Chương17: Kỳ lạ , rất kỳ lạ

Nghiêm Túc về nhà , phát hiện ông Nghiêm cười đến đáng sợ .

“ Ông nội …… ông có chuyện gì vui thế?”

Ông Nghiêm cười nói : “ Nghe nói hôm nay có người đến náo loạn công ty … Còn

giống như là người bảo vệ trung thành của cháu dâu ?” Tiểu Túc à , tình địch của

con không ít đấy!”

Mặt Nghiêm Túc không chút thay đổi , hừ lạnh một tiếng : “ Tình địch ? Con

không có tình địch .”

“ Cũng đúng , so với bọn họ , cháu đích tôn của ta thông minh hơn , đương

nhiên con không thèm để ý tới bọn họ . Cháu trai ngoan , rất tự tin ! Tranh thủ

đoạt lấy Tiểu Đan Thuần đi , sau đó sớm sinh ra bé cưng cho ta bế.”

Anh đối với người xấu xí kia một chút hứng thú cũng không có .

“ Cháu trai à , không phải ta đã nói với con là , nhìn người không thể chỉ

nhìn bề ngoài , huống hồ , cháu chưa nhìn kỹ Đan Thuần …” Ông Nghiêm ngầm gợi ý

, đáng tiếc Nghiêm Túc không chịu hiểu !

“ Con đã về!” Trữ Đan Thuần đẩy cửa đi vào , thấy Nghiêm Túc cùng Ông Nghiêm

ngồi ở ghế , ánh mắt nghịch ngợm chớp chớp , nảy ra ý hay .

Cô yên phận đi đến trước mặt Nghiêm Túc : “ Thiếu gia , tôi về muộn …”

Nghiêm Túc ngẩn ra , cô ta uống nhầm thuốc gì à?

Ông Nghiêm hung hăng trừng mắt Nghiêm Túc : “ Nó là vợ cháu , cháu bắt nạt

nó làm gì ! Còn bảo nó gọi cháu là thiếu gia?”

Nghiêm Túc hiểu được cái này , cô ta muốn hãm hại anh !

Shit !

Trữ Đan Thuần đạt được mục đích , vui hớn hở nhìn người nào đó giận mà bộ

dáng không thể giậm : “ Đến giờ ăn cơm , con đi giúp vú Lâm một tay .”

Nếu cô không chạy nhanh , sớm muộn bị người nào đó dùng ánh mắt g**t ch*t

!

Trên bàn cơm , ông Nghiêm ngồi ở giữa , hai người ngồi mặt đối mặt với nhau

. Trữ Đan Thuần ăn mấy miếng cơm , liền rũ tóc xuống chán vài cái , bởi vì muốn

chắn tầm mắt kia …

Vú Lâm tiếp thu ánh mắt ý bảo của ông Nghiêm , cầm khăn mặt ẩm ướt đi đến

trước mặt Đan Thuần : “ Tiểu Thuần , con xem , đồ ăn dính ở trên miệng .” Nói

xong , còn ‘ Hảo tâm’ lau chùi cho cô .

Trữ Đan Thuần đang cố gắng ăn hết món tôm chiên , cho nên á khẩu .

Nghiêm Túc lại ngây ngẩn cả người , anh … anh … quả thực không thể tin được

, cô ta ….

So với phẫu thuật thẩm mỹ còn nhanh hơn …..

Trữ Đan Thuần cảm giác được có ánh mắt dừng lại trên người mình , ngẩng đầu

lại phát hiện Nghiêm Túc mở lớn miệng , trêu ghẹo nói : “ Anh muốn ăn ruồi bọ

à?”

“ Hả? …” Nghiêm Túc không rõ , trong nhà làm sao có ruồi bọ được , huống chi

anh làm sao có thể ăn , lưỡi anh cũng đầu có dài như lưỡi ếch !

“ Miệng anh mở lớn như vậy , tôi nghĩ anh muốn ăn ruồi bọ.”

Nghiêm Túc hung hăng trừng mắt cô , lại phát hiện làn da chỗ bị lau thật

trắng .

Kỳ lạ , thật kỳ lạ .(HNN:da chị vốn trắng mà)

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.