Chương 16: Bích ngọc phong thiên

“đến Vân nhi, món này rất

ngon, nên ăn nhiều một chút” Hiên Viên Vũ cũng không để tâm đến ánh mắt của mọi

người, mà vẫn tiếp tục công việc gắp từng món một bỏ vào bát của Uyển Vân.

“Hiên Viên Vũ đừng diễn

trò nữa” Uyển Vân lúc này thật sự rất bực, nên lợi dụng lúc mọi người không chú

ý, mà tiến lại gần nói nhỏ vào tai Hiên Viên Vũ.

“Vân nhi, ta thật sự

không ngờ, thì ra nàng lại đối với ta ‘yêu thương nhung nhớ’ đến trình độ này a

!!” Hiên Viên Vũ vốn không để tâm đến lời ‘cảnh cáo’ của Uyển Vân, vẫn tiếp tục

trêu chọc nàng.

Huống hồ khi Uyển Vân

tiếp cận gần hắn, thì lại khiến hắn có thể ngửi được hương thơm nhẹ trên người nàng,

đây không giống với bất kỳ loại hương hoa mà các tiểu thư khuê các thường dùng,

nó nhẹ nhàng, nhưng thanh nhã, làm cho người ngửi nó có cảm giác vô cùng dễ

chịu, điều này khiến cho Hiên Viên Vũ trong lòng hiện lên suy nghĩ, ‘nếu cả đời

có thể ở cạnh nàng, gửi được hương thơm tự nhiên trên người nàng thì tốt biết

mấy’.

Đột nhiên, Hiên Viên Vũ

cũng bị suy nghĩ của bản thân làm cho khiếp sợ, ngay từ đầu y chẳng qua chỉ

muốn trêu ghẹo Uyển Vân, vì y phát hiện mỗi khi nàng tức giận, gương mặt nàng

cứ hồng nhuận lên, trông rất đáng yêu, khiến cho y không tự chủ được muốn ngắm

nhìn, nên y mới chủ động làm ra những hành động khiến nàng tức giận. Nhưng với

suy nghĩ vừa rồi xuất hiện trong đầu mình, thì lại làm cho y trong chốc lát

phải thay đổi mọi tình cảm, cùng lúc đó cũng phải sắp xếp lại mọi kế hoạch ban

đầu, dù điều này từ trước giờ y không thích chút nào, nhưng không hiểu sao lần

này y lại còn rất vui lòng bắt đầu lại lần nữa.

Uyển Vân nghe xong lời

Hiên Viên Vũ thì nhìn lại, lúc này mới phát hiện tư thế của mình hiện giờ chẳng

khác nào đang ‘yêu thương nhung nhớ’ hắn, giống như một tiểu nữ nhân đang làm

nũng với người trong lòng, nên nàng lập tức dời đi, chỉnh trang ngồi ngay ngắn

lại, nhưng hành động của nàng vừa rồi đã bị tất cả mọi người ở đây nhìn vào

trong mắt.

Bây giờ mọi người trong

điện đều có suy nghĩ khác nhau, có người cho rằng Tứ vương gia chưa bao giờ để

cho nữ nhân chủ động tiếp cận mình gần như thế, nhưng lần này lại ngoại lệ, hơn

nữa bộ dáng còn rất hưởng thụ, xem ra Tứ vương phủ sắp có chuyện vui rồi đây.

Có người thì lại thất vọng vì bây giờ xem ra Tứ vương gia đã tìm được Tứ vương

phi tương lai rồi, vì vậy xem ra chỉ còn hy vọng vào vị trí trắc phi hay thị

thiếp nữa thôi, nhưng trong số đó lại có một ánh mắt ghen ghét cùng đố kỵ đang

hòa lẫn vào mọi người nhìn chằm chằm vào Uyển Vân, như thể muốn ăn tươi nuốt

sống nàng vậy.

Hiên Viên Vũ trong nhất

thời không còn ngửi được mùi hương yêu thích, dù có chút mất hứng, nhưng y vẫn

tỏ vẻ không có gì, mà vẫn tiếp tục công việc phục vụ mỹ nhân của mình.

Lúc này trên vũ đài, lại

có thêm một nữ tử lên đài, và người này không ai khác, chính là nữ nhân vừa bị

Uyển Vân đánh bại trong cuộc thi cầm nghệ, tiểu thư Hộ bộ thượng thư, Lăng Mộng

Yên.

Lăng Mộng Yên hôm nay một

thân lam y nhẹ nhàng, dáng điệu thướt tha, trông rất mảnh mai yếu đuối, khiến

cho rất nhiều nam nhân nhìn vào đều muốn ôm vào lòng bảo hộ, tuy nhiên trong

đại điện vẫn có nhiều nam nhân ngoại lệ.

Nàng tao nhã bước lên vũ

đài, bên cạnh nha hoàn thân tín lập tức đặt lên bàn một chiếc cầm bằng gỗ đàn

hương, chỉ cần người trong nghề vừa nhìn đã biết đây là cầm quý, nha hoàn sau

đó lui ra đứng phía sau, còn Lăng Mộng Yên thì bắt đầu khẩy nhẹ đầu ngón tay

trên dây cầm.

Âm thanh thánh thót du

dương ngay lập tức vang lên, như mê mẫn tâm hồn, khiến người say mê, nhất thời

cả đại điện đều im lặng, chìm ngập trong tiếng đàn, không một ai dám quấy

nhiễu, Lăng Mộng Yên động tác vô cùng mềm nhẹ, hôm nay chính là cơ hội để nàng

rửa mối nhục lần trước, nên nàng tuyệt không bỏ qua, nhất định phải cố gắng hết

sức.

