Chương 41: Đạo Của Gió, Đạo Của Vực Thẳm
Không gian hư vô.
Nơi đây không có Huyết Hà, không có Bạo Phong Huyết Vực, không có cả Ma Vực. Chỉ có Nguyên Phàm và Lão Lái Đò, hay đúng hơn là Tiêu Dao Tán Nhân.
Vị tu sĩ trung niên mặc áo bào trắng, khí tức tự do, phóng khoáng như gió trời, lẳng lặng đứng đó. Chín sợi xích pháp tắc, ngưng tụ từ ý chí "Tự Do" của lão, đang trói buộc lấy Nguyên Phàm. Những sợi xích này không siết chặt. Chúng không gây đau đớn. Chúng chỉ đơn giản là... tồn tại, và sự tồn tại của chúng là sự "giải thoát" khỏi mọi ràng buộc.
Chúng đang cố gắng "giải thoát" Nguyên Phàm khỏi chính cơ thể hắn, "giải thoát" hắn khỏi viên Kim Đan, "giải thoát" hắn khỏi Đạo của chính mình.
Nguyên Phàm cảm nhận được điều đó. Đây là một cuộc chiến về Đạo.
Hắn cũng không dùng linh lực. Hắn đứng im. Viên "Tử Linh Vạn Hồn Đan" xám tro trong cơ thể hắn bắt đầu xoay tròn.
"Đạo của ngươi... là tự do." Nguyên Phàm lên tiếng, giọng khàn khàn. "Ngươi tự do khỏi trời đất, tự do khỏi pháp tắc. Ngươi là cơn gió."
"Đúng vậy." Tiêu Dao Tán Nhân mỉm cười, nụ cười hiền lành. "Và Đạo của ngươi... là nhà tù. Ngươi bị 'cơn đói' trói buộc. Ngươi bị 'cái chết' trói buộc. Ngươi thôn phệ vạn vật, nhưng ngươi cũng bị vạn vật thôn phệ. Ngươi không tự do, Huyết Ma Tử."
Nguyên Phàm cúi đầu, nhìn những sợi xích ánh sáng đang quấn quanh mình. Lão nói đúng.
Hắn là kẻ đói khát nhất thế gian. Hắn bị xiềng xích bởi chính bản năng của mình.
"Ngươi nói... ta bị cái chết trói buộc?" Nguyên Phàm đột nhiên ngẩng đầu. "Ngươi đã sai."
"Hửm?"
"Ngươi tự do khỏi sự sống. Nhưng ngươi... có tự do khỏi cái chết không?"
Nguyên Phàm không gồng mình. Hắn không cố gắng phá vỡ xiềng xích.
Hắn chỉ đơn giản là... buông bỏ.
"Tử Vong Pháp Vực."
Một làn sương mỏng, tĩnh lặng, màu xám tro, lan tỏa từ cơ thể hắn.
Nó không tấn công. Nó không thôn phệ. Nó chỉ là... sự kết thúc.
Làn sương xám tro chạm vào những sợi xích "Tự Do" bằng ánh sáng. Ánh sáng không tắt. Gió không ngừng. Nhưng chúng... mất đi ý nghĩa.
Tự do, khi đối mặt với sự kết thúc tuyệt đối, cũng trở nên vô nghĩa. Ngươi có thể tự do bay lượn. Nhưng cuối cùng, ngươi cũng sẽ "chết".
Những sợi xích ánh sáng bắt đầu mờ đi, tan rã.
Đạo của Tiêu Dao Tán Nhân, lần đầu tiên, đã gặp phải một thứ mà nó không thể "giải thoát" được.
Sự "Tự Do" của lão... đang bị "Tử Vong" của Nguyên Phàm ăn mòn.
"Khá lắm." Tiêu Dao Tán Nhân vung tay áo. Hư vô tan biến.
Cả hai quay trở lại bến cảng Huyết Hà Độ Khẩu. Gió bão vẫn gào thét. Lão già vẫn là lão già mặc áo tơi rách, ngồi trên chiếc thuyền cũ nát. Như thể chưa có gì xảy ra.
Nhưng ánh mắt lão nhìn Nguyên Phàm đã hoàn toàn khác.
"Ngươi... còn đáng sợ hơn cả Cổ Thời." Lão thở dài. "Cổ Thời chỉ muốn 'nuốt' mọi thứ. Lão ta là sự tham lam. Còn ngươi... ngươi là sự trống rỗng. Ngươi là sự kết thúc."
"Lão thua rồi?" Nguyên Phàm hỏi.
