Chương 17: Một khúc chấn động Thiên Hạ

Uyển Vân cũng không để

tâm đến mọi người mà động tác trên tay bắt đầu nhẹ nhàng lướt trên dây đàn,

cũng giống như lần trước, nàng làm thật chậm, nhưng bên cạnh không ai lại có

thể thấy được rốt cuộc nàng có chạm vào dây đàn hay không ???.

Âm thanh của tiếng đàn từ

từ vang lên, nhưng trái ngược với tiếng đàn lần trước, khi Uyển Vân thi triển

tại cuộc thi thơ, lần này tiếng đàn chỉ có một chữ ‘lãnh’. Tiếng đàn làm cho

mọi người cảm thấy như đang đứng giữa mùa đông đầy tuyết, chứng kiến cảnh tuyết

rơi tuyệt đẹp của đỉnh Thiên Sơn, cảm nhận bầu không khí lạnh buốt của mùa

đông, nhưng điều làm mọi người chú ý chính là Uyển Vân chỉ dùng một tay để gãy

đàn, tay còn lại vẫn đang cầm tiêu , nhưng chưa sử dụng.

Một tay mà có thể thi

triển cầm nghệ đến mức này, khiến cho mọi người giờ phút này suy nghĩ, liệu có

thể có khả năng Quận chúa thật sự một mình cầm tiêu song tấu thành công hay

không ???.

Đang lúc mọi người còn

đang trầm ngâm, thì tiếng đàn lại thay đổi, như cơn gió xuân thổi nhẹ, đồng

thời lúc này tiếng tiêu lại vang lên, hoà cùng tiếng đàn, hơn nữa phối hợp một

cách vô cùng nhịp nhàng, hoàn toàn phát huy cảnh giới tối cao cầm tiêu hợp

nhất, làm cho mọi người không khỏi trợn mắt há hốc mồm.

Tiếng đàn hòa tiếng tiêu,

tạo nên bầu không khí của mùa xuân đầy vui nhộn ấm áp, lan tỏa trong không khí

giờ đây như có thêm mùi hương của hoa mai, hoa đào, làm cho mọi người như đang

đứng giữa rừng hoa mùa xuân, tận hưởng làn khí tràn đầy sức sống mới.

Sau một lúc, tiếng đàn

lại thay đổi, tiếng tiêu cũng trầm đi, cái ấm áp mùa xuân bắt đầu chuyển sang

cái nóng bức mùa hè, nhưng không phải cái nóng khô cằn, mà là cái nắng dịu nhẹ,

hương hoa mùa xuân dần bị thay thế bằng hương thơm thánh khiết của hoa sen đang

nở rộ giữa mùa hè, làm cho mọi người lại có cảm tượng như giờ đây đang đứng

giữa Tây Hồ ngắm cảnh liên hoa.

Khúc nhạc cứ trầm bổng du

dương, sau đó dần dần chuyển sang nhẹ hẳn, bầu không khí mùa hè như thay thế

bằng cái mát dịu của mùa thu, tiếng tiêu trở nên trong trẻo hơn, hòa cùng tiếng

đàn khiến nó giờ đây giống như tiếng suối róc rách đang nhịp nhàng theo dòng

chảy, bầu không khí mùa thu lại một lần nữa bao trùm toàn đại điện, kèm theo đó

là hương hoa cúc tỏa nhẹ, làm cho mọi người đều cảm thấy thư thái tâm hồn.

Mọi người đều như thể bị

hút hồn, hòa theo tiếng đàn tiếng tiêu, trầm luân như không thể nào dứt ra

được, ngay cả Lăng Mộng Yên cùng Tường phi, Nhã phi cũng đều không ngoại lệ.Giờ

đây cả đại điện chỉ còn tiếng đàn tiếng tiêu là tồn tại, bầu không khí cũng thay

đổi theo nó, khiến cho mọi người nhất thời trầm ngâm, không ai nói được lời

nào.

