Chương 7

Thư nheo nheo mắt hỏi tên con trai trước mắt mình

_anh là ai???

Hắn ngạc nhiên chẵng là mới 10p' nó bị mất trí nhớ sao?không

có lẽ nó đang giở trò với hắn

_này tự kỉ đừng "bơ" tui như thế!đừng tưởng chọi

cuốn sách vào đầu tui rồi để yên nhé

_chết rồi chẳng là con Nhi lại gây chuyện hả chời_Thư đang

lúng túng không biết làm sao thì Nhi đằng sau chạy lại vỗ vai Thư cái Bộp

_này chị 2 làm em tìm nảy giờ_nhi thở hồng hộc

_em em xem hắn ta là ai kìa_thư chỉ tay về phía hắn

Lúc này nhi mới để ý đến kẻ trước mắt chị mình,không ngờ đó

là hắn,hắn cũng nhìn chăm chăm vào nhi và thư = một ánh mắt vừa lạnh vừa khó hỉu

_rốt cuộc là chuyện gì_hắn hỏi

_đây là chị tôi,cấm anh đụng đến chị ấy_nhi nói

Lúc này hắn mới có dịp nhìn kĩ 2 chị em họ ,thật khó nhận ra

đâu là chị đâu là ai nhưng hắn vẫn thấy được sâu trong ánh mắt nhi là sự tinh

nghịch,lóc chóc còn trong thư là sự mềm mại,dịu dàng.Hắn nhếch mép rồi nói

_thì ra 2 cô là chị em

_thì sao???

_chẳng có gì nhưng tôi sẽ tìm ra bí mật các cô_hắn nói rồi

quay đi.Thật sự níu như chị em sinh đôi bình thường thì chẳng có chuyện gì

nhưng đằng này vết thương trên đầu 2 đứa y hệt nhau cứ như nó đang che giấu điều

gì đó

_nhi à....chị sợ lắm

_chị à có gì đâu đừng quan tâm tên khùng đó!đi thui_nói rồi

nhi kéo thư bỏ đi xuống can-tin.không quan tâm lại gốc cây đằng sau có 2 kẻ đã

nghe thấy câu chuyện không đầu không đuôi này

sau gốc cây*

_bí mật?con này có bí mật gì chứ_1 con nhỏ

_theo em thấy có gì không bình thương ở đây đó chị_1 con

khác

_phải điều tra nó thôi_nói rồi 2 đứa cười nụ cười man rợ,đó

chính là Mỹ Linh và 1 con nhỏ trong fan clup của Tuấn Anh.

nhà

Nó đi về nhà với tâm trạng khá mệt nhưng thôi,nó zô nhà định

đi lên lầu thấy chợt nhớ xuống bếp lấy li nước uống rồi lên.Nó chuẩn bị lên cần

thang thì thấy bà quản gia đứng ngay cầu thang nét mặt xanh lè như tàu lá chuối.Nó

thấy bất an nên hỏi _này bà sao thế ạ???

Bà giật mình quay lại.

_à à cháu có thể ra ngoài vườn tưới cây giùm bà được

không???

_nhưng trời đang nắng! thui cháu lên lầu đây_nó toan đi

nhưng bà nắm tay kéo lại bằng ánh mắt van xin.

Nó càng tức muốn biết chuyện gì ở trên đó,nó toan đi lên.Tới

trước của phòng tân hôn (nó chưa cưới nhen chỉ chuẩn bị để mai mốt cưới thôi)

nó nghe tiếng lục đục trong phòng sau đó là vài tiếng rên nhỏ.*lưu ý bà kon trước

khi đọc tiếp hãy kiểm tra độ tuổi nhé. 15 đấy cảnh báo òi đó*.

Nó thấy lòng nóng bừng bừng như lửa đốt,bàn tay nhỏ run run

của nó đẩy nhẹ cửa bước vào.Cảnh tượng trước mắt làm nó giật bắn mình sau đó từng

giọt nước mắt thay nhau chảy trên khuân mặt nó.Người đàn bà nằm dưới hắn thì nằm

trên,những tiếng rên của bả làm cho nó đau lắm,nó quát

_2 người đang làm cái trò gì vậy

Lúc này họ dừng lại nhìn nó,bà đàn bà thì e ngại con hắn thì

nhìn nó = ánh mắt bực mình.

_đây là chổ sau này tôi sẽ ở đấy

_thì sao nó vẫn thuộc nhà của tôi

_vậy mà tối qua anh nói anh chỉ dẫn qua những phòng khác_đến

lúc này nó thật sự đã vỡ òa trong "biển mặn".Nhưng hắn có quan tâm

hay chạnh lòng đâu

_cái đó là phòng tôi còn đấy là phòng thừa cô nghe rõ chưa_hắn

quát_bây giờ mời cô đi ra đóng cửa lại

" phòng thừa" tim nó như ai xát muối vậy,hắn xem

phòng tân hôn mình như phòng thừa,nó nghĩ bây giờ nó ở đây như kẻ thứ 3 giữa hắn

và người tình.Nó như người vô hồn bước ra khỏi cửa đóng cửa lại,nó bước đi

nhưng đằng sau vang lên

_anh à cô ta là vợ anh à

_không chỉ là sắp thui anh hành hạ riết sẽ bỏ đi thui_sau đó

hắn và người đàn bà típ tục làm những trò ô quế.

Nó bước đi xuống cầu thang như những người khôn hồn,nước mắt

lả chả đầy trên khuôn mắt nó,nó bước ra khỏi của bà kịp nắm nó lại.

_cháu à cháu đi đâu thế

_bà đừng nắm cháu nữa cả bà cũng cản cháu lên bắt gặp anh

ta,cháu không tin ai bất cứ trong căn nhà này nữa.Nó nói như bao nhiu ấm ức

trong lòng tuôn ra hết,nó gỡ tay bà chạy đi.Nó đã cố mạnh mẽ để mình không khóc

nhưng nước mắt vô duyên kia cứ rơi mãi. (Thông cảm nhen mấy nàng đối với tâm trạng

nó lúc này phải dùng thời tiết này thôi).Tuyết rơi,từng hạt tuyết lạnh buôt

xương đang đáp nhỏ li ti xuống mặt đất,nó vẫn thế vẫn đi và vẫn khóc,những cặp

tình nhân trên phố nắm tay nhau đi dưới tuyết giá lạnh nhưng bên trong tâm hồn

họ vẫn ấm áp.Trên con đường trắng xóa lúc này có 1 bóng người cô đơn lặng lẽ giữa

màn đêm,tay chân nó đã tím ngắt nhưng nó không muốn trở về nhà lúc này.1 hình ảnh

cô độc giữa bóng đêm vô tận và xen chút trắng xóa của tuyết vẫn thế bước đi

nhưng nhanh chóng có 1 bàn tay mạnh mẽ lôi hình ảnh ấy đi trong cái giá buốt của

tuyết.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.