"Không ai thắng cả. Đạo của ta và ngươi, là hai mặt của đồng tiền." Lão Lái Đò lắc đầu. "Ta không thể 'giải thoát' ngươi. Ngươi cũng không thể 'kết liễu' ta."
Lão đứng dậy, nhìn về phía Huyết Linh Giáo đang chờ đợi ở xa. "Ngươi muốn thuyền. Ta sẽ cho ngươi. Ngươi muốn qua sông, đến Ma Vực Trung Tâm?"
Nguyên Phàm im lặng. Hắn nhìn vào bản đồ trong đầu, ký ức của Quỷ Mẫu. Ma Vực Trung Tâm. Những Ma Tôn Nguyên Anh. Những bữa tiệc lớn hơn.
Nhưng... hắn cũng cảm nhận được. Cơn đói của hắn, sau khi chạm vào Đạo "Tự Do" của lão già, không hề giảm đi. Nó chỉ càng thêm trống rỗng. Hắn nhận ra, dù hắn có nuốt chửng cả Ma Vực Trung Tâm, hắn cũng sẽ không bao giờ no.
"Ngươi không muốn đến đó, phải không?" Lão Lái Đò dường như đọc được suy nghĩ của hắn. "Cơn đói của ngươi... không phải là thứ mà linh hồn có thể lấp đầy."
Lão chỉ tay về phía trung tâm của Bạo Phong Huyết Vực. Nơi mà Huyết Hà dường như đổ vào một cái gì đó.
"Cổ Thời đã đến đây, năm ngàn năm trước. Lão ta cũng đói như ngươi. Lão ta không muốn qua sông. Lão ta muốn đến... đó."
"Đó là gì?"
"Một cái lồng giam. Một bãi rác. Một sai lầm của tạo hóa." Lão Lái Đò nói, giọng nói lần đầu tiên trở nên nghiêm trọng. "Nó được gọi là... Hư Vô Giới. Một khe nứt trong thực tại, nơi ngay cả 'Pháp Tắc' cũng bị nuốt chửng. Nơi không có sự sống, không có cái chết, không có tự do... chỉ có Hư Vô."
Lão nhìn Nguyên Phàm. "Cổ Thời đã thử vào. Lão ta thất bại. 'Thôn Phệ Đạo' của lão ta, khi đối mặt với thứ có thể nuốt chửng cả chính nó, đã sợ hãi. Lão ta đã bỏ chạy."
Tim Nguyên Phàm đập mạnh. Một nơi... nuốt chửng cả pháp tắc?
"Tử Linh Vạn Hồn Đan" trong cơ thể hắn, đột nhiên gào thét lên. Không phải sợ hãi. Mà là... hưng phấn. Nó đang đói. Nó đói một cơn đói điên cuồng, nhắm thẳng về phía khe nứt đó.
"Chiếc thuyền này, Huyết Độ Thuyền," Lão Lái Đò vỗ nhẹ vào mạn thuyền cũ nát. "Nó không phải để vượt sông. Nó được làm từ gỗ của 'Cây Giới Hạn', thứ duy nhất có thể trôi nổi trên dòng sông pháp tắc hỗn loạn."
"Nó có thể đưa ngươi đến cửa của Hư Vô Giới."
Lão nhìn Nguyên Phàm. "Bây giờ, ngươi chọn đi. Một, dẫn đội quân của ngươi đến Ma Vực Trung Tâm, trở thành một Cổ Thời thứ hai, tiếp tục nuốt chửng, cho đến khi bị trời đất vứt bỏ. Hai... từ bỏ mọi thứ, một mình, đi vào Hư Vô Giới, tìm kiếm câu trả lời cho cơn đói của ngươi."
Đây là một sự lựa chọn.
Nguyên Phàm nhìn lại đội quân Huyết Linh Giáo. Ba ngàn Ma tu, hai Hộ Pháp. Cả một đế chế non trẻ. Tất cả là của hắn.
Hắn lại nhìn về phía Hư Vô Giới. Nơi đó có câu trả lời. Hoặc là cái chết tuyệt đối.
Hắn, kẻ đã chết mười bảy lần, kẻ đã nuốt chửng bảy Kim Đan. Hắn sợ cái gì?
"Ta chọn... Hư Vô."
...
Nguyên Phàm quay trở lại bờ.
Đội quân Huyết Linh Giáo lập tức quỳ rạp.
"Giáo Chủ!" Thiết Lang và Hắc Nha bước lên, ánh mắt cuồng tín.
