngốc sau đó hắn bỏ đi xuống căn-tin.

giấc mơ*

Tiếng chuông đồng hồ điểm 12h,từng cơn gió se lạnh làm nó phải

rùng mình,nó nhìn xung quanh chẵng thấy lấy 1 bóng người nhưng không con mắt nó

đã dừng lại ngay mặt đồng hồ,có 2 bóng người đang đứng.nó tiến lại.Thành như cả

2 người họ không thể thấy nó,nó chỉ nghe thấy tiếng _lạnh không???

lạnh

Nó nghe tiếng hỏi và tiếng trả lời rất quen thuộc,nó nghe giọng

cô gái như 1 con búp bê biết nói.Nó nhìn thấy người con trai có mái tóc bay bay

trong gió nhìn rất quen,nó nhìn người con trai, 2 bàn tay người con trai áp sát

lại vừa chà người đó vừa thổi,khoảng 5p' sau người đó áp sát vào 2 má của người

con gái.Tiếng nói trong trẻo ấy lại vang lên

_về nhà đi_hình bóng cô đơn ấy quay bước đi nhưng 1 cánh tay

yếu ớt nắm lại

_là.... anh ư_tiếng cô gái ấy yếu dần.

Nó lắp bắp nói theo _là..anh đúng rồi..em biết là anh mà_nước mắt nó cứ thế tuôn

ra.Nhưng nó kịp nhìn thấy cô gái ấy ngã xuống và bóng đen quay lại đưa cô gái

đi.Nó cô đi theo nhưng giông tố và tuyết làm nó không thể bước tiếp.Nó cứ lắp bắp

_là ...anh xin... đừng đi_Nó nói như thể sắp mất 1 vật gì rất

quan trọng với nó.Nhưng nó thấy tuyết bắt đầu rơi rơi rất nhiều sau đó nó rất

đau đau khủng khiếp và nó nhắm mắt lại.

***kết thúc

Nó mơ màng nhận ra nó đang nằm trong căn phòng xung quanh là

màu trắng,nó thấy rất ấm.nó nghe tiếng.

_nhớ tới thằng nào mà xin anh đừng đi thế_giọng hách dịch của

chồng nó vang lên,đúng là ông chồng này không mún nó nghỉ ngơi mà

_nhớ ai thấy ai mặc tôi xì_nó xì một tiếng rồi thiếp lại.

NHưng thành như 1 vật mềm mỏng và ươn ướt đang nằm trên

khuôn mặt nó,Đơ 10 giây tỉnh táo nó phát hiện hắn đang hôn nó,chiếc môi hắn cứ

thế cuộn vào môi nó,nó định đáp trả nhưng nó nghe mùi dâu của cây son mà đàn bà

kia đã dùng.Máu điên trong người nó nổi lên.Đẩy hắn ra

Chát

_Nói cho anh biết đừng bao giờ dùng chiếc môi mà từng hôn cả

chục người ấy đụng vào tôi_nó nói rồi,nó quay qua kia nằm,cơn đau trong tim nó

dồn về hình ảnh từ ngày về nhà hắn tới giờ,nó nằm mà nước mắt cứ thế mà tuôn.

Phặt

Hắn kéo nó nằm dậy,bây giờ nó như 1 đứa trẻ không được kẹo,cứ

ngồi thế trong lòng hắn mà òa khóc mặc cho các chị y tá vừa tức và nhìn mình.hắn

lấy chiếc khăn tay lau nước mắt cho nó,vỗ vỗ nhẹ lưng,sau 1 hồi thấy không động

tĩnh gì hắn đặt nó nằm xuống.Hắn đắp mềnh cho nó rồi cũng qua giường kế bên ngủ

lun.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.