Tiếng đàn kết thúc, cả

đại điện như yên lặng, cũng không biết ai bắt đầu trước, sau đó cả đại điện đều

vang lên tiếng hoan hô tràn ngập.

“Mộng Yên bêu xấu” Lăng

Mộng Yên lễ phép nhẹ giọng.

“Lăng tiểu thư quả nhiên

cầm kỹ hơn người” Nhã phi ngồi trên cao khó được mở miệng khen tặng.

“Nhã phi nương nương nói

đùa, nếu nói về cầm nghệ, Mộng Yên còn thua xa Quận chúa, ai mà không biết,

trong hội thi thơ mấy ngày trước, cầm nghệ của Quận chúa đã vang danh khắp

Thiên Nhật Thành, không người không biết, ngay cả Mộng Yên cũng cảm bái hạ

phong” Lăng Mộng Yên mỉm cười khéo léo nói, nhưng trong mắt lại lóe lên tia

toan tính.

“nga, như vậy bổn cung

cũng muốn được nghe thử một lần để xem thử cầm nghệ của Quận chúa rốt cuộc đạt

tới mức độ nào, mà khiến cho Lăng tài nữ cũng phải mở lời khen tặng” trên kim

lúc này Tường phi cũng phụ họa theo.

Lúc này Uyển Vân bên dưới

bắt đầu chú ý đến hai vị nương nương còn lại ngang hàng với Tiểu Điệp, xem ra

hai người này cũng không hề đơn giản, có thể ẩn mình lâu như vậy, bổn sự xem ra

còn hơn cả ba nữ nhân ngu ngốc kia rồi, thú vị đây.

“đã Tường phi nương nương

lên tiếng, thì bổn Quận chúa đành phụng mệnh vậy” Uyển Vân mỉm cười nhẹ gật

đầu, sau đó phất tay ra hiệu cho cung nữ đang đứng phía sau tiến lại gần, nói

nhỏ vào tai nàng ta vài câu, mọi người chỉ thấy cung nữ đó nhẹ điểm đầu, sau đó

rời đi, còn Uyển Vân thì nhẹ nhàng tiến lên vũ đài.

Trong chốc lát cung nữ

kia đã quay trở lại, trên tay ôm theo một cây cầm, điểm khác biệt so với những

cây cầm được trình diễn tối nay, chính là cây cầm này được làm bằng ngọc, chất

liệu ngọc này xanh biếc, không hề có chút tạp chất, vừa nhìn đã biết hàng

thượng phẩm.

“Phong Thiên cầm” bên

dưới có người am hiểu cầm ngạc nhiên hô lớn, nhất thời cả đại điện sôi trào.

“mấy hôm trước bổn Quận

chúa may mắn giành được Bích Ngọc tiêu trong cuộc thi thơ, vừa hay trong tay

bổn Quận chúa lại có Phong Thiên cầm, đây là do một năm trước một người bằng

hữu tặng cho ta, người trong thiên hạ đều nói, Bích Ngọc cùng Phong Thiên là một

đôi cầm tiêu vương, và vương giả trong nhạc khí, hôm nay bổn Quận chúa mạo muội

dùng chút tài mọn của mình để cho mọi người nghe thử vậy” Uyển Vân mỉm cười nhẹ

lên tiếng.

Sau đó một tay đặt lên

Phong Thiên cầm, một tay còn lại thì cầm Bích Ngọc tiêu vừa lấy từ ống tay áo

ra, nhẹ nhàng đặt lên môi.

Mọi người đều bị hành

động của nàng làm cho khiếp sợ, ‘không lẽ Quận chúa định một mình cầm tiêu hợp

nhất sao, điều này không thể nào, trên đời này không ai có thể làm được như

thế’.

Nhưng bên cạnh đó cũng

không thiếu ánh mắt cười nhạo của mọi người, bên trên thì Hiên Viên Trạch lại

nhíu mày trầm tư, còn thái hậu cùng Tiểu Điệp lại lo lắng vô cùng.

Lăng Mộng Yên cùng Tường

phi, Nhã phi thì lại đắc ý dạt dào, vì cho rằng hành vi của Uyển Vân là vô cùng

ngu xuẩn, đây rõ ràng là tự tìm tử lộ mà, nên cả ba đều ôm tâm tình chờ xem

kịch vui.

Còn bên kia đoàn sứ giả

Thác Ngân thì lại tò mò chờ mong diễn biến tiếp theo, đặc biệt là Thượng Quan

Ngọc, không hiểu sao khi nàng nhìn thấy Uyển Vân lại làm cho nàng có cảm giác

vô cùng quen thuộc, vô cùng thân thiết, điều này thật sự nàng không thể nào

hiểu được ???.

Duy chỉ có một người là

vẫn bình thản như trước, đó chính là Hiên Viên Vũ, vì từ sâu trong lòng mình, y

vẫn luôn tin tưởng, Uyển Vân tuyệt không ngốc mà trước mặt mọi người lại đi

hành động khi mình chưa nắm chắc, nên y tin chắc nàng có thể làm được, chẳng

qua y cũng không khống chế nổi tò mò, mà chăm chú theo dõi, rốt cuộc nàng sẽ

làm nên được kỳ tích gì đây ???.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.