Nguyên Phàm lẳng lặng nhìn hai hộ pháp của mình. Hắn nhìn Thiết Lang, kẻ đã vì hắn mà đột phá Kim Đan. Hắn nhìn Hắc Nha, kẻ đã vì hắn mà xây dựng giáo phái. Bọn họ là những công cụ tốt.
Hắn tháo viên Hồn Châu viên châu chứa đầy linh hồn vật tế khỏi tay Hắc Nha. Hắn lại vươn tay, hình xăm Vạn Quỷ Phiên trên cánh tay hắn lóe lên, lá cờ đen khổng lồ hiện ra. Hắn ném cả hai thứ đó cho Thiết Lang.
"Giáo... Giáo Chủ?" Thiết Lang sững sờ, vội vàng đón lấy.
"Ta đi bế quan. Một thời gian rất dài." Nguyên Phàm nói, giọng bình thản. "Thiết Lang, ngươi là Tả Hộ Pháp. Hắc Nha, ngươi là Hữu Hộ Pháp. Tọa Vong Âm Thành là của các ngươi."
"Viên Hồn Châu này, dùng để nuôi dưỡng Tế Đàn. Lá cờ này, dùng để bảo vệ giáo phái. Mở rộng Huyết Linh Giáo. Thu thập mọi linh hồn. Chờ ta."
Hắn không giải thích. Hắn không cần. Mệnh lệnh của hắn là tuyệt đối. Hạt giống tử vong trong linh hồn bọn họ, đủ để đảm bảo sự trung thành.
"Thuộc hạ... tuân lệnh! Cung tiễn Giáo Chủ bế quan!" Cả hai dập đầu, không dám hỏi thêm.
Nguyên Phàm quay lưng. Hắn không một chút lưu luyến. Quyền lực, đế chế... tất cả đều là gánh nặng. Chúng không thể làm hắn no.
Hắn một mình, bước lên chiếc Huyết Độ Thuyền cũ nát.
Lão Lái Đò đứng trên bờ, không nói gì.
Nguyên Phàm dùng Thần Thức của mình, khởi động chiếc thuyền. Chiếc thuyền gỗ đen, như một bóng ma, lặng lẽ rời bến, trôi về phía trung tâm của Bạo Phong Huyết Vực.
Nó đi qua những cơn lốc không gian, xuyên qua những cột máu sôi sục. Những pháp tắc hỗn loạn của nơi đây dường như không thể chạm vào nó.
Cuối cùng, nó đến trung tâm.
Huyết Hà không còn chảy nữa. Nó đang đổ xuống.
Đổ vào một cái hố đen kịt, một vết rách trong thực tại. Một vết nứt trong chính thế giới, đang tham lam nuốt chửng cả ánh sáng, cả âm thanh, cả ma khí, và cả những pháp tắc hỗn loạn của Ma Vực.
Đây chính là Hư Vô Giới.
Nguyên Phàm đứng trên mũi thuyền. Hắn cảm nhận được viên Kim Đan Tầng Năm đỉnh phong của mình đang gào thét đòi ăn.
Nhưng cùng lúc đó, một thứ khác, thứ mà hắn đã dựa vào từ lúc bắt đầu, khả năng "Tử Vong Hồi Đãng"... đang run rẩy.
Nó đang sợ hãi.
Nỗi sợ hãi cái chết, lần đầu tiên sau một thời gian dài, len lỏi vào tâm trí hắn.
Nhưng cơn đói... đã lấn át nỗi sợ.
"Nếu không thể no... vậy thì hãy xem... Hư Vô có mùi vị gì."
Hắn không do dự. Hắn điều khiển chiếc thuyền, lao thẳng vào khe nứt đen kịt.
...
Khoảnh khắc hắn đi vào.
Im lặng.
Một sự im lặng tuyệt đối.
Ánh sáng biến mất. Âm thanh biến mất. Thần Thức của hắn, vốn có thể bao phủ cả một thành trì, giờ đây bị nén lại, chỉ còn quanh cơ thể, rồi... tan biến.
Hắn không còn "thấy". Hắn không còn "nghe".
Chiếc Huyết Độ Thuyền, thứ duy nhất chống lại được pháp tắc hỗn loạn, khi đi vào nơi không có pháp tắc, lập tức mất đi ý nghĩa. Nó tan rã. "Rắc... rắc..." Nó vỡ vụn thành từng mảnh gỗ, rồi biến thành bụi, hòa vào bóng tối.
Nguyên Phàm trôi nổi.
Hắn đang ở trong một không gian thuần túy Hư Vô. Không trên, không dưới, không thời gian, không không gian.