Khúc nhạc kết thúc, Uyển

Vân nhẹ nhàng dừng tay, đưa mắt nhìn mọi người trong đại điện, giờ phút này mọi

người ai cũng vẫn còn chìm vào không gian như say như túy của khúc nhạc vừa

rồi, nhìn vẻ mặt mọi người ai cũng đều thỏa mãn, như thể vừa thực hiện được

nguyện vọng lớn nhất của đời mình.

Điều này khiến Uyển Vân

vô cùng vừa lòng, đây chính là điều mà nàng mong muốn, kết quả này hoàn toàn

nằm trong dự tính ban đầu của nàng, xem ra năm xưa nàng bỏ công theo anh bạn

giáo sư nghiên cứu nhạc cung đình của mình học âm luật, cùng điều khiển nhạc

khí là điều hoàn toàn chính xác, hôm nay quả thật là có đất dụng võ rồi.

Nói ra cũng thật đa tạ

mấy người bạn của nàng, nếu năm xưa, họ không vì hưng trí nhất thời, mà lôi kéo

nàng học nhạc khí, nghiên cứu thơ ca, các loại hình kinh doanh trong thương

giới, thậm chí là trận pháp cùng cách hành quân đánh trận của người xưa cũng

bắt nàng tham khảo, thì hôm nay nàng thật sự không biết phải làm sao mà đối phó

chuyện này nữa, tất cả những kiến thức đó đều được tích lũy qua ngàn năm của

nhân loại, thì đương nhiên không thể dùng mức độ kiến thức bình thường để so

sánh rồi.

Nhưng bây giờ nàng lại

không thể đích thân cảm tạ họ, mà chuyện nàng có thể làm duy nhất cho họ chính

là thay họ cầu nguyện, hy vọng họ ở quê nhà có thể gặp nhiều thuận lợi, tìm

được hạnh phúc của mình.

Người đầu tiên trong đại

điện lấy lại tinh thần chính là Hiên Viên Vũ, giờ phút này y nhìn chăm chú vào

Uyển Vân đang thất thần ngồi trên vũ đài, dù không biết nàng nghĩ gì, nhưng y

có thể khẳng định nàng hiện giờ đang đau buồn, không hiểu so như vậy y lại có

cảm giác lòng của mình khó chịu vô cùng, y thà rằng nàng cứ cùng y đấu trí,

‘mắng chửi’ y, hoặc so chiêu với y, chứ y không thích nàng như thế chút nào, vì

nàng chỉ thích hợp cười, chỉ khi cười nàng mới là đẹp nhất, và cũng chỉ khi

nàng cười, mới khiến lòng y vui vẻ nhất, hạnh phúc nhất.

Mọi người sau khi lấy lại

tinh thần thì bắt đầu vỗ tay hoan hô, tiếng hoan hô vang dội cả đại điện, ngồi

bên trên thái hậu cùng Tiểu Điệp không khỏi thở phào nhẹ nhõm, lần này họ thật

sự bị Uyển Vân khiến cho đau tim, cứ nghĩ nàng sẽ không làm được, đến lúc đó

trước mặt sứ thần sẽ mất mặt, đây là việc rất không hay.

Bên kia Tường phi, Nhã

phi, cùng Lăng Mộng Yên thì tức giận tái cả mặt, nhưng không thể nói được lời

nào. Thái hậu nhìn thấy biểu hiện của Tường phi cùng Nhã phi như thế không khỏi

nhíu mày, cứ nghĩ rằng ít ra trong hậu cung còn được ba vị quý phi hiền lương

thục đức, nào ngờ giờ đây chỉ còn duy nhất Điệp phi, ngay cả Tường phi cùng Nhã

phi nổi tiếng không xen vào chuyện hậu cung, suốt ngày chỉ trốn trong tẩm cung,

nhưng xem ra giờ đây tính tình hoàn toàn thay đổi, đã trở thành kẻ vì đạt được

quyền lực mà bất chấp thủ đoạn, thậm chí là ghen tỵ lung tung, rốt cuộc là cái

gì đã khiến cho hai nha đầu ngoan ngoãn thay đổi như thế chứ ??? Thái hậu không

khỏi đau lòng nhìn họ.

