Chương16: Quân đoàn thiếu niên

Nghiêm Túc ngồi trong văn phòng đang xem một phần trong bản hợp đồng, nhưng

anh lại ngủ gật , đầu gật bên này , gật bên kia … rốt cuộc “cạch” một tiếng ở

trên bàn .

Anh cau mày , xoa cái trán đau . Tối hôm qua bị cô ta đá một cước , thật sự

là tàn nhẫn , cho tới bây giờ cái thắt lưng vẫn còn đau! (HNN:ây ây cái này mờ

ám à nhaliếc nhìn sư phụ) Đau thì không nói làm gì , còn lại bản thân không

nghỉ ngơi tốt , sáng nay gấp gáp vừa uống cà phê vừa chạy vài toilet mà vẫn chưa

hết buồn ngủ.

Cô ta đúng là khắc tinh ! Đụng tới là không có chuyện tốt .

“Lão đại … có người tìm …” Thư ký Dương mở cửa , thấy bộ dáng anh nghiến răng

nghiến lợi , khẽ run . Chậc , lần đầu tiên thấy Nghiêmlão đại tức như vậy.

Nghiêm Túc nghe tiếng , lập tức bỏ dáng điệu cũ : “A , người nào ? Chuyện

gì?”

Thư ký Dương một bên âm thầm than tiên sinh biến đổi sắc mặt thật nhanh , một

bên trả lời : “Học sinh, tìm ngài …” l**m môi , nhỏ giọng nói: “ Tính sổ …”

Anh không rõ , lão đại cùng đám học sinh kia có thù hận khi nào ?

Căn bản Nghiêm Túc không nghe vế sau anh nói , còn tưởng rằng đến nhận lời

mời . Bởi vì bình thường sinh viên vừa tốt nghiệp cũng hay đến xin làm thực tập

sinh. Anh buông hợp đồng ra , dù sao cũng không có tâm trạng xem , đi gặp mấy

học sinh này để thả lỏng vậy !

“Dẫn đường.” Ra lệnh một tiếng , thư ký Dương một bên cầu nguyện cho lão đại,

một bên ở phía trước dẫn đường , một bên bội phục . Thật không hổ là lão đại ,

dũng cảm đối mặt với đám khiêu khích !

———-

“Anh ta , ngày hôm qua dám bắt nạt chị Đan Thuần !” Tả Khâu minh thấy Nghiêm

Túc đi ra , vội hướng đoàn người hô .

————-

Một mình cậu không đấu lại được người này , nhưng cậu có thể kêu một đám

người đến !

Nghiêm Túc dựng lông mày , nhìn đoàn người thiếu niên trước mặt , nhất là

thiếu niên đi đầu kia . “Tôi mặc kệ anh là ai , dù sao không cho phép anh bắt

nạt Đan Thuần.”

“Đan Thuần là đàn chị của chúng tôi , muốn bắt nạt chị ấy , chúng tôi không

buông tha anh!”

“Đan Thuần là nữ thần của tôi , anh tuyệt đối tuyệt đối không được bắt nạt

cô ấy!”

“Chúng tôi là hộ vệ trung thành nhất , anh bắt nạt cô ấy chính là bắt nạt mọi

người chúng tôi !”

……………………

Trước mặt Nghiêm Túc là một mảng đen , anh nhìn không ra cô gái ngu ngốc kia

lại tốt như thế nào mà còn có nhiều “cây si” bảo vệ thế ?

Trầm mặc lúc lâu , anh quyết định giả bộ : “Tôi không bắt nạt cô ta, cô ta

bắt nạt tôi .”

Ồ.

Toàn trường im lặng .

“Các cậu xem …” trong lòng anh đắc ý , chỉ vào cái trán sưng đỏ của mình : “

Cô ta đánh tôi.”

Đoàn người bán tín bán nghi

“Hơn nữa , mắt tôi còn có một vòng đen , đúng không ?” Kia rõ ràng là kết

quả một đêm không ngủ .

Đoàn người tin giống như không tin .

“Cô ta còn đạp tôi một cước.” Chuyện này tuyệt đối là thật !

Đoàn người không lên tiếng , bọn họ cũng biết , Đan Thuần mà tức giận thì sẽ

đánh người .

Nghiêm Túc mừng thầm , xem ra gừng vẫn là cay . Đáng tiếc !

“Vì sao Đan Thuần không đánh tôi …. Híc … Tôi thật hâm mộ anh …”

………

Nghiêm Túc hết chỗ nói , cô gái xấu xí như thế mà có người hoa nghênh ? Còn

hâm mộ ?…

Chỉ cần một quyền thôi rõ ràng thật sự tơi tả lắm rồi!

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.