Hắn cố gắng vận chuyển linh lực. Vô dụng. Linh lực của hắn, ngay khi vừa ra khỏi cơ thể, lập tức bị "hòa tan", bị "nuốt chửng" bởi chính Hư Vô.
Hắn cố gắng dùng "Tử Vong Pháp Vực". Làn sương xám vừa xuất hiện, đã bị Hư Vô ăn mất.
Hắn cố gắng dùng "Thôn Phệ Đạo". Hắn cố gắng "ăn" Hư Vô. Nhưng làm sao có thể ăn "sự trống rỗng"? Ngược lại, "Thôn Phệ Đạo" của hắn, bản chất của nó, đang bị Hư Vô... thôn phệ ngược lại!
"Không...!"
Hắn nhận ra một sự thật kinh hoàng. Hắn đã sai. Đây không phải là "thức ăn". Đây là một cái dạ dày lớn hơn!
Hư Vô đang "ăn" hắn.
Nó ăn pháp tắc của hắn. Nó ăn Đạo của hắn. Nó ăn linh lực của hắn.
Hắn nhìn xuống cơ thể mình. Da thịt hắn bắt đầu nứt nẻ, phân rã, biến thành bụi.
Viên Kim Đan Tầng Năm đỉnh phong trong người hắn đang gào thét. Nó đang bị rút cạn năng lượng. Những linh hồn, những Đạo mà hắn vất vả nuốt chửng... đang bị Hư Vô kéo ra, nghiền nát, hòa tan.
Lý Thanh Diễm... Quỷ Mẫu... Thi Quỷ Vương... tất cả biến mất.
Viên Kim Đan xám tro của hắn... nứt ra.
"Không! Ta không thể chết! Tử Vong Hồi Đãng!"
Hắn gào thét, cố gắng kích hoạt khả năng nguyên thủy của mình. Hắn muốn chết, để quay lại. Hắn tự bạo kinh mạch.
Vô dụng.
Hắn chết. Nhưng... không có sự "hồi đãng".
Hư Vô... đã nuốt chửng cả pháp tắc "Hồi Đãng" của hắn.
Đây là một nơi nằm ngoài quy luật. Đây là một cái lồng giam, nơi ngay cả cái chết cũng không thể giải thoát.
Viên Kim Đan của hắn vỡ nát. Linh hồn hắn bị kéo ra. Thân thể hắn tan rã.
Đây... là cái chết thật sự.
Nguyên Phàm, Huyết Ma Tử, Kẻ Thôn Phệ, Kẻ Bất Tử... lần đầu tiên, đã thực sự chết.
Ý thức của hắn chìm vào một bóng tối tuyệt đối, trống rỗng, vô tận.
"Đây... là kết thúc...?"
...
Bóng tối.
Sự trống rỗng.
Không có cảm giác. Không có thời gian.
Một giây? Một năm? Một trăm năm?
Hắn không biết. Hắn chỉ là một mảnh ý thức, trôi nổi trong Hư Vô.
Hắn đã mất tất cả. Cơn đói, sức mạnh, ký ức... mọi thứ đều bị Hư Vô bào mòn. Hắn sắp tan biến hoàn toàn.
Nhưng, sâu thẳm trong mảnh vỡ ý thức cuối cùng, có một thứ mà ngay cả Hư Vô cũng không thể tiêu hóa được.
Đó là... sự "khác biệt". Hắn không thuộc về thế giới này. Hắn là một linh hồn đến từ Trái Đất. Hắn là một dị vật.
Và... bên cạnh hắn, có một dị vật khác.
Một đốm sáng nhỏ, màu vàng lục tinh khiết, cũng đang trôi nổi. Nó cũng bị Hư Vô ăn mòn, nhưng nó quá thuần túy, Hư Vô không thể tiêu hóa nó. Nó là một mảnh vỡ của "Pháp Tắc Sinh Mệnh".
Hai dị vật, trong biển Hư Vô vô tận, vô tình... hút lấy nhau.
Mảnh ý thức của Nguyên Phàm, chạm vào đốm sáng.
...
"A!"
Nguyên Phàm giật mình tỉnh giấc.
Lạnh.
Mùi máu tanh nồng. Mùi đất ẩm.
"Tỉnh rồi à, tế phẩm? Hưởng thụ đi, đây là vinh dự của bọn bây phàm nhân. Máu của chúng mày sẽ khai mạc cho Huyết Tông Chiến!"
Một giọng nói thô bạo, quen thuộc đến rợn người, vang lên bên tai.