“hảo, Vân nhi, một khúc

này của muội tuyệt đối là ‘Tự Cổ Chí Kim Duy Ngã Độc Tôn’, thế gian ‘Độc Nhất

Vô Nhị’, tuyệt không ai có thể sánh bằng” ngay cả Hiên Viên Trạch ngồi bên trên

cũng không nhịn được mà tán thưởng.

Y vui mừng không chỉ vì

mình có một muội muội tài giỏi, mà còn vui mừng vì Nguyên Niên có được một Quận

chúa kỳ tài, chuyện ở hội thi thơ hôm trước y cũng đã được biết, có thể nòi sau

khi nghe xong y rất kinh ngạc, còn bán tín bán nghi, nhưng hôm nay thì y tuyệt

đối tin tưởng, chỉ dựa vào điểm này, có thể khiến cho Tam quốc còn lại đều phải

ghen tỵ, nên biết Tứ quốc so sánh nhau, không chỉ ở binh lực, hay mức độ giàu

mạnh của đế quốc, mà còn về nhân tài.

Thử hỏi ‘Thiên Cổ Tuyệt

Đối’ mà tất cả tài tử cùng nhân tài của Tứ quốc đều không đối được, một khúc

tuyệt luân ‘Độc Nhất Vô Nhị’, mà Tứ quốc không ai có thể gãy được, vậy mà trong

mấy ngày đều do nữ tử trước mặt này hoàn thành, thử hỏi làm sao y có thể không

hãnh diện cho được.

Y có thể khẳng định qua

hôm nay, ba từ Nhan Uyển Vân sẽ càng được lan rộng hơn khắp Tứ quốc, không ai

không biết, đến lúc đó Nguyên Niên quốc sẽ không chỉ có một Hiên Viên vũ, mà

còn có thêm một Nhan Uyển Vân khiến Tam quốc còn lại cho dù mơ cũng không có

được.

“hoàng huynh quá khen,

Vân nhi bêu xấu” Uyển Vân cười nhẹ thi lễ, sau đó quay trở về chỗ ngồi. Đúng

lúc này thì nàng lại bắt gặp ánh mắt của Hiên Viên Vũ đang nhìn nàng, y mỉm

cười ôn nhu, trong mắt lộ ra khôn cùng sủng nịnh. Điều này làm cho Uyển Vân

không khỏi tim đập nhanh, nhưng sau đó nàng cố gằng trấn định lại, chuyển người

cố gắng không để ý đến hắn, nhưng ai kia thì dường như không để tâm đến việc này,

vẫn tiếp tục dùng ánh mắt nóng bỏng đó nhìn nàng, khiến cho trong suốt bữa tiệc

còn lại Uyển Vân luôn cảm thấy mất tự nhiên.

Bên kia, Thái tử Thác

Ngân Thượng Quan Lân từ nãy giờ vẫn không rời tầm mắt khỏi Uyển Vân, dường như

y đang suy nghĩ gì đó, nhưng không phải là kinh diễm, mà là tính toán, nhưng

lại không hề có chút sát ý, ngược lại còn tồn tại một tia nhu tình say đắm, còn

Thượng Quan Ngọc thì lại ngở ngàng thất thần, như chìm vào ký ức của quá khứ,

vì vừa rồi khi Uyển Vân gãy khúc nhạc kia, thì nàng dường như đã nhận ra nó,

thủ khúc ‘Giang Sơn Bốn Mùa Như Gấm Hoa’, đối với người khác, có lẽ không biết,

nhưng nàng thì lại rất quen thuộc, điều này không khỏi làm cho nàng nghĩ đến

một khả năng, không lẽ…

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.