Nguyên Phàm mở bừng mắt.
Hắn thấy phiến đá tế thần lầy lội. Hắn thấy gã đồ tể Huyết Tông vạm vỡ, mặc huyết bào, tay cầm quỷ đầu đao. Hắn thấy hàng trăm phàm nhân đang run rẩy.
Hắn... quay về rồi?
Lưỡi đao vung lên, mang theo tiếng gió rít gào, chém thẳng về phía cổ hắn.
"Xoẹt!"
Đầu lìa khỏi cổ. Hắn chết.
...
"Tỉnh rồi à, tế phẩm? Hưởng thụ đi..."
Hắn lại sống lại.
Vòng lặp 5 giây. Khả năng "Tử Vong Hồi Đãng" nguyên thủy của hắn.
Nguyên Phàm thở hổn hển. Hắn nhìn bàn tay mình. Yếu ớt, gầy gò. Thân thể phàm nhân.
Nhưng trong đầu hắn...
Hư Vô Giới. Lão Lái Đò. Tuyết Thanh Nguyệt. Huyết Linh Giáo. Âm Sát Thành. Kim Đan Tầng Năm...
Một trăm năm...
Toàn bộ ký ức, toàn bộ kinh nghiệm của một trăm năm tu luyện, sống lại.
Hắn không mất ký ức. Hắn... đã quay về điểm bắt đầu!
Sức mạnh "Tử Vong Hồi Đãng" của hắn, khi đối mặt với Hư Vô, đã không bị phá hủy. Nó đã bị trở về thời điểm bắt đầu. Nó đã thực hiện một cú nhảy cuối cùng, mang theo linh hồn đã trải qua trăm năm của hắn, quay trở về cái "neo" duy nhất: thời điểm hắn chết lần đầu tiên.
Hắn đã thực sự... sống lại trong thân thể quá khứ.
*Ngươi là ai?*
Một giọng nói thì thầm, vang lên trong tâm trí hắn. Giọng nói này trong trẻo, mềm mại, như ánh nắng ban mai, đầy sự tò mò và sợ hãi.
Không phải ký ức. Nó là thật.
Nguyên Phàm "nhìn" vào linh hồn mình.
Hắn thấy hạt giống "Tử Vong" nhỏ bé, nguyên thủy của mình. Và bên cạnh nó, lơ lửng một đốm sáng màu vàng lục, tinh khiết, ấm áp.
*Ta là Linh Tâm.* Đốm sáng thì thầm. *Nơi... nơi này là đâu? Ta... ta đã bám vào ngươi... khi chúng ta ở trong bóng tối đó... để trốn thoát...*
Nguyên Phàm sững sờ. Pháp Tắc Sinh Mệnh.
Hắn không chỉ quay về. Hắn đã mang theo một "vị khách".
Lưỡi đao của gã đồ tể Huyết Tông lại giơ lên.
Gã Trúc Cơ Tầng Ba, trong mắt hắn của một trăm năm trước, là một vị thần.
Bây giờ...
Nguyên Phàm, trong thân xác phàm nhân, ngẩng đầu. Hắn không có linh lực. Hắn không có Kim Đan. Hắn chỉ có linh hồn của một Ma Đầu Kim Đan Tầng Năm đỉnh phong, và ký ức của một trăm năm tàn sát.
Hắn nhìn thẳng vào mắt gã đồ tể.
"Ngươi... không nên làm phiền ta."
Hắn tập trung toàn bộ ý chí của mình. Toàn bộ Thần Thức của một Kim Đan Tầng Năm, dù không có linh lực hỗ trợ, vẫn còn đó. Hắn nén nó lại.
Một mũi kim vô hình.
"Thần Thức... Châm."
Gã đồ tể Huyết Tông đang cười gằn, đột nhiên cứng đờ. Nụ cười của gã đông lại.
Thanh quỷ đầu đao rơi khỏi tay, vang lên một tiếng "keng" chói tai.
Ánh sáng trong mắt gã tắt ngấm. Gã ngã vật xuống, chết.
Linh hồn của một Trúc Cơ, đã bị Thần Thức của một Kim Đan nghiền nát.
Nguyên Phàm, trong thân xác phàm nhân, đã giết chết kẻ thù đầu tiên của mình, mà không cần chạm vào gã.
Hắn chậm rãi đứng dậy, giữa sự im lặng chết chóc của tế đàn.
Lần này, hắn không còn chỉ có Tử Vong.
Hắn đã có cả Sinh Mệnh.
Con đường của hắn... đã hoàn toàn thay đổi.
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
